Home
Menu

Về lại với chồng cũ nhưng anh không dám nói rõ với bố mẹ

Anh không dám về thưa với bố mẹ, lại vẫn muốn duy trì qua lại với tôi không rõ ràng và đối với tôi là không có tương lai.
Hôm nay, khi viết những dòng này để chia sẻ câu chuyện của bản thân và mong nhận được những lời khuyên cùng góc nhìn khách quan từ mọi người, tôi không khỏi buồn và trăn trở, nhưng cũng hy vọng điều đó sẽ giúp mình trở nên mạnh mẽ và bản lĩnh hơn. Tôi đã ly hôn được gần chục năm, đang ở với bé. Nguyên nhân ly hôn là ở thời điểm đó, chúng tôi còn khá trẻ và cũng có nhiều quan điểm sống khác nhau. Thêm vào đó, khoảng thời gian sau sinh, mẹ chồng có lên hỗ trợ giúp tôi trông cháu, đã xảy ra những va chạm. Vợ chồng tôi tranh luận nhiều, một lần đỉnh điểm tranh cãi, anh bỏ ra ngoài ở riêng khi con mới được mấy tháng tuổi. Sau đó nhiều lần tôi gọi anh về nói chuyện nhưng anh không về; hàng tuần sẽ qua thăm con khi được nghỉ và sau đó khoảng gần năm, tôi là người đề nghị ly hôn.
Vài năm sau, cả hai đã nói chuyện trở lại với mong muốn cho nhau cơ hội để đoàn tụ. Lúc đó, tôi cũng trao đổi và nói rõ với anh mong muốn nếu quay về thì cả hai sẽ ở riêng. Sau đó, anh mua căn hộ nhỏ với mong muốn đón hai mẹ con về. Tuy nhiên, sau này, khi gia đình anh xây nhà mới, anh là con trai nên đứng lên lo liệu và hỗ trợ bố mẹ xây nhà. Anh quyết định bán căn hộ đi và dồn toàn bộ tài chính để lo việc xây nhà cửa. Thời điểm đó, anh cũng có nói chuyện qua với tôi (là do tôi gặng hỏi), anh mãi mới dám mở lời nói về các phương án dự tính. Tôi không đồng ý vì thấy không hợp lý do các phương án đều là mượn tài chính từ bố mẹ tôi. Sau đó, khi nhà cửa hoàn thiện, về kế hoạch riêng của hai đứa, gần như anh cũng không chủ động trao đổi gì, tôi luôn là người hỏi anh tính thế nào, ra sao và không nhận được câu trả lời cụ thể.
Nhiều năm trôi qua, mối quan hệ vẫn vậy, luẩn quẩn, lòng vòng. Phụ nữ đa phần hay nói nhiều, tôi lại hay suy nghĩ, đôi lúc cảm thấy rất tủi thân, ấm ức, nặng nề trong lòng... Do vậy, nhiều lần tôi đã nhắn tin khá dài để chia sẻ, viết những suy nghĩ của mình với mong muốn anh có thể nhìn ra vấn đề, có sự chia sẻ, có sự bản lĩnh, quyết đoán hơn. Anh lại bảo tôi suốt ngày chê trách, càm ràm, khiến anh mệt mỏi, chán và không thể tính được chuyện nhà cửa hay hai đứa. Sau đó, tôi bảo không muốn nói nhiều như vậy, chẳng qua do anh không giải quyết triệt để vấn đề, để cho tôi phải nói nhiều.
Về mối quan hệ của cả hai sau khi kết nối nói chuyện lại, bố mẹ tôi rất vun vén, tạo điều kiện cho các con đoàn tụ vì ông bà rất thương cháu, thương con. Mỗi dịp cuối tuần, hay có anh chị về chơi cuối tuần, bố mẹ đều bảo anh qua cơm nước và tôi cũng chủ động bảo anh. Về phía gia đình anh, mặc dù hai đứa nói chuyện cũng khoảng vài năm rồi, nhưng anh cũng như gia đình gần như không bảo tôi sang chơi hay cơm nước. Dịp Tết, tôi cũng suy nghĩ là vì hai đứa mong muốn tái hợp, tôi với con sang chúc Tết ông bà, có giỏ quà mang sang thắp hương tổ tiên, vậy mà không ai chào xã giao hay giữ tôi lại cơm nước.
