Home
Menu

Tuổi 27 tôi không tiền, không tình yêu, không sự nghiệp

Không hiểu sao tôi đi đến đâu, làm việc gì cũng không được suôn sẻ; con đường học vấn lẫn sự nghiệp đều lận đận.
Tôi 27 tuổi, không còn nhỏ nữa nhưng thấy mình thật tệ hại. Trong khi bạn bè cùng trang lứa đã có gia đình, sự nghiệp ổn định, tôi vẫn lông bông với hai bàn tay trắng. Tôi sinh ra và lớn lên ở miền Bắc, gia đình lam lũ, vào Sài Gòn lập nghiệp. Không hiểu sao, tôi đi đến đâu, làm bất cứ việc gì cũng không được suôn sẻ. Con đường học vấn lẫn sự nghiệp của tôi đều lận đận.
Hồi nhỏ được ba mẹ quản chặt nên học rất giỏi, nhưng lên cấp 3 tôi mất gốc vì ham chơi, bỏ học. Giờ nghĩ lại, tôi thấy mình thật ngu ngốc. Cố gắng lắm tôi cũng có cái bằng trung cấp. Ra trường chỉ xin được làm nhân viên kinh doanh, khổ nỗi tôi không hợp nghề này vì ăn nói không giỏi. Tôi từng thử làm nhân viên tiếp thị nhưng tháng nào cũng không đạt doanh số. Dù rất siêng năng đi làm, cuối cùng tôi vẫn bỏ việc.
Tôi là người khỏe mạnh, khá nhanh nhẹn, tốt bụng, không hút thuốc, không rượu chè, cờ bạc. Tôi cao 1m73, ngoại hình tạm ổn, chỉ hơi già so với tuổi vì từ nhỏ làm nông nên trông chững chạc hơn bạn bè cùng trang lứa. Tôi có một điểm yếu không khắc phục được là khá lười, lại rất nhút nhát. Tôi chỉ siêng khi đã bắt tay vào công việc. Tuổi 27 nhưng suy nghĩ trong đầu tôi vẫn rất trẻ con. Tôi hay bị đồng nghiệp, thậm chí người nhỏ tuổi hơn xem thường. Tôi không nổi giận, cũng không bận tâm, không hiểu sao mình lại yếu đuối đến mức để người khác lấn át như vậy.
Tôi không biết mình giỏi lĩnh vực nào. Thể thao chơi được nhiều môn nhưng không giỏi môn nào, nhạc cụ cũng chỉ biết sơ sơ, công nghệ hay kinh doanh cũng vậy. Bình thường tôi không suy nghĩ hay vướng bận gì nhiều, khi thấy bạn bè cùng tuổi đã có gia đình, sự nghiệp ổn định, tôi bắt đầu nhìn lại bản thân và tự hỏi vì sao mình lại lông bông đến vậy. Tôi cũng không biết tâm sự hay trò chuyện với ai. Tôi chưa từng yêu ai, mọi người nhận xét tôi hiền lành, dễ coi, nhưng tôi thấy mình chẳng có gì ngoài hai bàn tay trắng nên không dám tỏ tình hay theo đuổi ai. Bản thân còn lo chưa xong, lấy gì lo cho người khác. Tôi thấy ngoài đời nhiều cặp vợ chồng yêu nhau cưới vội, không nghĩ đến tương lai, rồi chia tay, đánh đập nhau cũng vì thiếu tiền mà ra. Nghĩ vậy nên tôi càng chán.
Có lúc tôi nghĩ hay là quen đại ai đó rồi cưới, biết đâu có gia đình sẽ thay đổi được. Nghĩ lại, nếu tệ hơn thì sao? Giờ một mình còn chật vật, huống chi là có gia đình. Tôi cảm thấy mình đang đau khổ vì tiền. Tóc tôi giờ đã bạc khá nhiều. Tôi luôn mặc cảm vì lớn rồi mà không giúp được gì cho cha mẹ ở quê, không lo được cho các em, để thiên hạ chê cười. Gần đây tôi thử làm môi giới vì nghe nói nghề này kiếm được nhiều tiền. Vào rồi mới biết tôi cũng không bán được hàng. Tôi rất thật thà, không bao giờ nói dối hay lừa ai, không hiểu sao vẫn không thành công. Tôi tự hỏi ông trời có bất công với mình không khi tôi rất chăm chỉ, đi sớm về khuya mà làm gì cũng không suôn sẻ.
Tôi đang chán nản vô cùng, tiền không có, tình yêu không, sự nghiệp cũng không. Tôi còn khoản nợ 100 triệu đồng do kinh doanh thất bại. Bạn bè cũng không nhiều, tôi quá cô đơn và lạc lõng trong cuộc sống này. Tôi thật sự bế tắc, không biết phải làm sao. Không biết có anh chị nào từng ở hoàn cảnh giống tôi, đã vượt qua được, cho tôi xin vài lời khuyên để có thể tìm được con đường đúng đắn cho mình. Xin cảm ơn rất nhiều.
Huyền Trang 23/01/2026

