Nếu không ưng nhà ngoại chăm cháu, người chồng nên nghỉ làm tự chăm
Khi đã nhờ vả, đương nhiên phải nhún nhường, bà ngoại lên phụ thì vợ chồng phải mang ơn hơn là soi mói, chỉ trích.
Đọc bài: "Nghe con khóc mà tôi bất lực vì mẹ vợ bảo thủ", xin chia sẻ ý kiến cá nhân. Tôi là mẹ bỉm mới sinh, con 3 tháng tuổi. Những vất vả của việc làm cha mẹ lần đầu, khi con nhỏ, tôi rất hiểu. Chồng tôi thuộc cung Kim Ngưu, tôi cung Bảo Bình, tính cách chồng khá cứng nhắc, nguyên tắc, trong khi tôi thoải mái hơn. May mắn cả hai đều là cung ổn định nên về cơ bản cách sống gọn gàng và có tổ chức.
Khi mới sinh, bà ngoại cũng lên chăm phụ tôi một tháng. Sau đó, do sức khỏe bà không tốt, cũng như để tránh mâu thuẫn trong việc chăm con, vợ chồng tôi thống nhất tự chăm bé. Chồng đi làm, cả ngày tôi chăm bé một mình, nấu ăn, làm việc nhà. Khi chồng về hoặc ngày được nghỉ, anh hỗ trợ tôi hết lòng. Vì vậy, dù vất vả tôi cũng thấy vui lòng. Ở đây, tác giả đều có những ưu nhược điểm, tuy nhiên ưu điểm chưa đủ để dung hòa cuộc sống hai vợ chồng.
Ưu điểm: Chịu khó tìm hiểu kiến thức, là kiến thức đúng. Vợ chồng tôi cũng áp dụng cho bé bú theo nhu cầu, vỗ ợ. Vượt qua hoàn cảnh cá nhân, lo được cho vợ con cuộc sống vật chất đầy đủ. Yêu thương vợ con và phụ giúp.
Nhược điểm: Việc con nít khi còn nhỏ khóc nhiều là do bản chất từng đứa, có đứa dễ đứa khó. Có những bé hay gắt gỏng thì dù vỗ ợ rồi vẫn cần bồng bế, hát ru, khóc mãi không dỗ được. Vì vậy việc bé khóc bạn cũng cần thông cảm cho người chăm, đừng chỉ đổ lỗi chăm sai cách nên bé khóc. Bản thân người chăm phải ở cùng bé nhiều, nghe bé khóc nhiều hơn nên còn stress hơn bạn đó.
Tôi hiểu, bạn là đàn ông nên khả năng chịu đựng kém hơn, cũng không khéo bằng phụ nữ khi chăm bé. Chính vì hiểu điều đó nên khi con quấy khóc, tôi có bảo chồng qua phòng riêng ngủ để có sức mai đi làm. Tuy nhiên, chồng vẫn "ngoan cố" thức chăm con, bồng bế con cùng tôi. Khi con thức, tôi thức, anh cũng lọ mọ dậy đấm lưng, bóp vai cho vợ, tôi biết ơn vô cùng. Nhờ như vậy hai vợ chồng tôi vượt qua được việc khó khăn khi đêm tới, tôi cũng được tiếp thêm sức mạnh để một mình chăm con khi chồng vắng nhà.
Ở bạn, khi làm chồng lại thiếu đi sự thấu hiểu đó. Có thể khác biệt trong cách chăm con, tuy nhiên bà ngoại và vợ bạn mới là người trực tiếp chăm bé và vất vả hơn. Nếu vợ bạn không phản đối cách của bà ngoại, bạn cũng nên để hai người đó tâm lý thoải mái nhất. Bạn chỉ cố gắng đi làm lo kinh tế, hỗ trợ tinh thần là nhà yên ấm rồi.
Bạn thiếu thấu hiểu cho tâm lý vợ sau sinh. Như tôi là phụ nữ sau sinh, cảm thấy tinh thần đi xuống vì mệt, đau, cơ thể xấu xí. Những thứ đó cộng thêm chăm con nhỏ làm phụ nữ nhạy cảm, dễ mang tâm lý tiêu cực. Nếu là đàn ông thương vợ, nên cố gắng xoa dịu, tránh tạo thêm mâu thuẫn vì dễ khiến căng thẳng đi xa hơn khi tâm lý vợ đang như vậy. Chính vì thế nhà ngoại xót con, thấy con gái sau sinh đã buồn lòng vì chồng gây gổ, họ càng xù lông lên để bảo vệ con gái mình (chính là vợ bạn).
