Home
Menu

Nếu không ưng nhà ngoại chăm cháu, người chồng nên nghỉ làm tự chăm

Khi đã nhờ vả, đương nhiên phải nhún nhường, bà ngoại lên phụ thì vợ chồng phải mang ơn hơn là soi mói, chỉ trích.
Đọc bài: "Nghe con khóc mà tôi bất lực vì mẹ vợ bảo thủ", xin chia sẻ ý kiến cá nhân. Tôi là mẹ bỉm mới sinh, con 3 tháng tuổi. Những vất vả của việc làm cha mẹ lần đầu, khi con nhỏ, tôi rất hiểu. Chồng tôi thuộc cung Kim Ngưu, tôi cung Bảo Bình, tính cách chồng khá cứng nhắc, nguyên tắc, trong khi tôi thoải mái hơn. May mắn cả hai đều là cung ổn định nên về cơ bản cách sống gọn gàng và có tổ chức.
Khi mới sinh, bà ngoại cũng lên chăm phụ tôi một tháng. Sau đó, do sức khỏe bà không tốt, cũng như để tránh mâu thuẫn trong việc chăm con, vợ chồng tôi thống nhất tự chăm bé. Chồng đi làm, cả ngày tôi chăm bé một mình, nấu ăn, làm việc nhà. Khi chồng về hoặc ngày được nghỉ, anh hỗ trợ tôi hết lòng. Vì vậy, dù vất vả tôi cũng thấy vui lòng. Ở đây, tác giả đều có những ưu nhược điểm, tuy nhiên ưu điểm chưa đủ để dung hòa cuộc sống hai vợ chồng.
Ưu điểm: Chịu khó tìm hiểu kiến thức, là kiến thức đúng. Vợ chồng tôi cũng áp dụng cho bé bú theo nhu cầu, vỗ ợ. Vượt qua hoàn cảnh cá nhân, lo được cho vợ con cuộc sống vật chất đầy đủ. Yêu thương vợ con và phụ giúp.
Nhược điểm: Việc con nít khi còn nhỏ khóc nhiều là do bản chất từng đứa, có đứa dễ đứa khó. Có những bé hay gắt gỏng thì dù vỗ ợ rồi vẫn cần bồng bế, hát ru, khóc mãi không dỗ được. Vì vậy việc bé khóc bạn cũng cần thông cảm cho người chăm, đừng chỉ đổ lỗi chăm sai cách nên bé khóc. Bản thân người chăm phải ở cùng bé nhiều, nghe bé khóc nhiều hơn nên còn stress hơn bạn đó.
Tôi hiểu, bạn là đàn ông nên khả năng chịu đựng kém hơn, cũng không khéo bằng phụ nữ khi chăm bé. Chính vì hiểu điều đó nên khi con quấy khóc, tôi có bảo chồng qua phòng riêng ngủ để có sức mai đi làm. Tuy nhiên, chồng vẫn "ngoan cố" thức chăm con, bồng bế con cùng tôi. Khi con thức, tôi thức, anh cũng lọ mọ dậy đấm lưng, bóp vai cho vợ, tôi biết ơn vô cùng. Nhờ như vậy hai vợ chồng tôi vượt qua được việc khó khăn khi đêm tới, tôi cũng được tiếp thêm sức mạnh để một mình chăm con khi chồng vắng nhà.
Ở bạn, khi làm chồng lại thiếu đi sự thấu hiểu đó. Có thể khác biệt trong cách chăm con, tuy nhiên bà ngoại và vợ bạn mới là người trực tiếp chăm bé và vất vả hơn. Nếu vợ bạn không phản đối cách của bà ngoại, bạn cũng nên để hai người đó tâm lý thoải mái nhất. Bạn chỉ cố gắng đi làm lo kinh tế, hỗ trợ tinh thần là nhà yên ấm rồi.
Bạn thiếu thấu hiểu cho tâm lý vợ sau sinh. Như tôi là phụ nữ sau sinh, cảm thấy tinh thần đi xuống vì mệt, đau, cơ thể xấu xí. Những thứ đó cộng thêm chăm con nhỏ làm phụ nữ nhạy cảm, dễ mang tâm lý tiêu cực. Nếu là đàn ông thương vợ, nên cố gắng xoa dịu, tránh tạo thêm mâu thuẫn vì dễ khiến căng thẳng đi xa hơn khi tâm lý vợ đang như vậy. Chính vì thế nhà ngoại xót con, thấy con gái sau sinh đã buồn lòng vì chồng gây gổ, họ càng xù lông lên để bảo vệ con gái mình (chính là vợ bạn).
Nếu đã không hài lòng cách bà ngoại chăm, mà vợ bạn yếu chưa thể tự tay chăm theo ý bạn, bạn có thể nghỉ việc để trực tiếp chăm con, hoặc là im lặng. Bởi khi đã nhờ vả, đương nhiên phải nhún nhường, bà đã bỏ công sức lên phụ thì vợ chồng phải mang ơn hơn là soi mói, chỉ trích. Còn đã soi, không hài lòng thì tự mình làm luôn để tránh mâu thuẫn, giống như vợ chồng tôi cũng chủ động chăm bé một mình đây.
Đó là mấy cái cơ bản tôi kể ra. Tất nhiên việc mâu thuẫn thì hai vợ chồng đều có lỗi, nên ngồi lại nói chuyện thẳng thắn, bớt cái tôi và cứng đầu, cùng nhau xây dựng để con trẻ có gia đình hạnh phúc. Tôi thấy vợ chồng bạn đang cố chấp quá nên chưa nhìn được cái sai của mình, chỉ thấy của đối phương thôi.
Huyền Trâm 28/03/2026

