Home
Menu

Có tài sản nhưng tôi vẫn sợ thất nghiệp sau hơn mười năm cày cuốc

Tôi có xứng đáng với vài ngày chỉ để ngủ, ăn, đi đâu đó mà không cảm thấy tội lỗi vì đang "phí phạm thời gian"?
Tôi chính thức nghỉ việc được 37 ngày. Thời gian không quá dài nhưng đủ để tôi nhận ra trong mình đang có rất nhiều cảm xúc mà trước đây chưa từng phải đối diện: bất an, lo lắng, trống rỗng và đặc biệt là cảm giác mông lung vì không biết mình thực sự muốn gì.
Tôi 33 tuổi. Từ những ngày tốt nghiệp đại học đến nay, gần như tôi chưa bao giờ ngừng làm việc. Tôi từng đổi công ty vài lần, cũng từng có những khoảng nghỉ vài tháng nhưng những lần trước khác hoàn toàn lần này. Khi nghỉ, tôi vẫn lên mạng tìm việc, vẫn biết mình sẽ làm gì tiếp theo. Còn lần này, tôi nghỉ việc khi chưa tìm được công việc mới, thậm chí cũng chưa biết bản thân có muốn đi làm lại hay không. Có lẽ vì suốt hơn 10 năm qua, tôi đã quen với việc mình phải làm việc. Bạn bè thường nói tôi là người của công việc. Gặp tôi lúc nào cũng thấy tôi bận chuyện này, chuyện kia, nhưng hầu hết đều liên quan đến công việc. Có lẽ điều đó một phần đến từ tính cách nhưng cũng có thể bắt nguồn từ hoàn cảnh tôi đã lớn lên.
Tôi xuất thân từ một gia đình không khá giả. Tôi hiểu rằng nếu một ngày mình rơi vào khó khăn, phía sau mình không có nhiều người có khả năng giúp đỡ. Có lẽ chính nỗi sợ đó đã khiến tôi luôn cố gắng làm việc thật chăm chỉ. Tôi luôn nghĩ rằng phải làm việc, phải tích lũy, bởi mình không biết khó khăn sẽ đến lúc nào. Mỗi khi chứng kiến ai đó sa cơ hay thất bại, thay vì chỉ thương cảm cho họ, trong lòng tôi lại xuất hiện một nỗi sợ rất rõ: nếu một ngày mình rơi vào hoàn cảnh như vậy thì sao? Nếu mình không còn khả năng kiếm tiền thì sao? Nếu không có ai bên cạnh giúp đỡ thì mình sẽ sống thế nào?
Có lẽ vì vậy mà suốt 10 năm qua, tôi cứ làm việc không ngừng. Tôi cũng đã tích lũy được một chút tài sản. Với nhiều người, có thể con số đó không quá lớn, nhưng với tôi, đó là thành quả của rất nhiều năm cố gắng. Tôi có 5 miếng đất ở quê, nếu ước tính có lẽ khoảng hơn 10 tỷ. Tất nhiên, đó chỉ là tài sản trên giấy và tôi cũng từng sử dụng đòn bẩy tài chính để có được chúng. May mắn là mọi chuyện ổn, tôi không vỡ nợ và đến nay cũng đã trả hết.
Ngoài công việc hành chính ở công ty, tôi còn làm thêm công việc riêng. Hai công việc cùng lúc đã từng là cuộc sống bình thường của tôi. Nhưng có lẽ đến một thời điểm nào đó, mọi thứ bắt đầu thay đổi. Cả hai công việc của tôi đều gặp khó khăn. Công việc từng tương đối ổn định thì trở nên khó khăn, công việc riêng cũng không còn thuận lợi như trước. Từ đầu năm, công việc ở công ty lại phát sinh nhiều vấn đề khiến tôi dần không còn muốn tiếp tục. Và rồi tôi quyết định nghỉ, không có công việc mới, cũng không có kế hoạch rõ ràng. Thậm chí lúc đó tôi cũng không biết mình muốn làm gì. Có lẽ tôi không còn muốn đi làm thuê, có thể thấy mình cũng nên thử bước ra vùng an toàn nhưng nỗi sợ có lẽ cùng lớn không kém.
