Sống chung mới biết bạn trai nhiều nhược điểm
Tôi yêu anh, anh cũng thế, nhưng giờ đối mặt với áp lực cuộc sống, cơm áo gạo tiền, rồi gia đình anh phản đối khiến tôi chán nản.
Tôi 25 tuổi, đi làm được hai năm thì rủ bạn mở công ty riêng. Tôi có bạn trai ba năm, cả hai cùng làng nhưng trước đó không quan tâm đến sự có mặt của nhau. Đến khi đi làm gặp nhau, liên lạc nhiều rồi yêu. Tôi là cô gái nhìn bề ngoài mạnh mẽ nhưng sống tình cảm và hay mít ướt, bên cạnh đó tôi cũng nhanh nhẹ, ngoại hình ưa nhìn. Tôi đi làm thêm từ thời sinh viên nên cuộc sống ổn định, tính tự lập cao, đôi lúc mới nhận sự "trợ giúp" của bố mẹ. Tính cách tôi già dặn hơn so với các bạn cùng trang lứa, tôi lo lắng nhiều cho tương lại, bạn thân bảo tôi có tham vọng lớn và cũng rất bản lĩnh.
Bạn trai hơn tôi một tuổi. Hai gia đình có quan điểm sống khác nhau. Tôi là chị cả, dưới có em gái. Anh là con một, được bố mẹ bao bọc từ nhỏ, tính cách thụ động, có phần lười biếng. Anh chưa biết cách sống tự lập, chẳng tính toán cho tương lai. Đến việc học đại học ngành kỹ thuật cũng là do bố mẹ anh định hướng vì "có người quen, học đi, mai sau ra trường dễ xin việc", không cần biết anh có hợp với ngành không.
Ngày tôi mới đi làm, phải vất vả bon chen với cuộc sống, làm thêm nhiều, anh chưa bao giờ có ý giúp đỡ, động viên tôi. Chúng tôi sống chung khi yêu nhau được hai tháng. Tôi bận công việc nhưng luôn lo cho toàn cơm nước, nhà cửa, đảm bảo anh được ăn uống ngon, đầy đủ, không phải "cơm hang cháo chợ". Tôi nghiêm túc với tình yêu này, luôn lo lắng cho anh, cũng xác định sẽ cưới anh làm chồng. Từ ngày sống cùng tôi mới biết anh lười biếng, nhưng nghĩ dần dần mình sẽ thay đổi được anh, cứ nói anh từ từ, không ép buộc quá. Thế nhưng chỉ tôi lo lắng tài chính. Có lẽ gánh nặng tài chính đối với tôi quá lớn, vừa lo tiền ăn uống, nuôi sống bản thân, vừa lo tiền phụ ba mẹ trả nợ, lại mở công ty riêng nên chi khá nhiều.
Trong chuyện tình cảm, anh có phần yêu chiều tôi nhiều hơn, nhưng có một điều khiến tôi buồn và hoài nghi về sự lựa chọn của mình là gia đình anh phản đối chuyện tình cảm này, lý do tôi phong phanh hiểu rằng vì gia đình tôi nghèo, bố mẹ tôi chỉ đi làm thợ xây, phụ hồ. Có lần anh đưa tôi về nhà chơi, mẹ anh không tiếp đón, bỏ sang nhà hàng xóm. Một lần tôi vô tình nghe cuộc nói chuyện giữa anh và bố, cấm cản gay gắt việc chúng tôiviệc quen tôi rất quyết liệt. Tôi thấy buồn, chẳng biết nói sao nữa. Gần đây nhất, tôi xem được tin nhắn của mẹ anh, bác nói dù trời có sập cũng không bao giờ đồng ý cho chúng tôi cưới nhau. Cách phản ứng của gia đình anh càng khiến tôi không có động lực để cố gắng cho mối tình này.
Chúng tôi vẫn ở bên nhau, tôi tập trung toàn lực cho công việc riêng, công việc của anh cũng không có gì chắc chắn. Tôi thật sự yêu anh, anh cũng thế, chuyện tình cảm của chúng tôi cũng đẹp, nhưng giờ đối mặt với áp lực cuộc sống, cơm áo gạo tiền, rồi gia đình anh phản đối khiến tôi chán nản. Mong các bạn chia sẻ cùng tôi.Huyền Trâm 29/08/2026Gần 30 tuổi với nhiều nhược điểm, tôi phải sống sao?
Tôi kém sắc lại không thông minh, không khéo léo, tiếp thu mọi thứ đều chậm dù được nhận xét chăm chỉ.
Tôi là cô gái chậm chạp, bởi vậy gần 30 tuổi vẫn chưa kết hôn, làm công nhân nhưng liên tục nghỉ việc. Đơn giản như một công việc mà con nhà nông năm nào cũng làm nhưng tôi vẫn chậm. Trình độ có hạn nên ngoài xin làm công nhân, tôi không biết làm gì. Rồi vì chậm nên tôi làm...
Đọc thêmNgoài việc nhiều lần đánh vợ 'thừa sống thiếu chết', chồng không có nhược điểm
Mới sinh xong một tháng, chỉ vì tôi không nghe thấy anh gọi mà anh đánh tôi thừa sống thiếu chết, chửi thậm tệ, cho rằng tôi coi thường anh.
Gia đình tôi nghèo khó, có 4 chị em gái ở nông thôn. Tuổi thơ của tôi cơ cực lắm, làm việc cật lực suốt ngày, có những việc nặng nhọc mà những đứa trẻ hàng xóm khác không bao giờ làm được. Với tôi, cơm chan nước mắt là chuyện thường ngày....
Đọc thêmMệt mỏi khi gánh vác gia đình thay người chồng nhu nhược
Câu hỏi lớn nhất trong tôi lúc này là: "Liệu mình có thể tiếp tục kiên cường và yêu thương anh, dù cho bao nhiêu nỗi đau vẫn còn đó"?
Tôi 33 tuổi, chồng 35, con gái đầu lòng 6 tuổi, con trai nhỏ 3 tháng. Cuộc sống hiện tại của tôi như ở giữa ngã ba đường, lòng muốn buông bỏ nhưng lại không thể. Tôi tự hỏi, liệu có đáng để mình dứt bỏ chồng, để con cái phải lớn lên thiếu vắng...
Đọc thêmTôi bị rối loạn tâm thần nặng vì có nhà nội khắc nghiệt, bố mẹ nhu nhược
Nơi mà tôi sống bao trùm bởi sự thù ghét, khinh miệt giữa người với người.
Cách đây 10 năm, chị họ tôi làm điều dại dột nhưng được cứu kịp. 10 năm sau, tôi phải làm bản cam kết không tự kết thúc cuộc đời với bên tham vấn tâm lý. Em họ tôi phát điên, loạn thần lúc mới 13 tuổi, chị gái của em ấy phá thai lúc 14 tuổi. Tất cả những chuyện này xảy ra ở nơi được coi là gia giáo...
Đọc thêmBạn trai không thể dứt điểm với người từng chung sống 10 năm
Anh bảo từng sống với họ nên còn nghĩa, gia đình chị đối tốt với anh, chị sống một mình cũng tội, họ xem nhau như bạn bè.
Tôi 39 tuổi, anh 47 tuổi, là đồng hương và hiện tại cùng sống ở một quận của thành phố. Thời gian đầu tôi mến anh vì anh hiền lành, lương thiện, không hút thuốc và bia rượu. Anh siêng tập thể dục và ăn uống lành mạnh. Anh học đến lớp chín rồi ngưng học...
Đọc thêm