Nếu có gì hối tiếc, đó là do anh không gặp em sớm hơn
Trong không gian mờ mịt, thứ anh thấy là nơi em đứng, anh sẽ bước về phía em, nếu kiếp này không đến được thì kiếp sau, kiếp sau nữa.
Anh nghĩ rằng mình có rất nhiều điều muốn nói với em nhưng lúc này đây lại không biết nói gì. Em vẫn luôn ở trong tâm trí anh. Anh nghĩ đến em gần như bất cứ khi nào rảnh, vậy mà lại không có gì để nói với em, có lẽ là anh sợ. Thế nhưng anh sợ điều gì, chính anh cũng không biết được rõ ràng. Anh chỉ có thể chắc chắn một điều, anh sợ mất em, sợ một ngày em sẽ lặng lẽ rời đi hoặc chính anh sẽ là người làm thế nếu bước qua cái rào cản này. Có lẽ khi đối diện với người mình yêu, ai cũng trở nên rụt rè, nhút nhát, ngại ngùng dù ở bất cứ độ tuổi nào, rất muốn đến gần nhưng khi sắp đến lại muốn chạy ra xa. Nghĩ cũng buồn cười, chuyện tình yêu thật khiến người ta dại khờ, người thông minh hay kẻ ngu dốt, người từng trải hay kẻ non nớt cũng đều biểu hiện như nhau.
Cho đến giờ anh từng trải qua không ít sóng gió và trải nghiệm trong đời, quá khứ của anh có lẽ nên bắt đầu bằng hình ảnh một cậu bé luyến tiếc cầm quyển truyện cho vào giá sách, nhưng sau đó kiên định rút lại rồi bảo: "Ông bà ngủ trưa đi, cháu trông hàng cho ạ". Đó là quán sách nhỏ gần nhà anh, nơi có đủ thể loại sách truyện, anh đọc tất cả những gì có thể đọc và biết rõ vị trí của chúng trên từng giá sách. Lúc đó thế giới trong mắt anh thật kỳ ảo, anh tin những câu chuyện cổ tích, tin có những phép màu, những câu chuyện tình yêu thật đẹp và lãng mạn. Rồi anh mong muốn được làm hiệp khách lưu lạc giang hồ, gặp được hồng nhan tri kỷ, cùng nhau hành hiệp trượng nghĩa vang danh thiên hạ, sau đó quy ẩn nơi thâm sơn cùng cốc trở thành truyền kỳ trong chốn võ lâm.
Hình ảnh tiếp theo anh ngồi trong căn phòng gác xép nhỏ, ở dưới nhà tiếng niệm phật đều đặn vang lên từ cái đài cassette, mẹ anh thẫn thờ cứ ngồi đấy, bố anh mất đã hơn một tuần rồi. Anh muốn xuống ngồi cạnh mẹ nhưng chắc chắn bà sẽ nói: "Bố mày lại đi tây rồi, lần này rất lâu mới trở về". Đó là cách mẹ anh vượt qua nỗi đau khi bố anh mất nhưng anh thì không thể xóa bỏ cảm giác hối hận, ân hận vì đã làm khổ bố mẹ quá nhiều. Phải chăng vì quá lo lắng cho thằng con hư hỏng mà căn bệnh của bố ngày càng nặng và mang bố đi xa mãi mãi. Những lời ông nói lúc gần đất xa trời vẫn văng vẳng bên tai anh: "Bố không còn nhiều thời gian nữa rồi, con phải cố gắng lên, đừng chơi với đám bạn xấu nữa".
Hình ảnh tiếp nữa, cũng trong căn gác xép nhỏ đấy nhưng giờ đã trở thành phòng tân hôn. Ngày mai là ngày đón dâu sao không có chút vui mừng háo hức nào, mà nghĩ nhiều cũng chẳng để làm gì, giờ 30 tuổi cần lấy vợ đẻ con rồi, với lại có bầu với mình rồi, trước không nỡ bảo đi bỏ thì phải lấy thôi. Dù sao thì lấy được vợ trẻ đẹp, giỏi giang, khôn khéo hơn vợ mấy thằng bạn mình. Chốt lại là chuẩn rồi, không lấy được người mình yêu thì lấy người mình thấy ổn.
Hình ảnh cách đây không lâu, anh ngồi trên ghế sofa trong căn nhà từng một nửa là của anh, nhìn ra ngoài ban công, một loạt cây cảnh đã rụng gần hết cả lá. Cuối cùng vẫn thiếu cây hạnh phúc mà vợ mấy lần muốn mua nhưng mình luôn chê xấu và mất diện tích. Thật ra là không nỡ nói với cô ấy rằng suốt bao năm mình chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc khi ở bên nhau. Mặc dù suốt ngày cãi nhau nhưng vẫn phải công nhận cô ấy là một người vợ tốt và là một người mẹ tốt, tiếc rằng lại lấy phải mình. Mình đâu có muốn, có cần trở nên tốt theo tiêu chuẩn của xã hội. Cuộc sống gia đình tẻ nhạt và luôn xung đột làm mình mệt mỏi và khiến tâm hồn chết dần từng ngày. Giờ vẫn chưa quá muộn để cả hai có cơ hội tìm được hạnh phúc đích thực. Duyên nợ vợ chồng trong kiếp này đến đây thôi. Dù sao trước khi rời đi mình đã làm điều tốt nhất có thể cho vợ con.