Chồng có quan hệ 'trên tình bạn, dưới tình yêu' với đồng nghiệp

Họ thường hẹn riêng đi cà phê, chia sẻ tâm sự hàng ngày như ăn gì, làm gì, đi với ai, ngủ thao thức chập chờn như nào.
Những ngày cận kề dịp tết, lòng tôi bộn bề bao nhiêu cảm xúc về gia đình. Tôi 36 tuổi, chồng 40 tuổi, có hai con, một trai và một gái. Nhìn bề ngoài ai cũng bảo tôi tốt số khi lấy chồng được cả gia đình chồng thương yêu. Chúng tôi hiện sống cùng bố mẹ chồng,... Đọc thêm

Buồn bã khi thất nghiệp ở tuổi 47 dù không áp lực tiền bạc

Hàng ngày quanh quẩn trong nhà với việc nội trợ, tôi lại thích mặc quần áo đẹp đến cơ quan mỗi sáng, gặp gỡ mọi người.
Tôi là nữ, 47 tuổi, sống và làm việc tại một tỉnh miền Trung. Trước đây tôi làm việc tại một doanh nghiệp về xây dựng. Gần đây công ty ít việc làm, tôi đã nghỉ việc nửa năm nay. Sau hơn 20 năm làm việc, tôi và chồng đã tích lũy được một số tài sản. Ngoài... Đọc thêm

Tuổi 48, thấy cuộc sống vô nghĩa khi sự nghiệp ổn, chưa từng yêu

Hàng ngày sau giờ làm, lặng lẽ về căn nhà tuy rộng rãi nhưng lạnh lẽo với tôi dường như là một thói quen.
Tôi sinh ra trong gia đình có hai chị em, thuộc diện nghèo ở quê. Ba mẹ làm nông theo công nhật, thu nhập không ổn định nên chị em tôi phải làm thêm việc để có miếng cơm bữa rau hàng ngày. Tôi nhớ hồi nhỏ đi bán vé số rồi phụ hồ trong xóm khi ở tuổi 13-14, làm gì có chút tiền... Đọc thêm

Bố ngoài 80 tuổi vẫn ngoại tình với cựu đồng nghiệp

Đây là lần thứ hai bố vướng vào vấn đề hôn nhân gia đình khi lần trước ông cũng ly hôn với bà cả.
Bố tôi ngoài 80 tuổi, tuy tuổi đã cao nhưng ông vẫn uống rượu rất nhiều. Bữa ăn nào của ông cũng có cốc rượu đi cùng. Bố không ăn cùng hai mẹ con tôi. Ông ăn riêng, nấu riêng. Ông cũng không nói chuyện gì với bà và tôi vì cho rằng hai mẹ con cùng một phe.
Theo những gì tôi quan sát,... Đọc thêm

Không có tình yêu vẫn cưới vợ, giờ tôi luôn nhớ nữ đồng nghiệp

Tôi luôn mơ ước một ngày được sống cùng người mình yêu, vợ biết tôi yêu người đó nhưng cô ấy chấp nhận.
Ngày đầu tiên đi làm, tôi cảm mến em từ cái nhìn đầu tiên vì em có đôi mắt đẹp, nụ cười tươi và tính cách vui vẻ. Càng tiếp xúc, tôi càng quý mến em hơn vì em lạc quan và cầu tiến. Tôi nhận ra mình yêu em lúc nào không hay, dù biết em đã có người yêu. Tôi vẫn âm thầm... Đọc thêm