Nếu đã không hài lòng cách bà ngoại chăm, mà vợ bạn yếu chưa thể tự tay chăm theo ý bạn, bạn có thể nghỉ việc để trực tiếp chăm con, hoặc là im lặng. Bởi khi đã nhờ vả, đương nhiên phải nhún nhường, bà đã bỏ công sức lên phụ thì vợ chồng phải mang ơn hơn là soi mói, chỉ trích. Còn đã soi, không hài lòng thì tự mình làm luôn để tránh mâu thuẫn, giống như vợ chồng tôi cũng chủ động chăm bé một mình đây.
Đó là mấy cái cơ bản tôi kể ra. Tất nhiên việc mâu thuẫn thì hai vợ chồng đều có lỗi, nên ngồi lại nói chuyện thẳng thắn, bớt cái tôi và cứng đầu, cùng nhau xây dựng để con trẻ có gia đình hạnh phúc. Tôi thấy vợ chồng bạn đang cố chấp quá nên chưa nhìn được cái sai của mình, chỉ thấy của đối phương thôi.
Huyền Trâm 28/03/2026Nếu chọn mãi không được người ưng ý, tôi có hối hận vì sống cô độc
Tôi 35 tuổi, sống và làm việc tại Hà Nội, công việc ổn định trong một cơ quan nhà nước, được nhận xét là ngoan ngoãn, hiền lành.
Ngoại hình cũng không xấu nhưng chờ mãi đến giờ vẫn chưa có ai đến hỏi. Bạn bè đồng trang lứa, ai cũng từ một đến hai con, tôi vẫn cô đơn.
Tôi sợ những ngày lễ tết, sợ các bữa sum họp gia đình, sợ những cuộc vui bởi kiểu gì cũng xoay quanh câu...
Đọc thêmNên ứng xử với người bố 'sinh nhưng không dưỡng' như thế nào?
Tôi không có tình cảm gì với bố, cũng không màng tới tài sản của ông, cứ coi như mình không có bố mà sống.
Bố mẹ tôi lấy nhau qua mai mối. Khi tôi nhỏ, chỉ sống với mẹ vì bố đi làm xa, mỗi năm về quê chỉ một hai lần, hầu hết sống ở nhà ông bà nội, dù nhà tôi và nhà ông bà chỉ cách nhau vài chục mét. Cả tuổi thơ tôi cơ cực, nhà nghèo nhưng bố không gửi tiền cho mẹ nuôi chị em...
Đọc thêmTôi từng nghĩ chồng tử tế, cho đến khi mẹ tôi vào chăm cháu
Tại sao tôi luôn cố gắng sống biết điều, nhún nhường, giải thích hết lời mà cách cư xử của chồng ngày càng tệ đi?
Vợ chồng tôi có một bé trai 8 tháng tuổi, sống chung gần 9 năm và kết hôn được tầm 3 năm. Vợ chồng không có vấn đề gì về tình cảm. Điều tôi chưa bao giờ nghĩ đến lại thành vấn đề ngay lúc này. Mâu thuẫn phát sinh nhiều hơn khi tôi sinh con, vì chồng quá yêu con....
Đọc thêmBà nội không chịu chăm cháu, đùn đẩy cho bà ngoại
Nhiều lần bà nội nói đùa sau này tôi đi làm thì để con để bà ngoại trông.
Tôi 30 tuổi, chồng 33 tuổi, có một bé chín tháng tuổi, kết hôn gần được hai năm. Vợ chồng đều làm cơ quan nhà nước, lương tôi tám triệu đồng, lương chồng 5,5 triệu. Chồng tôi khéo dọn dẹp, vệ sinh nhà cửa, làm việc nhà nhưng vụng về trong chăm nuôi con. Ông bà nội ngoại đã về hưu, đều không làm công...
Đọc thêmNếu phải đi làm cách nhà 200 km, tôi có nên nghỉ việc ở tuổi 41
Tôi rất bế tắc và chán nản, có nên xin nghỉ việc ổn định rồi về tìm chỗ mới gần nhà và làm lại từ đầu không?
Tôi là nữ, 41 tuổi, đang là công chức. Năm 2025, trước khi sáp nhập tôi làm phó phụ trách một phòng ban ở cơ quan cách nhà 10 km. Khi sáp nhập, văn phòng mới cách nhà tôi 40 km, tôi sẽ phải chấp nhận một ngày đi đi đi về khoảng 80 km hoặc thuê nhà ở lại tốn khoảng 3-4...
Đọc thêm