Home
Menu

Ở bên anh từ khi tay trắng, giờ anh cho rằng tôi cản trở sự nghiệp

Sáu năm đồng hành, tôi chưa từng đòi hỏi anh chọn mình thay sự nghiệp, chỉ mong được quan tâm nhưng cuối cùng vẫn bị xem là gánh nặng.
Chúng tôi yêu nhau gần sáu năm, từ khi cả hai còn chưa có gì trong tay. Những năm đầu, cuộc sống tuy không dư dả nhưng rất vui. Cuối tháng nhận lương, chúng tôi cùng nhau đi ăn, đi xem phim, cuối tuần chạy xe ra ngoại thành chơi. Tôi chưa bao giờ mong anh phải mua cho mình những món quà đắt tiền, chỉ cần cả hai còn muốn dành thời gian cho nhau là đủ. Sau khi chuyển sang một công ty lớn, công việc của anh bắt đầu thay đổi. Từ một nhân viên bình thường, anh được giao phụ trách một nhóm rồi một năm sau lên vị trí quản lý. Tôi biết đó là cơ hội anh chờ đợi nhiều năm nên chưa bao giờ phàn nàn chuyện anh bận.
Có những tháng anh đi công tác liên tục. Sinh nhật tôi, anh đang ở tỉnh khác. Kỷ niệm ngày yêu nhau, chúng tôi chỉ gọi video vài phút trước khi anh vào cuộc họp. Cuối tuần, khi người khác hẹn hò, anh thường ôm máy tính. Tôi vẫn tự nhủ: "Cố thêm một thời gian, khi công việc ổn định mọi thứ sẽ khác". Thế nhưng tôi cũng là người phụ nữ bình thường. Tôi có lúc tủi thân, có lúc chỉ muốn được anh hỏi thăm một câu thôi là thấy ấm lòng. Tôi chia sẻ với anh những suy nghĩ của mình. Tôi không yêu cầu anh bỏ việc hay dành cả ngày cho mình.
Tôi chỉ mong mỗi ngày có một khoảng thời gian để hai đứa nói chuyện, hoặc ít nhất cuối tuần có thể gặp nhau một buổi. Tôi cũng nói rằng nếu anh quá áp lực, bất kể lúc nào tôi cũng sẵn sàng lắng nghe và chia sẻ. Anh lại không nghĩ như vậy. Anh bảo tôi không hiểu tham vọng của anh. Anh nói những người đang ở giai đoạn phát triển sự nghiệp không thể sống theo cảm xúc, càng không thể vì một cuộc hẹn mà bỏ qua công việc. Tôi nghe mà chạnh lòng.
Tôi từng ở bên anh từ lúc anh chưa có chức vụ, chưa có mức thu nhập như hiện tại. Khi anh thất bại trong một dự án, tôi là người ngồi nghe anh than thở đến khuya. Khi anh mất ngủ vì áp lực, tôi động viên anh cố gắng. Tôi chưa từng hỏi anh bao giờ mới mua được nhà, bao giờ mới kiếm nhiều tiền. Vậy mà chỉ vì tôi nói tôi buồn, anh lại cho rằng tôi đang gây áp lực. Sau đó, tôi cố gắng ít trao đổi với anh hơn. Anh kể chuyện công việc, tôi chỉ lắng nghe. Anh bận, tôi không gọi. Anh quên một cuộc hẹn, tôi cũng không trách. Có những ngày chúng tôi chỉ nhắn với nhau vài câu rồi ai làm việc nấy. Tôi tưởng mình đang trưởng thành hơn trong tình yêu nhưng khoảng cách giữa chúng tôi càng lớn.
Một tối, sau khi anh vừa kết thúc cuộc họp, tôi hỏi bao giờ anh có thể dành cho tôi một ngày cuối tuần. Anh bảo tôi vẫn chưa hiểu vấn đề. Anh đang ở giai đoạn quan trọng nhất của sự nghiệp, không thể cứ phải giải thích vì sao anh không có thời gian cho tôi. Tôi không biết phải trả lời thế nào. Tôi hỏi anh liệu có thể cân bằng được không. Anh nói tôi đang suy nghĩ theo kiểu người chưa từng có mục tiêu lớn. Câu nói ấy khiến tôi tổn thương nhiều.
Từ đó tôi không còn hào hứng nghe anh kể về những cuộc họp, những dự án mới hay kế hoạch thăng tiến. Không phải tôi không vui cho anh, mà cảm thấy mình không còn là người anh muốn chia sẻ. Một thời gian sau, anh chủ động nói chia tay, lý do khiến tôi bất ngờ: Anh cho rằng chúng tôi không còn cùng hướng đi. Anh muốn tập trung hoàn toàn cho công việc, còn tôi khiến anh cảm thấy có trách nhiệm với một mối quan hệ mà anh không còn đủ thời gian chăm sóc.
Tôi hỏi anh: "Em đã bao giờ bắt anh chọn giữa em và công việc chưa"? Anh bảo: "Nhưng mỗi lần em buồn, anh lại mất thời gian. Anh cần một người hiểu rằng sự nghiệp của anh phải được đặt lên hàng đầu". Hóa ra những lần tôi buồn, những cuộc trò chuyện tôi cố gắng giữ gìn, những mong muốn rất nhỏ về một mối quan hệ bình thường lại trở thành gánh nặng với anh. Điều đau nhất là trước khi chia tay, anh còn nói: "Anh sợ nếu tiếp tục, em sẽ trở thành lý do khiến anh không thể tiến xa hơn".
Tôi tự hỏi liệu sáu năm bên nhau có ý nghĩa gì không? Tôi chưa từng muốn anh lựa chọn tôi thay vì sự nghiệp. Tôi chỉ mong trong hành trình đi đến thành công của anh, tôi luôn được đồng hành. Tôi ở bên anh từ những ngày anh chưa có gì, âm thầm ủng hộ anh phát triển sự nghiệp, giờ chỉ mong được anh quan tâm một chút, vậy có thật sự tôi đang cản đường anh?Hồng Hạnh 08/09/2026