Về mối quan hệ của chúng tôi, tôi không hiểu vì lý do gì hay rào cản nào từ bố mẹ mà anh không dám thưa chuyện rõ ràng. Anh bảo tôi suốt ngày tranh cãi, giờ về nói chuyện với bố mẹ, sau đó lại cãi nhau thì biết làm sao, nói với bố mẹ thế nào. Tôi thấy đó là lý do không thuyết phục. Nhiều lần mẹ tôi nói chuyện riêng với anh, để xem ý anh ra sao. Anh chỉ nói hai đứa suốt ngày tranh luận, tôi hay chê trách, càm ràm thì khó mà quay về, về lại sợ cãi nhau nọ kia. Anh còn nói tôi là người ái kỷ, chỉ biết đòi hỏi, ích kỷ, luôn cho mình là đúng. Anh không dám đối diện để trả lời câu hỏi có về hay không, nhưng vẫn muốn duy trì một mối quan hệ qua lại mà không rõ ràng và đối với tôi là không có tương lai.
Tôi hiểu về mặt pháp lý, hai người đã ly hôn, tôi cũng không có quyền đòi hỏi hay yêu cầu người ấy phải có trách nhiệm với mình. Chỉ là về mặt tình, thời gian chờ đợi nhiều năm, quay lại, có những lời hứa hẹn... thế nhưng tôi không nhận lại được vị trí rõ ràng, cũng chẳng được chào đón và công nhận. Tôi buồn và tủi thân rất nhiều.
Anh rất quan tâm tới con, hàng tuần đều gặp con, đón con về nhà nội chơi. Đối với tôi, anh cũng quan tâm, có hỗ trợ tôi trong công việc, nhưng anh kỹ tính, đôi khi chúng tôi bất đồng quan điểm và xảy ra tranh cãi vì những điều đó. Như vậy lại khiến tôi suy nghĩ, trăn trở, mệt mỏi và khóc rất nhiều; sức khỏe, tinh thần của tôi cũng bị ảnh hưởng. Có một chuyện xảy ra trong quá khứ, là lỗi của em, lỗi lầm rất nghiêm trọng, nhưng thời điểm đó anh với tôi đã ly hôn. Sau này khi biết, mỗi lần cãi nhau hay tranh luận to, anh đều nhắc lại và đay nghiến tôi. Có nhiều lần là những lời lẽ khiến tôi tổn thương và mệt mỏi rất nhiều.
Hiện tại, tôi cố gắng và nỗ lực, cùng với sự hỗ trợ của bố mẹ, tôi mua được căn nhà nhỏ cho hai mẹ con. Có lần tôi cũng chia sẻ những khó khăn của mình, về sự cố gắng, nỗ lực để có thể có chỗ ở ổn định, cũng muốn biết anh suy nghĩ như nào, phản ứng ra sao. Tôi nghĩ anh biết, nhưng có thể anh không xác định rõ ràng với mối quan hệ này, nên sau đó không bày tỏ hay chia sẻ gì với tôi rằng có ý định ra sao, như nào.
Lần gần nhất mẹ tôi nói chuyện riêng với anh, cuộc nói chuyện này tôi không biết và bà cũng xuất phát từ thương con cháu nên vẫn nhiều lần hỏi chuyện riêng. Chỉ biết mọi thứ chia sẻ từ anh vẫn là những góc nhìn cũ, do tôi hay chê trách, càm ràm, ích kỷ, chỉ biết tới bản thân. Anh cho rằng mọi thứ đều do tôi, không bàn tính gì được nhà cửa tương lai cũng là do tôi, anh không thể bàn bạc nổi. Có lẽ tôi đã cố chấp với đoạn tình cảm này phải không?
Nhiều khi những câu nói của anh khiến tôi tổn thương và hoài nghi về chính mình. Đôi lúc mệt mỏi quá, như con thuyền chới với, tôi khóc rất nhiều, nhiều đêm mất ăn mất ngủ. Tôi hiểu mình cần phải mạnh mẽ sống và bước tiếp, để ổn định cuộc sống cho hai mẹ con. Bố mẹ tôi luôn khuyên phải nhường nhịn một chút, bỏ qua những điểm chưa được, nghĩ những cái tích cực lên, về để con cái nó có gia đình trọn vẹn. Tôi rất muốn nhưng lại không đủ tự tin, không chắc khi mọi thứ như này, liệu quay về mẹ con tôi có ổn và bình an không?
Tôi chia sẻ và mong nhận được những góc nhìn khách quan của các anh chị, để nhận ra mối quan hệ này thực sự có tương lai hay không. Tôi có những sai sót gì cần sửa đổi để hai mẹ con luôn có cuộc sống bình an và ổn định. Chân thành cảm ơn.
Duyên Hải 16/12/2025

