Chia tay người chồng có vài tỷ đồng nhưng mặc kệ vợ con tự lo cuộc sống
Tiền lương của anh, anh giữ, không có chuyện đưa về để hai vợ chồng cùng tính toán tích lũy.
Một năm trước, tôi rời khỏi cuộc hôn nhân của mình, dù lúc đó chúng tôi đã có con. Nhiều người hỏi tôi có hối hận không. Thật lòng là không. Sau một năm nhìn lại, tôi càng thấy quyết định đó là đúng. Tôi không bỏ chồng vì anh nghèo. Tôi cũng không phải kiểu phụ nữ muốn chồng phải nuôi. Tôi vẫn đi làm, tự kiếm tiền, sống rất giản dị. Tôi chỉ nghĩ đơn giản: đã là vợ chồng thì nên cùng nhau lo cho gia đình, cùng có kế hoạch cho tương lai của con. Nhưng chồng tôi thì khác. Tiền lương của anh, anh giữ, không có chuyện đưa về để hai vợ chồng cùng tính toán tích lũy. Thỉnh thoảng anh cao hứng thì đưa vài trăm nghìn hoặc hào phóng lắm là một triệu bảo "hôm nay anh trả tiền đi chợ" dù lương gấp ba lần tôi và tích lũy riêng vài tỉ. Chỉ vậy thôi.
Cuộc sống cứ trôi như thế. Tôi lo phần tôi, anh giữ phần anh, không có kế hoạch gì chung cả. Có con rồi vẫn vậy. Tôi bắt đầu thấy rất mệt, không phải vì thiếu tiền mà vì cảm giác bản thân đang cố xây dựng gia đình một mình. Nhiều lần tôi nghĩ: đàn ông đặt tiền ở đâu thì tâm họ ở đó. Nếu tiền của họ không bao giờ hướng về gia đình, trái tim họ cũng vậy. Cuối cùng tôi chọn rời đi. Không phải tôi muốn tìm cuộc sống dễ dàng hơn, chỉ là tôi không muốn cả đời sống trong cảnh vừa làm vợ vừa làm mẹ, vừa gồng lên lo mọi thứ một mình. Một năm đã qua, tôi vẫn đi làm, vẫn nuôi con và vẫn bận rộn như trước. Nhưng ít nhất tôi không còn cảm giác mệt mỏi khi sống cạnh một người mà tiền bạc và trách nhiệm luôn tách rời khỏi gia đình. Tôi biết có lẽ mình đã chọn đúng.
Phương Anh 11/03/2026Tôi đồng hành cùng con vài năm nữa rồi sống cuộc sống của mình
Trong lúc mệt mỏi về sức khỏe và tinh thần, tôi hay suy nghĩ giữa về quê sống hẳn và ở lại nơi hai mẹ con đang sống.
Tôi là tác giả bài viết "Lối đi nào cho người mẹ đơn thân 40 tuổi". Cảm ơn tất cả ý kiến đóng góp nhiệt tình, sâu sắc từ độc giả để tôi có thể bước tiếp trong cuộc sống này. Dù là ý kiến thế nào, tôi vẫn ghi nhận và trân trọng để suy nghĩ thêm.
Ngày...
Đọc thêmKhó lo cho cuộc sống nhưng lăn tăn khi bạn gái đòi chia tay
Em lúc nào stress là lại bảo chia tay, sau đó làm lành, lần này em nói chia tay có vẻ thật.
Tôi là nam, 30 tuổi, ở Đà Nẵng, sống trong gia đình nghèo, ba hơi lười, ba mẹ ly thân. Mẹ già rồi, không giúp được gì, lại hay mất ngủ. Em trai từ khi báo nợ cho ba cũng chỉ ở nhà ăn nhậu, không chịu đi làm, sinh hoạt phí chủ yếu tôi lo hết, cả những chi phí vừa phải của gia đình. Xưa tôi làm việc...
Đọc thêmGia đình khổ vì vị khách 'khôn lỏi' mua hàng mặc cả vài nghìn đồng
Mỗi lần vị khách này xuất hiện, chúng tôi rất bực bội và mâu thuẫn tình cảm giữa mọi người trong gia đình xảy ra.
Gia đình chúng tôi kinh doanh vật liệu xây dựng, thiết bị trong nhà nhiều năm. Chúng tôi có thói quen bớt những món nhỏ khi tính tiền đơn hàng nhiều hoặc cho bà con quanh khu phố gần nhà những thứ be bé như ốc, vít, sâu, gioăng... khi họ nhỡ nhàng đánh rơi một vài con. Đôi...
Đọc thêmNgười đàn ông hàng xóm cố tình mặc thiếu vải để tôi nhìn thấy
Hai hôm nay vợ ông đi làm trước, ông ở phòng một mình còn không mặc quần áo gì luôn, thay quần áo trước cửa nhưng mở cửa phòng.
Mình là nữ, ngoài 30 tuổi, sống một mình, làm việc ở TP HCM. Mình hướng nội nên thường hết giờ làm là về nhà, không đi chơi đâu, sống nghiêm túc và lành mạnh, ít bạn bè, người thân ở xa. Gia đình mình ở quê, mình cũng không có thói quen tâm sự hay chia sẻ...
Đọc thêmCuộc sống quá êm đềm khiến tôi tìm tới các cuộc tình chớp nhoáng
Tôi tìm những mối quan hệ không ràng buộc, không tương lai, không hứa hẹn, không ai phải chịu trách nhiệm cho ai.
Tôi 36 tuổi. Nếu nhìn từ ngoài, cuộc đời tôi không có gì để than vãn. Tôi là người đàn ông có gia đình, có con, có công việc, có trách nhiệm. Tôi quen với việc gánh vác cho gia đình lớn, gia đình nhỏ và những thứ mang tên "bổn phận". Cuộc sống của tôi ổn, ổn đến mức êm...
Đọc thêm