Giờ tôi có thể mua nhiều món ngon, tiếc rằng răng ba mẹ đã yếu

Thập niên 90, gia đình tôi rất nghèo, ba mẹ luôn cố gắng cho anh em tôi ăn học dù chạy ăn từng bữa.
Nhìn thấy được nỗi vất vả của ba mẹ nên anh em tôi chú tâm học hành đến nơi đến chốn. Món nào ngon ba mẹ đều dành cho chúng tôi, nói là ngon nhưng chỉ con cá, miếng thịt heo và cơm không độn khoai lang thôi. Chúng tôi thời đó ngây thơ, đâu biết gì, cứ thế ăn mà không suy nghĩ. Đôi lúc... Đọc thêm

Vợ từ chối sự hỗ trợ của ba mẹ để tay trắng lập nghiệp cùng tôi

Đọc bài: "Nghĩ ba vợ chê bất tài, chồng tôi tránh mặt dù ở chung", tôi thấy mình trong đó và muốn chia sẻ quan điểm cá nhân.
Theo tôi, khi lập gia đình, đừng nên ở chung với bố mẹ, dù là bố mẹ chồng hay bố mẹ vợ. Tôi rất đồng ý với ý kiến bình luận của bạn nào đó rằng ở chung với bố mẹ đẻ còn không thấy tự do thoải mái chứ đừng nói là ở chung với bố mẹ chồng/vợ,... Đọc thêm

Ở bên khi chồng tay trắng, anh vẫn phản bội tôi

Mọi cố gắng của tôi mong có ngày gia đình đoàn tụ, không ngờ anh yêu người khác, giẫm đạp lên tình yêu của tôi và tình nghĩa vợ chồng.
Vợ chồng tôi có hơn 10 năm gắn bó, hai đứa con ngoan ngoãn, xinh đẹp. Hơn 3 năm trước anh làm ăn thất bại, phải bỏ quê hương, bỏ lại gia đình để đi làm ở phương xa. Tôi nhớ mãi câu nói ngày anh đi: "Em thương anh, ráng lo cho hai con, chăm sóc cho gia... Đọc thêm

Các anh em mắng tôi 'nông cạn' muốn đi xa dạy học

Người thân không hiểu mơ ước của tôi, dù chỉ sống một ngày vẫn muốn sống có ích, được đứng trên bục giảng.
Tôi là nữ, 45 tuổi, cái tuổi bờ dốc bên kia của cuộc đời rồi nhưng chưa từng nản lòng, chưa từng từ bỏ ước mơ. Tôi vốn là giáo viên cấp 3, đã dạy 21 năm nhưng lòng yêu nghề chưa từng giảm sút. Cuộc đời vô thường khi tôi đối mặt với cuộc hôn nhân tan vỡ, lý do... Đọc thêm

Xem thường chồng vì anh không có tài cán gì

Anh ra ngoài xã hội không biết giao tiếp làm ăn, chăm con cũng không xong, để con thua kém bạn bè cùng trang lứa.
Tôi lao đầu vào công việc để kiếm tiền bất kể ngày đêm, ngày lễ hay hai ngày cuối tuần suốt gần 3 năm. Khi dư dả chút đỉnh, quay đầu nhìn lại thấy con mình còi cọc, thấp bé, nhận thức chưa nhiều và còn phải trả nợ thay cho chồng. Tôi không biết trong thời gian qua mình cố... Đọc thêm