Home
Menu

Ngoài việc nhiều lần đánh vợ 'thừa sống thiếu chết', chồng không có nhược điểm

Mới sinh xong một tháng, chỉ vì tôi không nghe thấy anh gọi mà anh đánh tôi thừa sống thiếu chết, chửi thậm tệ, cho rằng tôi coi thường anh.
Gia đình tôi nghèo khó, có 4 chị em gái ở nông thôn. Tuổi thơ của tôi cơ cực lắm, làm việc cật lực suốt ngày, có những việc nặng nhọc mà những đứa trẻ hàng xóm khác không bao giờ làm được. Với tôi, cơm chan nước mắt là chuyện thường ngày. Cha tôi gia trưởng và bạo hành. Hồi đó, không ngày nào cha không đánh chị em tôi và mẹ. Tôi chỉ ước cha đi đâu đó rồi không xuất hiện trong nhà nữa, để mấy mẹ con tôi được bình yên.
Cha tôi ngoại tình hết người này đến người khác, mẹ chỉ biết âm thầm chịu đựng, không dám bỏ cha vì sợ miệng đời, sợ chị em tôi toàn con gái, nếu bỏ cha người ta dị nghị, sau này chị em tôi khó lấy chồng. Chị cả tôi quyết tâm học đại học, ra trường làm việc vất vả để nuôi chị em chúng tôi học hành. Rồi cả bốn chị em tôi đều có bằng đại học, đi làm, mẹ cũng đỡ vất vả.
Tôi sinh non khi mới mang thai được 8 tháng, rồi một mình gồng gánh nuôi con. Nhà chồng không giúp gì cho tôi, còn chê bai đủ kiểu. Mới sinh xong một tháng, chỉ vì tôi không nghe thấy anh gọi mà anh đánh tôi thừa sống thiếu chết, chửi tôi rất thậm tệ, cho rằng tôi coi thường anh. Rồi lúc tôi mang bầu bé thứ hai được ba tháng thì anh ném thẳng cái ghế vào người tôi chỉ vì những mâu thuẫn rất nhỏ. Đến giờ tôi và anh cưới nhau gần 6 năm, nhiều lần anh đánh nhưng tôi đều bỏ qua vì nghĩ ngoài việc dùng bạo lực ra anh không còn tính xấu nào khác. Tôi tự bằng lòng với cuộc sống, cho rằng như vậy là quá đủ.
Tưởng cuộc sống cứ thế trôi, anh thương vợ con mà thay đổi, thế nhưng mới đây, vì mâu thuẫn nhỏ, anh lại lao ra đánh tôi như kẻ thù, lôi tôi từ phòng khách ra ngoài cửa, người tôi nhiều vết tích. Anh đuổi tôi ra khỏi nhà, bảo không chấp nhận người vợ như tôi, hay cãi chồng, thái độ nọ kia, trong khi tôi chỉ nói chuyện với anh rất bình thường, không hề hỗn láo gì. Giờ tôi và hai con về nhà ngoại, bố mẹ tôi động viên tôi cố gắng hàn gắn vì con, ly hôn thiệt thòi cho con cái lắm. Tôi chỉ muốn ly hôn, không biết làm như vậy có tội cho con quá không, suy cho cùng anh rất tốt với con, ngoài bạo lực ra anh không có nhược điểm nào. Xin mọi người giúp tôi với.Hồng Hoa 29/08/2026

Chồng bao nuôi gái gọi rồi đánh tôi 'thừa sống thiếu chết'

Đi làm, tôi phải bịt kín mặt vì sợ người khác thấy, chỉ ăn được cháo loãng, đau đến mức không thể nhai hay nói chuyện.
Tôi 35 tuổi, làm công ty tư nhân, chồng lớn hơn 4 tuổi và có hai đứa con trai. Cuộc sống của tôi bắt đầu rơi vào bế tắc từ hai năm trở lại đây. Công việc của tôi theo ca luân phiên. Một tuần ca ngày, 6h sáng đi làm, 19h30 mới về đến nhà. Một tuần ca đêm, 19h... Đọc thêm

Chết dần chết mòn trong tâm hồn khi sống với chồng

Những lần gần gũi thể xác nếu có cũng chóng vánh, lạnh lẽo, xong rồi ai nấy quay đi, không một cái ôm, không lời âu yếm.
Lại một buổi tối chồng ôm con ngủ, còn tôi nằm một mình bên kia giường. Chúng tôi cưới nhau hơn 10 năm, có hai con, cuộc sống nhìn từ ngoài vào khá ổn: chồng đi làm đều, có trách nhiệm, không ăn chơi, lo được kinh tế gia đình. Điều tôi thiếu là sự gần gũi, dịu... Đọc thêm

Gần 30 tuổi với nhiều nhược điểm, tôi phải sống sao?

Tôi kém sắc lại không thông minh, không khéo léo, tiếp thu mọi thứ đều chậm dù được nhận xét chăm chỉ.
Tôi là cô gái chậm chạp, bởi vậy gần 30 tuổi vẫn chưa kết hôn, làm công nhân nhưng liên tục nghỉ việc. Đơn giản như một công việc mà con nhà nông năm nào cũng làm nhưng tôi vẫn chậm. Trình độ có hạn nên ngoài xin làm công nhân, tôi không biết làm gì. Rồi vì chậm nên tôi làm... Đọc thêm

Sống chung mới biết bạn trai nhiều nhược điểm

Tôi yêu anh, anh cũng thế, nhưng giờ đối mặt với áp lực cuộc sống, cơm áo gạo tiền, rồi gia đình anh phản đối khiến tôi chán nản.
Tôi 25 tuổi, đi làm được hai năm thì rủ bạn mở công ty riêng. Tôi có bạn trai ba năm, cả hai cùng làng nhưng trước đó không quan tâm đến sự có mặt của nhau. Đến khi đi làm gặp nhau, liên lạc nhiều rồi yêu. Tôi là cô gái nhìn bề ngoài mạnh mẽ nhưng... Đọc thêm

Gia đình tôi thừa điều kiện, chỉ thiếu mỗi hạnh phúc

Tôi như người vô hồn, làm việc không còn nhiệt huyết và đam mê; nhìn những gia đình khác, họ khó khăn nhưng hạnh phúc.
Tôi 23 tuổi, là con trai lớn trong gia đình. Tôi sinh ra trong một gia đình đầy đủ điều kiện vật chất, chỉ thiếu hạnh phúc. Năm năm trước, tôi ra trường, đi làm nghệ thuật theo đam mê của mình. May mắn thay là sự nghiệp đầu đời thành công hơn tôi mong đợi. Ba mẹ rất... Đọc thêm