Home
Menu

Bất an và cô đơn khi sống với chồng

Chúng tôi cưới nhau sáu năm, con năm tuổi; vấn đề của chúng tôi xuất phát từ quan điểm đối lập, môi trường sống và làm việc khác nhau.
Anh làm cơ quan nhà nước, tôi làm công ty nước ngoài. Gia đình tôi chỉ có cha mẹ. Gia đình anh có ba thế hệ nhưng không hòa thuận. Anh muốn tôi về xây nhà và ở chung với bố mẹ chồng.
Lúc đầu tôi cũng muốn về quê để ổn định cho con nhưng nhớ lại thời gian mới cưới, tôi mang thai nhưng tuần nào cũng phải lái xe máy gần hai tiếng từ Sài Gòn về quê. Nhà chồng tiện nghi rất kém, không có nhà vệ sinh, nhà tắm tạm bợ. Phòng tôi sát phòng bố mẹ chồng, lúc nào cũng ồn ào, thậm chí bật tivi tới sáng, tôi và con không thể ngủ. Cuối tuần nhà chồng tụ tập cô, dượng, cháu về, gần 20 người, đàn ông thì nhậu, phụ nữ ăn xong đánh bài cho tới 4-5h sáng. Văn hóa như vậy tôi không hòa nhập được.
Về tài chính: Chồng chỉ đóng tiền học cho con 2-3 triệu đồng mỗi tháng nhưng đóng từ khi con ba tuổi, trước đó mọi chi phí gia đình và nuôi con chỉ mình tôi lo. Tôi nhiều lần góp ý với chồng làm quỹ chung để mua nhà hoặc chi tiêu sinh hoạt gia đình hai bên, anh không đồng ý. Lương chồng hơn 14 triệu đồng, lương tôi 35 triệu đồng, không biết góp thế nào. Nhà chồng, cô, dì rất hay có đám và mỗi lần mời tôi phải chi tiền, tiệc bên nhà tôi thì chồng không phụ. Tôi cũng sắm sửa đồ cho nhà chồng bằng tiền của mình.
Mẹ chồng có một miếng đất trống, nói với mọi người là cho chúng tôi. Tôi bàn với chồng về đó xây nhà, tiền xây nhà tôi chịu, gần 800 triệu đồng. Tôi nói với chồng rằng muốn mẹ chồng sang tên mảnh đất đó cho vợ chồng tôi rồi mới xây, trị giá miếng đất khoảng một tỷ đồng. Mẹ chồng không chịu, tôi không xây nữa. Ba mẹ chồng còn hai miếng đất nữa nhưng chưa bao giờ hỏi chúng tôi có cần giúp gì để mua nhà ra riêng không, dù chúng tôi hay nói muốn mua nhà. Mẹ chồng nói nếu chúng tôi mua nhà, bà sẽ cho mượn 100 triệu đồng.
Về quan điểm dạy con: Tôi cho con học tiếng Anh, học vẽ, học đàn, chồng đều cản. Anh bảo học làm gì nhiều, trong khi tiền học tôi đóng. Chồng chưa bao giờ ngồi chơi với con, rảnh là tụ tập bạn bè hoặc bấm điện thoại, chở con đi chơi trung tâm thương mại rồi để con tự chơi, anh ngồi xem điện thoại. Mỗi lần con làm sai là anh quát, mắng con. Tôi góp ý nhẹ nhàng, anh bảo tôi bênh con. Trong khi đó, cô giáo nhận xét bé ngoan và thích nghi tốt.
Về chuyện chồng không giải thích rõ ràng: Năm thứ ba sau cưới, qua một người bạn, tôi biết anh liên hệ lại với người yêu cũ đang ở nước ngoài. Anh giải thích là bấm nhầm điện thoại, lúc lại bảo có người hại anh. Tôi yêu cầu anh giải thích, anh bảo chẳng có chuyện gì. Tôi giận quá, nhắn cho người ấy, chỉ hỏi chuyện thế nào, vậy là cả nhà chồng quay vào bênh anh và nói tôi xử lý dở. Từ đó tôi cảm thấy không còn tin tưởng anh, luôn có cảm giác bất an.
Anh luôn hướng về nhà mẹ đẻ: Tôi ao ước có được ngôi nhà riêng. Hiện tại tôi thuê nhà ở Sài Gòn, mọi thứ trong nhà do tôi sắm sửa, mua gì anh cũng không quan tâm. Thấy nhà đồ gì ít xài, anh gợi ý đem về cho mẹ, đi siêu thị cũng nhắc mua đồ cho mẹ và ông bà. Mỗi tuần tôi về nhà anh, tiền quà cáp cũng 500 nghìn đồng đến một triệu đồng, là tiền riêng của tôi. Cuối tuần anh mặc định về nhà mẹ đẻ vì có thú vui tụ tập gia đình, bạn bè rồi nhậu. Tôi không về anh cũng về. Nhậu xong anh ngủ lại đến sáng hôm sau đi thẳng đến cơ quan. Chăm con ngày đêm cũng một mình tôi lo. Tôi góp ý cuối tuần anh nên ở Sài Gòn cùng ăn cơm, xem tivi, đi siêu thị, chở vợ đi chợ. Chồng vẫn thích về nhà mẹ đẻ cách đó hai tiếng di chuyển bằng xe. Tôi cảm thấy sự cô đơn trong gia đình.
Nhiều lần tôi tâm sự với chồng, mong anh thay đổi tốt hơn. Tôi cũng thay đổi công việc để về nhà sớm hơn, cơm nước chu toàn, đưa đón con đi học thêm. Tôi hỏi chồng rằng cả hai cần làm gì để cuộc sống tốt hơn, thế nhưng mọi thứ đâu lại về đó. Tôi biết không có anh, bản thân vẫn sống tốt vì trước giờ tài chính mình tôi lo, thế nhưng tôi rất mong một gia đình đầy đủ, vợ chồng yêu thương nhau như ngày đầu. Tôi nên làm gì đây?
Thùy Trang 09/05/2024

