Tôi trao cả nhà và con cho chồng, anh vẫn không ly dị
Cảm giác anh chưa bao giờ xem tôi là vợ; cơm tôi nấu, anh ăn, còn tất cả chi phí tôi tự lo, anh không đưa tiền cơm luôn.
Tôi lấy chồng được 19 năm, trong thời gian đó đã ly thân hai năm. Trong năm đầu tôi nghĩ hai người không tâm sự được vì bất đồng ngôn ngữ, anh là người nước ngoài. Anh là người gia trưởng, cuộc sống của chúng tôi rất khó hòa nhập, tiền ai nấy xài mà tôi muốn mua gì cũng phải hỏi anh. Không hỏi anh nói không tôn trọng chồng, trong khi đó tôi xài tiền tự mình làm ra, hỏi thì anh không bao giờ cho mua (tôi chỉ mua những gì cần thiết cho con và gia đình, không hoang phí).
Tôi mua cái áo lạnh cho con giá 200 nghìn đồng, phải nói giảm, nếu không sẽ bị anh la. Tôi mua dép hay giầy, chỉ đến đôi thứ hai là phải giấu, anh không có nhà mới dám đem vào. Tối tôi nhận hàng gia công về làm, anh không phụ việc cũng không phụ dọn dẹp nhà cửa, con cái, còn nói: "Em đừng nói với anh rằng làm ngày làm đêm là vì gia đình".
Tôi muốn nói chuyện với anh rất khó, sáng mạnh ai nấy đi, tôi lo con xong rồi đi làm, tối về lo cơm nước và con cái, còn anh chỉ việc tắm xong là xem tivi rồi đến giờ ăn. Nếu anh xem tivi mà nói chuyện với anh là anh kêu ồn, lên bàn ăn nói anh lại bảo nói thế không ăn được, đến trước khi đi ngủ muốn tâm sự anh bảo ngủ rồi đừng nói chuyện. Thế tôi phải nói với anh giờ nào? Quan điểm của anh là không phải cố gắng làm quá, cứ bình bình thôi, làm quá sẽ không sống lâu được. Tôi lại khác, thà chết sớm chứ sống lâu mà phải đi vay mượn thì nhục lắm. Còn chuyện anh thiếu tiền, phải vay mượn, anh lại cho đó là bình thường.
Cảm giác anh chưa bao giờ xem tôi là vợ. Giờ tôi muốn ly hôn nhưng anh không đồng ý. Cơm tôi nấu, anh ăn, còn tất cả chi phí tôi tự lo, anh không đưa tiền cơm luôn. Tôi nói muốn ly dị, anh đòi lấy nhà và lấy con. Mới đầu tôi không chịu, giờ giao hết nhưng anh vẫn không chịu ký. Mong được các bạn chia sẻ cùng tôi.
Hồng Hạnh 18/11/2025Không nỡ chia tay vì bạn gái đã trao 'cái ngàn vàng' cho tôi
Em từng nói: "Em trao anh tuổi trẻ, sự trong trắng và tương lai rồi", mỗi lần nhớ lại câu ấy, tôi như có tảng đá đè lên ngực.
Tôi và em quen nhau vào năm cuối đại học. Ngày ấy, em là cô gái nhỏ nhắn, luôn cười rất tươi mỗi khi thấy tôi đứng đợi trước cổng ký túc xá. Chúng tôi cùng nhau đi qua những buổi tối muộn học nhóm, những lần trốn tiết đi uống trà sữa, những chuyến xe...
Đọc thêmTôi kịp dừng lại khi biết em chưa trao thân cho ai
Em khóc, tôi cũng khóc, khóc vì thương em, thấy mình may mắn khi chưa lấy đi sự trong trắng của em.
Tối thứ 7, nếu như bình thường thì tôi luôn có thói quen dạo phố một mình, thích ngồi thưởng thức ly cà phê ở những quán cóc ven đường nhìn người và xe qua lại, thích cảm giác ngồi xem phim kinh dị một mình trong rạp. Hôm nay khác những tối cuối tuần trong gần 365 ngày qua, tôi nhận lời đi...
Đọc thêmChưa khai trương, tôi đã tìm những điểm trao cơm khi không bán được
Quán ăn mở ra vì nhiều lý do nhưng lý do lớn nhất là muốn trao gửi món ăn yêu thương đến mọi người, đặc biệt người khó khăn.
Tôi đọc được một bài viết chia sẻ rằng tiền có thể không nhiều, nhiều niềm vui là được, khiến tôi quá tâm đắc. Quán ăn nho nhỏ do tôi mở, đứng bếp chính là người chị lớn lên cùng tôi dưới sự uốn nắn có phần khắc khe một chút của bà tôi. Điều...
Đọc thêmCó nên cưới khi tình yêu của tôi không cao trào, nồng nhiệt?
Cảm xúc của bạn trai là thấy bình yên, dễ chịu, thoải mái, không có cao trào nồng nhiệt nhưng bạn chỉ cần như vậy.
Tôi là nữ, 30 tuổi, vừa rồi quen một bạn nam. Cả hai đều có công việc và mức thu nhập ổn. Sau khoảng vài tháng tìm hiểu, bạn tỏ tình nhưng tôi chưa nhận lời. Bạn chia sẻ rằng cảm xúc của bạn là thấy bình yên, dễ chịu, thoải mái, không có cao trào nồng nhiệt nhưng...
Đọc thêmGiúp chị gái vay tiền, giờ tôi nhận lại sự tráo trở
Tôi biết giá vàng lên không ai muốn, cũng cố hết sức để giúp chị, tôi đã sai ngay từ khi đồng ý giúp chị.
Tôi sống ở Bình Dương, có người chị gái cùng mẹ khác cha sống ở Bến Tre nhưng rất ít qua lại. Năm 2011 chị lên tham dự đám cưới của tôi, từ đó chúng tôi thỉnh thoảng qua lại hoặc trò chuyện qua mạng xã hội. Sau này, chị ấy nhiều lần gọi điện than cuộc sống bên Mỹ đang...
Đọc thêm