Home
Menu

4 lần sinh mổ và cuộc hôn nhân không sẻ chia

Có những đêm, tôi một mình ôm con, vừa dỗ dành, vừa chịu đựng cơn đau chưa kịp lành.
Sau 4 lần sinh mổ, điều khiến tôi mỏi mệt nhất không phải là những vết đau mà là sự lặng lẽ trong chính cuộc hôn nhân của mình. Người ta thường nói phụ nữ có chồng, có con là đã có một mái ấm; tôi từng tin như vậy. Càng đi qua những năm tháng làm vợ, làm mẹ, tôi càng nhận ra có những người vẫn sống trong một gia đình đầy đủ nhưng lại phải tự đi qua gần như tất cả.
Tôi là mẹ của 4 đứa con, một trai, ba gái; cả 4 lần sinh đều là sinh mổ. Mỗi lần nằm trên bàn mổ là một lần đối diện với nỗi lo và sự bất định. Thế nhưng tôi chưa từng nghĩ nhiều cho bản thân, chỉ mong con được bình an. Chỉ đến khi bước ra khỏi phòng mổ, khi thuốc tê dần hết tác dụng, những cơn đau âm ỉ kéo dài, tôi mới cảm nhận rõ ràng cơ thể mình yếu đến mức nào. Việc ngồi dậy, bế con, hay chỉ là xoay người, với tôi cũng trở nên khó khăn.
Điều khiến tôi nhớ nhiều nhất không phải là những cơn đau mà là cảm giác phải tự mình vượt qua chúng. Có những đêm, tôi ôm con trong lòng, vừa dỗ dành, vừa chịu đựng cơn đau chưa kịp lành. Căn phòng yên tĩnh đến mức tôi có thể nghe rõ từng nhịp thở của con. Cũng trong những khoảnh khắc ấy, nước mắt tôi cứ thế lặng lẽ chảy ra, không ồn ào, không thành tiếng. Chỉ là một cảm giác tủi hờn rất sâu, rất khó gọi tên với cuộc sống hôn nhân mà mình đang có.
Tôi không khóc vì một điều cụ thể, chỉ là khi nằm bên con nhỏ, nhìn con ngủ, tôi thấy mình vừa mạnh mẽ, vừa cô đơn đến lạ. Thời gian trôi qua, cuộc sống của tôi dần trở thành một vòng quay không có điểm dừng. Sáng sớm đến tối muộn, tôi lo cho 4 đứa trẻ từ bữa ăn, giấc ngủ đến việc học hành. Những việc tưởng chừng nhỏ bé nhưng nối tiếp nhau không ngừng nghỉ. Có những ngày tôi không nhớ nổi mình đã ngồi xuống nghỉ được bao lâu. Tôi quen với việc phải gồng lên để làm mọi thứ, nhưng quen không có nghĩa là không mệt.
Chồng tôi dành nhiều thời gian cho công việc. Tôi hiểu và chưa từng phủ nhận những áp lực anh phải gánh. Cùng với thời gian, khoảng cách giữa chúng tôi dường như lớn dần. Những cuộc trò chuyện trở nên ít ỏi; khi có thì lại không trọn vẹn. Tôi nhớ có lần, sau một ngày dài mệt mỏi, chỉ nói rất nhẹ rằng mình cần anh chia sẻ nhiều hơn, cần một sự đồng hành rõ ràng hơn trong gia đình. Điều tôi nhận lại không phải là sự lắng nghe như mình mong đợi. Cuộc nói chuyện kết thúc nhanh chóng, để lại một khoảng lặng kéo dài mà tôi không biết phải bắt đầu lại từ đâu.
Những lúc căng thẳng, anh đôi khi không giữ được sự bình tĩnh. Sự nóng giận ấy, dù chỉ thoáng qua, cũng đủ làm không khí trong nhà trở nên nặng nề. Có những lúc, không chỉ tôi mà cả con trai cũng cảm nhận được điều đó. Là một người mẹ, tôi không khỏi chạnh lòng khi thấy con phải lớn lên trong những khoảnh khắc như vậy. Có lẽ, điều khiến tôi mỏi mệt không phải là việc phải làm quá nhiều mà là cảm giác mình không thực sự được thấu hiểu, không có một điểm tựa tinh thần để dựa vào khi yếu lòng.
Có những đêm, khi các con đã ngủ, tôi mới có một khoảng lặng cho riêng mình. Không còn tiếng nói cười, không còn công việc dang dở, tôi ngồi lại, nhìn một ngày đã qua và nhận ra mình đã cố gắng rất nhiều. Thứ tôi thiếu lại là một người có thể cùng mình chia sẻ những điều rất bình thường ấy. Tôi viết những dòng này không phải để kể khổ, bởi với một người mẹ, việc hy sinh cho con là điều tự nhiên. Nhưng tôi nghĩ, điều nhiều người phụ nữ như tôi mong mỏi không phải là được làm ít đi mà là được đi cùng, được có một người thật sự ở bên, không chỉ trong những lúc khó khăn mà cả trong những ngày rất đỗi bình thường.
Tôi vẫn cố gắng mỗi ngày vì các con của mình. Tôi cũng bắt đầu học cách lắng nghe chính mình để hiểu rằng, mình cũng cần được quan tâm, sẻ chia, được sống trong một không gian đủ bình yên để trái tim không còn nặng trĩu. Có thể mọi thứ chưa thể thay đổi ngay, nhưng ít nhất tôi không còn muốn giữ tất cả trong im lặng. Với tôi, việc dám nói ra như thế này không phải là yếu đuối mà là một cách để bắt đầu. Tôi bắt đầu nhìn lại, bắt đầu lựa chọn, hy vọng một ngày nào đó mình sẽ không còn phải lặng lẽ đi qua mọi mệt mỏi một mình nữa.
Thu Hà 05/04/2026