Điều kỳ lạ là khi còn đi làm, tôi thường xuyên có cảm giác không muốn đi làm. Nhưng khi thực sự nghỉ rồi, tôi lại bắt đầu nhớ công việc, nhớ cảm giác mình có một nơi để đi, có những việc phải làm và có một mục tiêu để hướng tới. Có những hôm chạy xe ngoài đường, nhìn mọi người mặc quần áo đi làm, tôi lại có cảm giác rất khó tả, kiểu vừa nhớ, vừa buồn, vừa có chút ghen tị. Tôi bắt đầu nghĩ liệu mình có đang lãng phí thời gian không? Trong khi người khác đang làm việc, đang kiếm tiền và tiến về phía trước, tôi lại ở phòng trọ, ăn rồi ngủ. Tôi muốn đi đâu đó, muốn về miền Tây, chạy xe qua những rặng dừa nước, nhìn sông nước và sống chậm lại vài ngày. Tôi muốn đi biển miền Trung, muốn ngắm cảnh, muốn có những ngày không phải nghĩ đến công việc. Nhưng rồi ngay lập tức trong đầu lại xuất hiện một câu nói: "Đang thất nghiệp mà, tiền không kiếm được thì phải tiết kiệm". Thế là tôi lại ở yên.
Tôi không dám nói với gia đình rằng mình đang thất nghiệp. Tôi sợ ba mẹ lo, sợ mọi người nghĩ tôi đang gặp vấn đề gì đó. Tôi càng không muốn vì quyết định của mình mà khiến bất kỳ ai phải lo lắng hay liên lụy. Khoảng 6 tháng qua, tôi cố gắng tiết kiệm được gần 300 triệu và đã cho người khác mượn. Hiện tại số tiền tôi có thể sử dụng cho cuộc sống hàng ngày chỉ còn vài chục triệu nên càng phải dè sẻn. Càng gần cuối năm, tôi lại càng lo. Mùa lễ hội, mọi người bắt đầu chuẩn bị tất niên, Tết, thưởng cuối năm, những kế hoạch cho năm mới... Còn tôi không biết mình sẽ thế nào. Tôi còn tiền bảo hiểm cho ba mẹ phải đóng, còn muốn có một khoản gửi về cho ba mẹ dịp Tết, cho cháu, cho người thân. Những khoản đó không lớn nếu so với tài sản tôi đang có, nhưng khi nguồn tiền mặt ngày càng ít, tôi vẫn cảm thấy áp lực.
Điều đáng sợ nhất là cảm giác không biết mình đang đi đâu. Có những lúc tôi còn cảm thấy mình vô dụng. Tôi đã quen với việc bản thân phải làm việc, kiếm tiền, phải bận rộn, tích lũy. Đến khi những điều đó tạm dừng lại, tôi không biết mình còn là ai nếu không có công việc để định nghĩa mình. Tôi tự hỏi: Có phải mình đã quá khắt khe với chính mình không? Một người đã làm việc hơn 10 năm, cố gắng tích lũy, tự mình đi qua rất nhiều chuyện, có phải cũng xứng đáng có một khoảng thời gian để nghỉ ngơi? Tôi có xứng đáng với vài ngày chỉ để ngủ, ăn, đi đâu đó, nhìn ngắm một nơi mình muốn đến mà không cảm thấy tội lỗi vì mình đang "phí phạm thời gian" không? Hay tôi đang dùng hai chữ "nghỉ ngơi" để bao biện cho sự mất phương hướng của mình?
Thật sự tôi không biết. Tôi chỉ biết 37 ngày qua, trong đầu có quá nhiều thứ cùng lúc: muốn nghỉ, muốn đi, muốn làm lại, sợ hết tiền, sợ tương lai, sợ ba mẹ lo, sợ lãng phí thời gian... và đôi lúc chỉ muốn được nằm yên một chỗ mà không phải suy nghĩ gì.
Tôi viết những dòng này không phải để than thở về hoàn cảnh của mình, mà chỉ muốn nghe thêm những góc nhìn khác. Đặc biệt là những anh chị, cô chú từng nghỉ việc ở tuổi hơn 30, từng có một khoảng thời gian không biết mình muốn gì, hoặc từng bước ra khỏi công việc sau nhiều năm gắn bó. Mọi người đã làm gì để tìm lại phương hướng? Có phải đôi khi chúng ta cần cho bản thân quyền được nghỉ ngơi mà không cảm thấy có lỗi? Và nếu là mọi người trong hoàn cảnh của tôi, mọi người sẽ chọn tiếp tục nghỉ thêm một thời gian để nhìn lại mình, hay sẽ tìm công việc mới trước rồi tính tiếp? Rất mong được nghe những chia sẻ chân thành.Lê Mai 09/09/2026