Nếu chọn mãi không được người ưng ý, tôi có hối hận vì sống cô độc

Tôi 35 tuổi, sống và làm việc tại Hà Nội, công việc ổn định trong một cơ quan nhà nước, được nhận xét là ngoan ngoãn, hiền lành.
Ngoại hình cũng không xấu nhưng chờ mãi đến giờ vẫn chưa có ai đến hỏi. Bạn bè đồng trang lứa, ai cũng từ một đến hai con, tôi vẫn cô đơn.
Tôi sợ những ngày lễ tết, sợ các bữa sum họp gia đình, sợ những cuộc vui bởi kiểu gì cũng xoay quanh câu... Đọc thêm

Nên ứng xử với người bố 'sinh nhưng không dưỡng' như thế nào?

Tôi không có tình cảm gì với bố, cũng không màng tới tài sản của ông, cứ coi như mình không có bố mà sống.
Bố mẹ tôi lấy nhau qua mai mối. Khi tôi nhỏ, chỉ sống với mẹ vì bố đi làm xa, mỗi năm về quê chỉ một hai lần, hầu hết sống ở nhà ông bà nội, dù nhà tôi và nhà ông bà chỉ cách nhau vài chục mét. Cả tuổi thơ tôi cơ cực, nhà nghèo nhưng bố không gửi tiền cho mẹ nuôi chị em... Đọc thêm

Tôi biết ứng xử hơn sau sai lầm nhường nhà cho bạn

Tôi học được rất nhiều từ sự cùng cực của mình. Tôi đã sống mãnh liệt hơn, biết ứng xử hơn với cuộc sống.
Tôi là tác giả bài: "Tôi mất năm tháng đau khổ, suýt tự tử vì nhường nhà cho bạn". Tôi xin chân thành cảm ơn những bình luận của mọi người. Dù động viên hay khác đi, tất cả đã cho tôi thấy bức tranh của sống đa màu. Đến thời điểm hiện tại, tôi đã bình tâm trở... Đọc thêm

'Nói chuyện với hơn trăm chàng trai mới tìm được người ưng ý'

"Sau hai năm gặp khoảng 7-8 chàng trai, cuối cùng tôi cũng "chốt" được một anh".
Nhiều người tới tuổi lập gia đình nhưng đường tình duyên vẫn lận đận. Chẳng phải họ không có người theo đuổi hoặc không mở lòng, mà vì nguyên nhân nào đó hoặc có lẽ do duyên phận chưa tới nên họ chưa tìm được mảnh ghép phù hợp. Thậm chí còn khiến họ "hoài nghi nhân sinh" như tác giả bài viết "Chán... Đọc thêm

50 tuổi, nhiều người phụ nữ giỏi, đẹp thích nhưng tôi chưa ưng

Tôi không tìm người hoàn hảo, chỉ mong người đủ sâu sắc để hiểu, đủ mềm để chia sẻ, đủ bản lĩnh để cùng già đi một cách yên ổn.
Tôi 50 tuổi, người Hà Nội, giảng viên một trường đại học có tiếng. Tôi đam mê thể thao, yêu du lịch, biết chơi đàn và có năng khiếu nấu ăn. Về kinh tế, ngoài công việc giảng dạy, tôi còn tham gia luyện thi và đầu tư một vài lĩnh vực nên thu... Đọc thêm