Các anh em mắng tôi 'nông cạn' muốn đi xa dạy học
Người thân không hiểu mơ ước của tôi, dù chỉ sống một ngày vẫn muốn sống có ích, được đứng trên bục giảng.
Tôi là nữ, 45 tuổi, cái tuổi bờ dốc bên kia của cuộc đời rồi nhưng chưa từng nản lòng, chưa từng từ bỏ ước mơ. Tôi vốn là giáo viên cấp 3, đã dạy 21 năm nhưng lòng yêu nghề chưa từng giảm sút. Cuộc đời vô thường khi tôi đối mặt với cuộc hôn nhân tan vỡ, lý do chồng ngoại tình cùng bạn thân vào năm tôi 37 tuổi. Chồng đi để lại trong lòng tôi nỗi đau và gánh nặng kinh tế nuôi hai con. Tôi chưa từng than van, chỉ biết mỗi ngày phải cố gắng hơn vì tương lai các con.
Năm 42 tuổi, con lớn đang học năm 3 đại học, tôi lại phát hiện mình mắc bệnh hiểm nghèo, tính mạng nguy kịch. Tôi phải nghỉ dạy, nhập viện suốt hai năm để điều trị. Mỗi ngày tôi đều nghĩ ráng hết hôm nay, ngày mai sẽ đứng lên và đi ra ngoài kia, rồi tôi sẽ đưa con đi học. Phép màu đến, tôi dần hồi phục. Sau khi khỏe hơn, tôi tìm việc làm, xin về làm cán bộ không chuyên trách ở xã nhà, lương tầm 5 triệu đồng nhưng tôi vui vì mình vẫn còn sống có giá trị. Dù đã 45 tuổi nhưng tôi vẫn luôn mong muốn được đứng trên bục giảng nên quyết tâm thi tuyển viên chức. May mắn khi tôi được trúng tuyển viên chức giáo viên ở một tỉnh khá xa nhà. Tôi vui lắm vì mình được sống lại một lần nữa.
Vừa rồi tôi mới báo với cha mẹ và 3 người anh em trai về việc định đi dạy ở xa. Tôi sẽ chuyển trường cho con theo mình. Trong lòng tôi nghĩ người thân sẽ ủng hộ cho nguyện vọng của mình. Thế nhưng khi tôi thông báo, rất bất ngờ là mọi người đều phản đối. Mọi người muốn tôi ở lại tiếp tục làm công việc hiện tại, nói tôi đi làm xa chi phí tốn kém mà lương khởi điểm của giáo viên thấp. Tôi ở lại quê tuy chi phí thấp nhưng cán bộ không chuyên trách đến tháng 5 năm 2026 cũng phải nghỉ theo chính sách.
Điều tôi đau lòng là người thân đều nói bằng thái độ dạy đời, cho rằng tôi suy nghĩ nông cạn, còn nói tôi đi, lỡ bệnh lại thì đừng vác xác về xứ. Tôi cũng xin nói rõ, lúc tôi bệnh cũng chỉ 3 mẹ con dắt díu nhau đi bệnh viện chứ chưa từng được người thân nào giúp đỡ, chăm sóc hay tiền bạc. Các anh em trai đều có gia đình riêng, nên tôi tự thân vận động. Giờ tôi có cơ hội được sống lại, làm nghề đúng chuyên môn, đúng mơ ước thì người thân đều ngăn cản. Dù lương tôi chỉ có 5 triệu đồng nhưng kiếm việc làm thêm nên mỗi tháng đều biếu cha mẹ hai triệu đồng. Còn lại tôi để đi tái khám và lo cho bé nhỏ, mẹ con đắp đổi qua ngày.
Giờ đi xa lương thấp, có thể lúc đầu không có tiền biếu cha mẹ, điều này cũng làm mọi người không vui. Nếu tôi đi, xem như cắt đứt với gia đình. Có lẽ người thân không hiểu được mơ ước của tôi, dù tôi chỉ còn sống được một ngày vẫn muốn sống có ích và được đứng trên bục giảng. Tôi buồn quá. Mong mọi người chia sẻ và cho tôi lời khuyên. Xin cảm ơn các bạn.
Nhã Quyên 12/10/2025Chồng chê tôi suy nghĩ như nông dân khi không ép con học giỏi
Tôi lui về hậu phương nuôi dạy con cái cho chồng yên tâm đi làm mà trong suy nghĩ của anh, tôi giờ ngu dốt như vậy.
Tôi 32 tuổi, là bà mẹ hai con, con trai lớn năm tuổi, con thứ mười tháng. Chồng làm ăn xa nhà nên một năm chỉ về thăm mẹ con tầm 3-4 lần. Mọi việc như chăm sóc, dạy dỗ con là trách nhiệm của tôi, còn chồng đi làm kinh tế. Vì sống xa nhau nên dù kết hôn được sáu năm, giữa...
Đọc thêmMẹ mắng tôi đua đòi khi muốn học đại học
Có lúc mẹ la tôi khá nặng: "Nhà nghèo mà đua đòi, sau có làm ông to bà lớn không mà học?".
Thu nhập gia đình tôi chỉ tầm trung bình. Nhà có bốn anh chị em, tôi là đứa áp út. Em út mới học lớp bảy, anh chị tôi phải lo cuộc sống cho gia đình nhỏ của riêng mình. Ba mẹ làm nông, mò cua bắt ốc nuôi các con khôn lớn. Ngày tôi tốt nghiệp cấp ba cũng đến. Ba mẹ và anh trai không ủng hộ mong...
Đọc thêmChạy ăn từng bữa, chồng vẫn muốn làm nông tháng hai triệu đồng
Công việc làm nông của chồng tôi không đủ để trang trải cuộc sống cho mình anh, cụ thể tháng khoảng hai triệu đồng.
Tôi sinh ra và lớn lên trong gia đình thiếu vắng tình thương của cha và mẹ. Từ lúc sinh ra, tôi ở với mẹ và anh trai, đến khi học lớp hai, mẹ qua đời. May mắn trong suốt thời niên thiếu và đến hiện tại, tôi có được tình thương và bảo bọc của bà ngoại, dì (chị của...
Đọc thêmCó nên cưới khi tình yêu của tôi không cao trào, nồng nhiệt?
Cảm xúc của bạn trai là thấy bình yên, dễ chịu, thoải mái, không có cao trào nồng nhiệt nhưng bạn chỉ cần như vậy.
Tôi là nữ, 30 tuổi, vừa rồi quen một bạn nam. Cả hai đều có công việc và mức thu nhập ổn. Sau khoảng vài tháng tìm hiểu, bạn tỏ tình nhưng tôi chưa nhận lời. Bạn chia sẻ rằng cảm xúc của bạn là thấy bình yên, dễ chịu, thoải mái, không có cao trào nồng nhiệt nhưng...
Đọc thêmAi đến với tôi cũng nồng nhiệt ban đầu, sau đó rời đi
Sau gần hai năm quen, anh không còn nhắn tin hay gọi điện; khi tôi chủ động liên lạc, anh chỉ trả lời qua loa, gượng gạo.
Tôi 40 tuổi, ngoại hình bình thường, bố mẹ và các anh chị đều là giáo viên. Anh và tôi yêu nhau khi còn là sinh viên cùng học ngành sư phạm Toán ở Huế. Sau khi ra trường, mỗi người về công tác tại một địa phương khác nhau. Sau đó, chúng tôi tiếp tục học cao học cùng...
Đọc thêm