Mười ngày sau cưới, chồng tắm được hai lần

Anh sống rất bừa bộn, ăn xong vứt rác ở bàn, cơm mang lên bàn làm việc cũng không rửa, để đấy.
Tôi 29 tuổi, chồng 33 tuổi, sống với mẹ chồng ở Hà Nội. Chúng tôi mới cưới được 10 ngày, chưa đăng ký kết hôn. Chồng tôi chăm chỉ, không cờ bạc rượu chè ăn chơi, sống giản dị tiết kiệm, tháng đưa tôi khoảng 50 triệu đồng. Nhưng có nhược điểm là rất bẩn, cục cằn thô lỗ với... Đọc thêm

Chồng khó chịu dù tôi chỉ tiêu một phần mười số tiền tự kiếm

Đối với chồng tôi, số tiền đó là nhiều nên anh cảm thấy không thoải mái với cách tôi tiêu như vậy.
Tôi 31 tuổi, bán hàng online trên các trang thương mại điện tử, có người yêu được hai năm và chuẩn bị kết hôn. Người yêu tôi là viên chức. Tôi đang rất phân vân về vấn đề quản lý tiền nong trong hôn nhân. Công việc kinh doanh của tôi xây dựng được hơn năm năm và phát triển ổn... Đọc thêm

Vợ nói người như em xứng đáng với đại gia tốt gấp mười lần tôi

Khi tôi hỏi vợ có cái gì để đại gia thích, em nói vì em có nội tâm đẹp.
Tôi là tác giả bài "Vợ làm thêm hai triệu đồng nhưng luôn coi thường tôi thu nhập 60 triệu". Xin cảm ơn các bạn đã bình luận. Tôi cũng từng muốn tìm đến tư vấn tâm lý nhưng hiện tôi ở tỉnh lẻ, đi lại không tiện, ngoài ra công việc tốn nhiều thời gian cuốn đi mãi. Tôi có một số điều muốn bổ sung để mọi... Đọc thêm

Tôi có vợ nhờ kiên trì 'cày cuốc' vài bài Hẹn hò VnExpress mỗi tối

Sau hơn nửa năm, đã trải qua vài cuộc gặp gỡ mà duyên chưa đủ, vào một ngày tháng 3 năm 2024, tôi đã đọc được bài viết của em.
Ngày đó, sau nhiều năm nỗ lực tìm kiếm người bạn đời từ Đông sang Tây, từ Nam chí Bắc, tôi đã vô tình "va" phải Hẹn hò VnExpress. Kể từ đó, tối nào tôi cũng phải "cày cuốc" vài bài viết xong mới chịu đi ngủ. Sau hơn nửa năm, đã trải qua vài cuộc... Đọc thêm

Ân hận vì tuổi trẻ cày cuốc, đến tuổi trung niên trắng tay, bệnh tật

Tôi 45 tuổi, không nhà, không việc, không chồng con, chỉ có cha già và vài căn bệnh.
Cảm thấy lứa tuổi này phải ổn định cảm xúc và tài chính nhưng tôi lại mông lung vô định. Sau bao năm bôn ba làm việc ở thành phố đã bào mòn sức khỏe tâm thần và thể xác của tôi, tôi quyết định nghỉ việc năm 42 tuổi sau khi tích lũy được một số tiền. Trước kia, công việc của tôi liên quan đến... Đọc thêm