Đang ở nhà thuê, không xe hơi, tôi vẫn thấy an yên
Bố mẹ từng có thu nhập rất tốt nhưng lại chi tiêu rất mạnh tay và không mua bất động sản...
Sau giai đoạn khủng hoảng, tôi bình tĩnh hơn để nhìn lại chặng đường vừa qua. Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình khá giả so với vùng quê nơi mình sinh sống, ngay khi hai tuổi, còn em tôi 6 tháng tuổi, bố đã phải "bóc lịch" do một sự vụ kinh tế năm 1991. Bố trở về sau hơn 3 năm thụ án. Tôi và em trai sống với bà nội liên tục 10 năm khi bố mẹ đi làm ăn xa nhà. Có lẽ thế nên tôi và em trai càng được chăm lo về kinh tế tốt hơn hẳn so với mức chung của vùng.
Năm 2004, khi tôi chuẩn bị thi THPT, bố mẹ trở về nhà sau khi cơ sở sản xuất kinh doanh thuộc diện giải tỏa mặt bằng, cơ sở mới còn chưa hoạt động nhưng gặp khó về vấn đề môi trường. Cuộc khủng hoảng toàn diện của gia đình tôi bắt đầu từ đây và dai dẳng tới 2020. Bố mẹ từng có thu nhập rất tốt nhưng lại chi tiêu rất mạnh tay và không mua bất động sản. Đối với họ hàng, bố mẹ dùng tiền để đổi lấy niềm vui. Vì thế, khi trở về sau nhiều năm bôn ba, sau một đợt chăn nuôi không thành công, bố mẹ gần như không làm gì để có thu nhập, trong khi vay nợ để tiêu dùng.
Mẹ quay cuồng với việc "vay chỗ này, đập chỗ kia" để vay rồi trả quỹ tình thương ở quê, một quỹ tín dụng vi mô. Bố ham mê lô đề. Tôi nhớ hồi học đại học, em nói rằng bố đã dùng 1,5 triệu đồng đi vay để cho tôi đóng học phí nhưng lại ghi lô đề (năm 2008), đó là khoản tiền khổng lồ của gia đình tôi hồi đó, đủ cho tôi dùng trong gần 3 tháng ăn học ở Hà Nội. Sau bao lần hứa rồi lại hứa, bố vẫn ghi lô đề mỗi tối với câu nói quen thuộc: "Ăn trộm ăn cắp gì mà phải sợ". Các chủ nợ có lần ngồi ở nhà tôi đòi nợ tới tối 30 tết. Dần dần, tôi cũng quen với cảnh này.
Cùng khoảng thời gian này, bà nội và mẹ liên tục lục đục khiến không khí trong gia đình rất căng thẳng. Khi tốt nghiệp đại học, tôi đã toại nguyện sau kỳ thi tuyển giảng viên của một trường đại học tại Hà Nội, mặc cho nhiều bạn bè khuyên ngăn. Khó khăn khi mới đi làm chắc ai cũng trải qua và tôi cũng không ngoại lệ. Với thu nhập 5 triệu đồng mỗi tháng, tiền làm thêm từ dự án khoảng 2-3 triệu đồng nữa, tôi nuôi em trai ăn học và lựa chọn sống ở một khu trọ giá rẻ cách nơi làm việc gần 15 km. Thời gian này thực sự là một thử thách rất lớn với tôi và em trai. Để có thể cân đối giữa thu nhập và chi tiêu của hai anh em rồi gửi tiền về cho gia đình, tôi đã định ra ngưỡng cho các khoản chi. Trong khi đó, vì trọ cách xa nơi làm việc, tôi thường dậy sớm và vượt qua chặng đường gần 15 km. Những ngày nắng mưa, sương mù, giá rét của Hà Nội, đi qua cầu Vĩnh Tuy là một thử thách lớn.
Năm 2015, hy vọng đầu tiên đã đến khi tôi được trao học bổng chính phủ Australia để học thạc sĩ trong hai năm. Tôi tưởng mình sẽ có thời gian để tập trung cho học tập và cuộc sống, chuẩn bị cho tương lai, thế nhưng nhiều việc diễn biến ngoài suy nghĩ của tôi. Cứ cách khoảng một vài tuần, gia đình đều nhắn hoặc gọi tôi gửi tiền về. Gần như toàn bộ số tiền tiết kiệm được từ học bổng và đi làm của tôi đều gửi về. Cũng cần nói thêm, trong khoảng thời gian từ 2015 tới 2017, em trai tôi đã gửi về gia đình gần 500 triệu đồng. Để rồi cuối năm 2017, khi tôi trở về, mẹ vẫn liệt kê ra các khoản nợ còn hơn 400 triệu đồng nữa. Tôi lại tiếp tục làm việc chăm chỉ để trả khoản nợ này tới hết 2020 mới hoàn thành.