Bố đơn thân tìm được mẹ đơn thân nhân hậu nhờ chuyên mục hẹn hò

Hơn một năm trước, tôi đã gửi mail làm quen một bà mẹ đơn thân, may mắn giờ tôi đã là chồng của cô ấy.
Xin chia sẻ hành trình chinh phục mẹ đơn thân để các bạn đang trên con đường tìm kiếm hạnh phúc có một cái nhìn toàn diện. Tôi gửi thư nói hết gia cảnh, ưu nhược điểm bản thân, công việc, nơi ở kèm số điện thoại trong thư, với lời chân thành rất mong muốn làm quen em. Sau 15... Đọc thêm

Bất lực mỗi khi nhìn hóa đơn chi tiêu hàng tháng

Bạn bè đã ổn định, an yên, mỗi tôi phải chật vật rải đơn xin việc, cạnh tranh với sinh viên mới ra trường, nghĩ làm sao để có tiền.
Tôi là nữ, 33 tuổi, đang sống ở thành phố lớn cùng hai con nhỏ 4 tuổi và 15 tháng. Tôi vừa nghỉ việc đầu tháng 3. Tôi chuyển sang buôn bán nhỏ để trải nghiệm công việc mới, hơn nữa cũng không còn nhiệt huyết với công việc cũ, lại có thời gian... Đọc thêm

Bất chấp tất cả quay lại với tình đầu, tôi sống hạnh phúc

Từ khi chúng tôi quay lại với nhau, chồng hết mực cưng chiều tôi cho tới giờ.
Đọc bài viết "20 năm giấu kín mối tình đầu", thấy giống chuyện tình của tôi quá. Tôi cũng có mối tình thời học sinh trong sáng và người ấy không từ mà biệt làm tôi rất đau lòng. Nhà bạn trai cách năm km nhưng không gặp tôi một lần để nói tại sao lại từ bỏ như vậy. Bạn trai tôi đậu đại học và không... Đọc thêm

Cuộc sống bất tiện khi phòng tôi và ba mẹ chỉ ngăn bằng tấm vách

Một đứa con gái sinh ra trong gia đình không mấy hoàn hảo và khá giả sẽ trải qua như thế nào?
Độ tuổi trưởng thành mà tôi không có sự riêng tư sẽ thế nào? Phòng tôi không kín, ngăn cách với phòng ba mẹ chỉ bằng một tấm vách, ban ngày hay ban đêm chỉ thở thôi cũng nghe tiếng. Đêm không phải ai cũng dễ ngủ, thi thoảng phải nghe những âm thanh từ phòng ba mẹ kéo dài tầm 30 phút đến cả... Đọc thêm

Luôn sống trong bất an khi đưa vợ 80% lương

Có lần đi công tác, tôi chỉ còn hai triệu đồng; tôi là trụ cột nhưng lại không có quyền quyết định và cảm giác an toàn tài chính.
Tôi chấp nhận cưới một người vợ xuất thân tiểu thư, không giỏi nữ công gia chánh. Rồi sự thiếu đảm đang và tính ỷ lại của vợ, khiến người đàn ông 36 tuổi là tôi cảm thấy cô đơn và mệt mỏi cùng cực. Tôi tự lập từ nhỏ, lớn lên trong nghèo... Đọc thêm