Không dám ăn ngon, khát không dám uống vì sợ có tội với chồng

Tôi bị chồng thao túng tinh thần, trầm cảm, thấy mình không xứng đáng, đã hy sinh tất cả những nhu cầu cơ bản của mình.
Tôi là tác giả của loạt bài về bạo hành ái kỷ. Xin lưu ý, thuật ngữ ái kỷ trong bài là chỉ xu hướng tính cách ái kỷ, không phải rối loạn nhân cách ái kỷ - narcissist personality disorder. Ái kỷ không phải chỉ là tự luyến, yêu bản thân, hay ích kỷ. Xu hướng tính cách... Đọc thêm

Tôi từng ly hôn nhưng không dám nói bạn gái hiện tại

Tôi từng có một đời vợ, kết hôn khi còn trẻ, ngây ngô và mơ mộng về một tương lai hoàn hảo như bao cặp đôi khác.
Có một điều tôi chưa từng chia sẻ với em, người con gái tôi đang yêu. Không phải vì tôi không tin tưởng, không muốn em hiểu mình hơn, chỉ là vì tôi không biết phải bắt đầu từ đâu. Những năm tháng ấy trước khi cưới vợ, tôi từng nghĩ hạnh phúc là thứ gì đó vĩnh... Đọc thêm

Còn yêu nhưng không dám quay lại với chồng cũ

Tôi nói thích loại bánh đó, anh bảo sẽ đưa tiền tôi tự mua, trong khi tôi không thiếu tiền, chỉ cần chồng quan tâm.
Tôi là nữ, 32 tuổi, đang làm văn phòng tại công ty nước ngoài, ngoại hình tạm ổn, không đẹp cũng không xấu. Chồng cũ 37 tuổi, làm việc ở công ty nước ngoài, anh hiền, vui vẻ, hoạt bát, thu nhập cũng ổn. Chúng tôi cưới nhau một thời gian thì chia tay do mâu thuẫn mẹ chồng... Đọc thêm

Tôi chưa dám nói với mẹ chuyện bố ngoại tình

Tôi muốn nói ra những điều này với mẹ nhưng lo rằng khi công khai, đủ thứ chuyện rắc rối khác nảy sinh.
Tôi ở độ tuổi 18, đang tập trung ôn thi đại học. Bỗng dưng từ đâu lại ập đến những câu chuyện không đúng thời điểm, tôi phát hiện bố đang ngoại tình và nhắn tin thân mật với người khác. Tôi muốn nói ra những điều này với mẹ nhưng lo rằng khi công khai, đủ thứ chuyện... Đọc thêm

Anh chồng mách mẹ vì tôi dám đòi nợ anh

Nhà chồng tôi chỉ có hai anh em trai; trong khi chồng tôi đủ mặt tốt thì anh chồng ngược lại, chẳng được điểm gì.
Anh chồng không lo học hành tử tế, học cao đẳng cũng chẳng lấy được cái bằng, rồi chuyển qua học sửa điện thoại. Chồng tôi hiền hậu và lo học hành nên có công việc tốt, thu nhập khá. Nói chung tôi chẳng thể chê chồng được gì, có chăng là nhà chồng quá thiên vị anh... Đọc thêm