Trong suốt những năm gian khó, tôi từng liên tục trầm cảm, bi quan, chán nản và bế tắc. Tôi bỗng trở thành niềm hy vọng và trụ cột về tài chính cho gia đình trong chừng đó năm, từ khi chưa thực sự sẵn sàng và chuẩn bị cho điều đó. Nhiều đồng nghiệp không biết và không nhận ra còn bảo nhìn tôi lúc nào cũng vui vẻ, cuộc sống nhẹ nhàng. Tôi chỉ cười! Thậm chí một số còn cho rằng tôi ủ mưu thăng tiến vì thấy ít chia sẻ nhưng lại nỗ lực trong công việc.
Hôm nay, dù vẫn ở nhà thuê, không xe hơi, tôi thấy thật an yên. Tôi không còn lao lực để làm việc và đã bắt đầu từ chối một số việc để cân bằng cuộc sống. Vì thế, tôi chỉ muốn nói nếu bạn đang bế tắc hoặc khó khăn, xin đừng bỏ cuộc.
Lam Ân 12/09/2024Tôi có nhà, xe hơi nhưng khó có được bữa cơm gia đình
Tôi tìm mỏi mắt nhưng không có cơ hội việc làm nào gần nhà dù mức lương đưa ra chỉ bằng hai phần ba mức lương đang nhận.
Tôi là kỹ sư xây dựng, tốt nghiệp thạc sĩ kỹ thuật có chuyên môn tốt và kinh nghiệm làm việc phong phú. Từng trải qua các công tác thiết kế, giám sát và quản lý dự án, với vai trò nào, tôi cũng được đánh giá cao và có tiếng nói trong công việc. Các dự án tham...
Đọc thêmSau khi có nhà 7 tỷ đồng, xe hơi, 2 tỷ tiền mặt, vợ như người khác
Vợ trở nên hoang phí, mua túi xách hơn chục triệu đồng, hũ kem dưỡng da gần 20 triệu đồng, bông tai 200 triệu đồng.
Tôi chẳng thể hiểu nổi tại sao vợ lại thay đổi, từ biết tiết kiệm trở nên hoang phí thế. Vợ chồng tôi kết hôn được 15 năm. Vợ nhỏ hơn tôi 10 tuổi. Chúng tôi lúc mới kết hôn chẳng có gì ngoài hai bàn tay trắng. Lúc đó ở trọ, vợ ăn chẳng dám ăn. Vì làm việc khác...
Đọc thêmTừ chối sex với chồng vì hơi mệt, anh giận tôi một tháng
Anh muốn tôi xin lỗi vì đã từ chối anh, tôi không làm vì 'gáo nước lạnh' hất vào người khiến tôi thấy như bừng tỉnh.
Tôi 35 tuổi, chồng 43 tuổi, có một con trai chung. Trước khi cưới tôi, anh có một đời vợ và hai con riêng. Tôi cao ráo, ưa nhìn, công việc tốt, nhiều lần mất niềm tin vào tình yêu nên khi gặp anh tôi đã nghiêm túc tìm hiểu và tiến tới hôn nhân, mặc bạn bè và gia đình...
Đọc thêmBạn trai quen 20 ngày hời hợt sau khi 'có' được tôi
Tôi nhận ra sự im lặng của anh không phải do bận, mà do tôi không phải là điều gì cần rõ ràng.
Tôi ngoài 40 tuổi, nuôi con một mình từ khi con chào đời, không nhận bất kỳ sự chu cấp nào từ chồng cũ. Tôi không than vãn, chỉ coi đó là một phần cuộc sống mình đã chọn, để đổi lại sự bình yên cho con và cho chính mình. Mười năm không phải một chặng đường ngắn. Mười năm nuôi con một...
Đọc thêmTôi hơi đào hoa nên chuyện tình cảm khá rối
Ở thành phố, tôi quen không ít cô gái, nay người này, mai người khác, nhưng luôn rõ ràng, mỗi lần chỉ tìm hiểu một người.
Tôi 30 tuổi, làm leader kỹ thuật cho một công ty lớn của nước ngoài, hiện công tác tại chi nhánh sản xuất ở Việt Nam. Từ nhỏ, tôi luôn muốn vượt lên trên người khác để ba mẹ tự hào. Nhờ vậy, tôi học hành nghiêm túc, tốt nghiệp bằng cao tại trường đại học...
Đọc thêm