Vỡ mộng sau khi lấy chồng vì nghĩ anh có tất cả
Về chung nhà tôi mới biết nhà là của bố mẹ anh, công việc anh tuy ổn định nhưng thu nhập chỉ 10-15 triệu đồng, tương đương với tôi.
Ngày yêu nhau, chúng ta đến với nhau rất nhanh. Những buổi tối cùng đi ăn, những lần dạo phố, những cuộc trò chuyện từ sáng đến đêm đã khiến tôi tin rằng anh chính là bến đỗ bình yên của đời mình. Chỉ cần tôi gọi, anh luôn sẵn sàng xuất hiện, đưa tôi đi bất cứ đâu. Tình yêu khi ấy thật đơn giản, mỗi ngày bắt đầu bằng một lời chúc buổi sáng và kết thúc bằng những câu chuyện trước giờ đi ngủ.
Tôi từng nghĩ anh có tất cả: nhà cửa ổn định, công việc riêng và một tương lai vững chắc để cùng tôi xây dựng gia đình. Đến khi về chung một nhà, tôi mới hiểu mọi thứ không hoàn toàn như mình tưởng tượng. Ngôi nhà là của bố mẹ anh, còn công việc của anh tuy ổn định nhưng thu nhập chỉ khoảng 10-15 triệu đồng mỗi tháng, tương đương với tôi.
Minh họa AI
May mắn là bố mẹ chồng rất hiền lành, luôn tôn trọng cuộc sống riêng của vợ chồng tôi và chỉ mong hai đứa chăm chỉ làm ăn. Vì công việc xa nhà, tôi muốn ra ngoài thuê trọ và anh cũng đồng ý. Anh lo toàn bộ tiền thuê nhà, điện nước, mỗi tháng đưa tôi 10 triệu đồng để chi tiêu cho gia đình. Anh vẫn đều đặn đi sớm về khuya, không rượu chè, cờ bạc hay ăn chơi.
Thế nhưng càng sống cùng nhau, tôi càng cảm thấy áp lực về tương lai. Tôi lo lắng cho cuộc sống sau này, lo chuyện con cái và những dự định lâu dài. Có lẽ chính những áp lực và suy nghĩ đó khiến tôi vô tình đặt thêm gánh nặng lên anh. Chúng tôi dần không còn tìm được tiếng nói chung như trước. Rồi một ngày, sau nhiều tháng mệt mỏi và im lặng, anh quyết định dừng lại. Anh nộp đơn ly hôn, để lại tôi một mình trong căn phòng từng là tổ ấm của cả hai. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh đến mức tôi chưa kịp chuẩn bị cho sự chia xa này.
Chúng tôi không có con chung, cũng chưa tạo dựng được nhiều tài sản chung, chỉ còn lại những kỷ niệm và những cảm xúc dang dở. Chỉ còn vài ngày nữa, chúng tôi chính thức bước ra tòa, khép lại cuộc hôn nhân từng bắt đầu bằng rất nhiều hy vọng. Có lẽ hôn nhân không chỉ cần tình yêu mà còn cần sự thấu hiểu, sẻ chia và đồng hành. Khi những kết nối ấy dần mất đi, khoảng cách giữa hai người cũng ngày một lớn hơn. Dù đau lòng, tôi vẫn chọn giữ lại những ký ức đẹp nhất về quãng thời gian chúng tôi từng bên nhau.
Tôi mong anh sẽ sớm vượt qua những khó khăn phía trước, tìm được bình yên và hạnh phúc mới. Tôi sẽ học cách trưởng thành hơn, chấp nhận những điều đã qua và bước tiếp trên con đường của riêng mình. Mong được các bạn độc giả chia sẻ cùng.
Thùy Như
Khi ô vuông chuyển thành dấu tích xanh là hoàn thành, bạn đọc có thể đóng trang web trên.
Khi nhìn thấy dấu tích xanh bên cạnh VnExpress là đã hoàn thành.
12/06/2026Sau hơn 2 năm sống thử với bạn trai, tôi vỡ mộng
Anh ngày càng sĩ diện, thích nói chuyện lớn như đi du lịch, mua nhà, mua xe... nhưng chẳng có kế hoạch cụ thể.
Tôi 30 tuổi, bạn trai bằng tuổi, đang sống chung, quen nhau được hai năm rưỡi. Chi phí sinh hoạt chia đôi, tiền nhà tôi trả 2/3 do tự đề xuất từ ban đầu (tôi bán hàng online) và cũng một phần vì anh khó khăn. Từ lúc mới quen đến nay, có thể tóm tắt như sau:
Sáu tháng đầu, anh rất...
Đọc thêmChuỗi ngày ác mộng của tôi khi luôn bị so sánh với chị họ
Tuổi thơ của tôi là những ngày gồng mình để chạy theo chị, sợ mình kém hơn chị, sự thật tôi luôn là người thua cuộc.
Khi ngồi viết những dòng tâm sự này, trái tim tôi dường như quá đau, muốn kể câu chuyện của mình để nhẹ bớt cảm xúc. Tôi 23 tuổi, quê ở miền Trung, sinh ra trong một gia đình rất coi trọng học vấn. Từ nhỏ, ba mẹ luôn đặt nặng chuyện học, không cho tôi làm gì...
Đọc thêmGia đình hạnh phúc nhưng tôi vẫn thấy cuộc sống mông lung
Tôi rất yêu thương vợ con, muốn làm gì đó để giúp thêm cho gia đình nhưng đều thất bại.
Tôi 36 tuổi, sinh ra và lớn lên ở miền Trung, ba mất sớm, mình mẹ tần tảo nuôi chị em tôi lớn khôn. Biết được sự khó khăn của mẹ, anh em tôi nghỉ học từ sớm phụ giúp mẹ, trả bớt nợ chữa bệnh cho cha lúc ốm đau. Trong thời gian làm thuê, tôi tranh thủ học bằng điện, có thu nhập khá hơn chút...
Đọc thêmCó tất cả nhưng 38 tuổi vẫn chưa lấy được chồng
Xinh đẹp, biết hai ngoại ngữ, thu nhập cao, nhà riêng, siêu xe... tôi vẫn không có nổi người đàn ông để nói lời yêu thương.
Tôi vẫn chưa thể cảm nhận được những nâng niu, yêu chiều của tình yêu trai gái. Thực lòng mà nói, không phải tôi không rung động, không phải là không có những "vệ tinh" xung quanh, nhưng chỉ sau một thời gian ngắn tiếp cận, tôi đều buồn bã hát câu: "Từng người...
Đọc thêm38 tuổi, nợ nần và bệnh tật nhưng gia đình luôn thúc ép lấy vợ
Mọi người đâu biết tôi phải một mình chống chọi với cuộc sống khó khăn như thế nào, bản thân lại không thể nói ra được.
Tôi 38 tuổi, sinh ra trong gia đình không khá giả nhưng cũng đủ ăn và có dư xíu. Quá khứ tôi là niềm tự hào của ba mẹ trong 4 anh em, không phải vì giỏi hay thành đạt gì mà chỉ là tôi ngoan hiền, chịu khó làm ăn, không chơi bời lêu lổng. Thời thanh niên, khi anh em...
Đọc thêm