Home
Menu

Chồng từ chối chi 100 triệu đồng khi tôi phải phẫu thuật

Anh tính toán, cân nhắc, lo sợ phải chi ra 100 triệu đồng với người bạn đời, dù tôi biết số tiền anh tiết kiệm không dưới 4 tỷ đồng.
Năm đầu tiên lấy nhau, tôi không nghĩ tiền bạc lại có thể trở thành thước đo giá trị của một cuộc hôn nhân. Tôi vẫn tin chỉ cần hai người cùng cố gắng, cùng thương nhau, thiếu thốn đến mấy cũng sẽ vượt qua. Rồi tôi dần nhận ra, mình không phải là "người cùng đi" với anh mà giống như một cái bóng đứng phía sau. Anh không đưa lương cho tôi.
Mọi chi tiêu trong nhà, từ bữa ăn, tiền điện nước đến những khoản lặt vặt, trăm thứ đều trên đầu tôi, do tôi lo. Thi thoảng anh chi vài trăm ngàn đồng cho những đồ anh muốn ăn. Bạn bè nhìn vào, nửa đùa nửa thật bảo tôi: "Khác gì ôsin không công cho chồng". Tôi cười cho qua nhưng trong lòng nhói lên, nó chạm vào một sự thật tôi đang cố né tránh.
Mỗi lần anh mua thứ gì, chỉ nghĩ đến bản thân: điện thoại mới, máy tính mới... những món đồ anh thích. Còn tôi cần gì, muốn gì, điện thoại hư hóc, máy tính hỏng... anh gần như không để tâm. Tôi không đòi hỏi phải được nuông chiều, chỉ mong được chồng hỏi có cần gì không, thế nhưng ngay cả điều nhỏ bé ấy cũng hiếm hoi. Tôi bắt đầu hiểu ra, vấn đề không chỉ là chuyện tiền, đó là cách anh nhìn cuộc hôn nhân này. Với anh, dường như tiền là thứ đáng giữ hơn cả người bên cạnh. Không có kế hoạch tài chính chung, không có sự sẻ chia, không có cảm giác "của chúng ta", chỉ có "của anh" và "em tự lo đi".
Rồi tôi ngã bệnh, cần tiền để mổ. Trong khoảnh khắc mong manh nhất của đời mình, tôi chờ đợi sự quan tâm của anh. Thế nhưng điều tôi nhận lại là sự chần chừ, do dự. Anh tính toán, cân nhắc, lo sợ phải chi ra 100 triệu đồng với người bạn đời, dù tôi biết số tiền anh tiết kiệm không dưới 4 tỷ đồng. Cuối cùng, em trai tôi là người đứng ra lo chi phí cho ca mổ. Nằm trên giường bệnh, tôi đau vết mổ, nhận ra vị trí của mình trong lòng chồng. Hóa ra, khi khỏe mạnh, tôi có thể bị bòn rút, tự gánh vác, xoay xở. Khi yếu đuối, cần chồng nhất, tôi lại không phải là ưu tiên của anh.
Từ giây phút đó, tình yêu trong tôi cạn dần. Tôi nhìn thấy con đường phía trước: một đời sống mà tôi luôn phải cho đi, còn nhận lại chỉ là sự tính toán ki bo. Liệu tôi còn đủ sức và đủ lòng tin để tiếp tục hy sinh trong một cuộc hôn nhân mà sự đồng hành không tồn tại?
Hồng Hạnh 19/01/2026

Vợ đòi ly hôn vì không được tôi khen xinh sau phẫu thuật thẩm mỹ

Tôi không biết phải làm sao để xoa dịu vợ và lấy lại cảm xúc với vợ như trước, thực sự cô ấy xấu hơn sau khi đi thẩm mỹ.
Vợ chồng tôi kết hôn 5 năm, đã có hai con. Vợ nuôi hai con hoàn toàn bằng sữa mẹ nên từ đứa đầu vòng một đã xập xệ. Cô ấy rất buồn và tự ti nên luôn mặc áo ngực cả khi đi ngủ. Năm nay, khi con thứ hai được hai tuổi, vợ đòi đi chỉnh trang tổng thể,... Đọc thêm

Anh vô sinh, tôi cần phẫu thuật não, có nên về chung nhà?

Nhà anh muốn tôi nhận lời đồng ý làm vợ anh và chấp nhận cho tôi đem theo con riêng của mình đến sống cùng, biết rõ bệnh của tôi.
Một năm sau, tôi và anh vẫn là bạn tốt của nhau, lúc này tôi biết anh cũng bị vô sinh (anh và gia đình anh nói cho tôi biết). Nhà anh muốn tôi nhận lời đồng ý làm vợ anh và chấp nhận cho tôi đem theo con riêng của mình đến sống cùng, cũng biết rõ tôi bị... Đọc thêm

Giấu thu nhập 200-300 triệu đồng, chồng chỉ đưa tôi 100 triệu

Tôi phát hiện dòng tiền vào của anh mỗi tháng lên đến 200-300 triệu đồng, thỉnh thoảng chuyển cho mẹ chồng mấy chục triệu.
Tôi và chồng kết hôn được năm năm, từ hai bàn tay trắng đi lên. Cuộc sống tương đối hạnh phúc, có cô con gái bốn tuổi. Chồng tôi rất yêu con, ít nhậu nhưng đã đi với bạn là thâu đêm, vào những quán karaoke tay vịn. Ở nhà anh không bao giờ phụ giúp bất kỳ... Đọc thêm

Chồng dùng chiến thuật để có được tôi rồi chẳng coi tôi ra gì

Đến hôm nay, ngoài hai con, tôi chẳng có gì, ốm yếu, chỉ có 43 kg, có lúc ở nhà nuôi con còn phải nhìn sắc mặt chồng để sống.
Hôn nhân của tôi sắp bước qua năm thứ 11. Sau sự ra đi của cha, tôi đang cho phép mình ở trong hành trình chữa lành bản thân và dũng cảm đối mặt với tất cả khó khăn trong cuộc sống, nhất là về mặt tinh thần. Hơn ai hết, tôi hiểu muốn có được sự lành mạnh... Đọc thêm

Đưa 100 triệu đồng để cha đồng ý dự đám cưới tôi

Nhận tiền rồi, cha vẫn không đến dự cưới tôi; may mắn mẹ chồng hiểu, thông cảm và thương tôi nhưng họ hàng chồng không nghĩ thế.
Từng nghe đâu đó rằng dạy phụ nữ hy sinh là một điều nhẫn tâm và độc ác, tôi thấy đúng. Càng đúng hơn nếu phải nghe những câu kiểu: "Vì con nên mẹ chịu đựng". Mẹ tôi là người phụ nữ nhẫn nhịn, chịu đựng, hy sinh, vị tha, một lòng một dạ vì... Đọc thêm