Những lần tôi chửi vợ 'mày tao' đã giết chết cuộc hôn nhân

Tôi mong được vợ tha thứ và cho tôi một cơ hội để sửa chữa sai lầm, hàn gắn tình cảm nhưng vợ rất dứt khoát.
Tôi viết những dòng này khi tâm trạng rối bời và chưa hết sốc vì người vợ đầu gối tay ấp hơn 10 năm nói rằng không còn tình yêu với tôi. Vợ chồng tôi kết hôn hơn mười năm, có hai cô con gái nhỏ đáng yêu. Chúng tôi đã có những năm đầu hôn nhân hạnh phúc. Vợ là... Đọc thêm

Cuộc sống quá êm đềm khiến tôi tìm tới các cuộc tình chớp nhoáng

Tôi tìm những mối quan hệ không ràng buộc, không tương lai, không hứa hẹn, không ai phải chịu trách nhiệm cho ai.
Tôi 36 tuổi. Nếu nhìn từ ngoài, cuộc đời tôi không có gì để than vãn. Tôi là người đàn ông có gia đình, có con, có công việc, có trách nhiệm. Tôi quen với việc gánh vác cho gia đình lớn, gia đình nhỏ và những thứ mang tên "bổn phận". Cuộc sống của tôi ổn, ổn đến mức êm... Đọc thêm

Chọn cuộc sống không hôn nhân, tôi khó tìm được bạn trai

Tôi muốn tìm mối quan hệ yêu đương rồi ai về nhà nấy nhưng thật khó; những người được giới thiệu, họ đều muốn tìm kiếm một gia đình.
Tôi hài lòng với cuộc sống hiện tại. Tôi 40 tuổi, theo đuổi chủ nghĩa độc thân và xác định không lập gia đình. Tôi sống một mình trong căn hộ rất xinh đẹp, thơm tho và ấm áp. Tôi là một cô gái độc lập, biết đem đến niềm vui đến cho bản... Đọc thêm

Chồng vũ phu, chị chồng ghê gớm, tôi muốn từ bỏ cuộc hôn nhân

Vừa rồi chồng đi chơi, tôi gọi về, vậy mà anh đánh tôi "thừa sống thiếu chết", chảy máu tai, đi khám bác sĩ bảo thủng màng nhĩ.
Tôi 35 tuổi, chồng 37 tuổi, có một con trai và một con gái. Trước đây tôi làm nhân viên cho công ty của Hàn Quốc, thu nhập cũng khá; chồng làm công nhân, thu nhập chỉ đủ ăn. Gia đình chồng có bố mẹ chồng, anh trai (lấy hai vợ nhưng cũng không ai ở được), chị... Đọc thêm

Vợ chồng tôi luôn là học sinh trên con đường hôn nhân

Chúng tôi luôn xưng hô vợ chồng hoặc anh em, dành sự tôn trọng cho nhau từ lời nói đến hành động.
Những quan tâm nhỏ, bình dị giúp tình cảm vợ chồng thêm bền chặt. Để thay đổi không khí mục tâm sự, tôi xin phép được kể những câu chuyện nhỏ về gia đình mình. Khi đọc, các bạn cũng có thể à, ừ, những cái này nhà mình đều có, vậy xin chúc mừng bạn đang có cuộc sống hạnh phúc... Đọc thêm