Đấy là quá khứ của anh, có lẽ anh chưa bao giờ là người tốt và cũng không có ý định làm người tốt, bởi vì anh sẽ luôn ích kỷ, chỉ muốn làm điều mình thích, không thể bị ép buộc quá lâu. Giờ phút này anh nhìn tương lai vô định, dù đã cố gắng động viên bản thân nhưng trước thực tế này anh không tự tin có thể đem lại hạnh phúc cho bất cứ người phụ nữ nào. Những lời này anh sẽ không bao giờ nói ra vì tự tôn của bản thân, vì thế anh mới gửi lên đây. Trong vùng không gian mờ mịt xung quanh, thứ anh thấy là nơi em đứng, anh sẽ bước về phía em, nếu kiếp này không đến được thì kiếp sau, kiếp sau nữa.
Với anh, em rất đặc biệt, giống như em mang một nửa linh hồn anh. Nếu kiếp này có điều anh hối tiếc nhất thì đó là đã không gặp được em sớm hơn, để anh có đủ tự tin đến trước mặt em và nói: "Anh yêu em, đời này chỉ yêu duy nhất một người, đó là em".
Quang Hòa 06/04/2026Hối tiếc vì vĩnh viễn không thể gặp anh sau hai năm cắt đứt liên lạc
Em lên lịch trình về thăm anh, quê anh, nơi anh sinh ra và luôn tự hào về nơi ấy nhưng mọi chuyện quá muộn.
Đến giờ đã gần sáu tháng mà em vẫn không tin anh thật sự ra đi. Biết anh qua chuyên mục Hẹn hò VnExpress, em ấn tượng bài viết với gần hai trăm bình luận trái chiều về một con người có đầy ưu điểm nhưng lại không có cuộc hôn nhân hạnh phúc. Em đã thắc mắc tại sao, tò mò, em...
Đọc thêmBất chợt về nhà sớm, tôi gặp cảnh không muốn thấy ở bạn trai
Tôi khá sốc nhưng chỉ cười nhẹ với anh và quay ra đóng cửa, vờ như không thấy rồi trốn vào nhà vệ sinh, như chưa có gì xảy ra.
Tôi không biết là có phải do mình thiếu hấp dẫn, hay do tình cảm đôi bên còn nhiều trục trặc khiến cho bạn trai phải "tự xử" hay không. Tôi 24 tuổi, bạn trai cùng tuổi, học cùng cấp 3. Chúng tôi mới bước vào yêu đương chính thức khoảng hai năm nay. Suốt thời...
Đọc thêmHối hận vì không cho con đi khám tự kỷ sớm
Tôi là tác giả bài: ''Tôi thương con nhưng không biết cách chăm'', cảm ơn các bạn đã cho tôi những lời khuyên, giúp tôi hiểu rõ về mình.
Tôi biết nếu nói gì cũng đổ lỗi cho người khác thì thật là thậm tệ, xấu tính. Tôi hiện nay như thế nào là do tôi, tôi chấp nhận. Nhưng về mặt tâm lý, tôi vẫn luôn thầm trách bố mẹ không khéo nên bản thân cũng không được khéo. Bố tôi là người...
Đọc thêmHối tiếc vì đã phản bội vợ
Tôi 35 tuổi, làm nghề môi giới nhà đất, công việc khiến tôi tiếp xúc với nhiều người khác giới, vợ kém tôi năm tuổi.
Trong quá trình làm việc, tôi cảm nắng với một người phụ nữ giàu có, xinh đẹp, đã ly dị chồng và đang nuôi con nhỏ. Tôi ấn tượng mạnh với sự thông minh, khéo léo của cô ấy. Cô ấy cũng có cảm tình với tôi. Mối tình vụng trộm cuối cùng cũng bị vợ tôi phát...
Đọc thêmLiệu tôi có hối tiếc khi quyết định nghỉ việc ở tuổi 38
Tôi là nữ, 38 tuổi, sống ở Hà Nội, giữa năm nay quyết định nghỉ làm sau một thời gian suy nghĩ về công việc và cuộc sống của mình.
Giờ đây tôi cảm thấy có niềm vui những cũng không tránh được thỉnh thoảng lo lắng và suy tư. Tôi nghỉ việc lần này ngoài dự kiến, công ty đột ngột thay đổi cơ cấu nhân sự và phân công nhiệm vụ khác cho tôi. Sau một thời gian thử sức, cảm thấy...
Đọc thêm