Từ chối tôi nhưng cuối tuần nào em cũng rủ đi cà phê
Có những lúc tôi bận không đi được, em lại rủ bạn trai khác đi; từ đó đến nay đã 3 tháng, giờ tôi yêu em rất nhiều.
Tôi 24 tuổi, em 22 tuổi, quen nhau khi làm chung công ty. Tuy thế, chỗ làm việc của chúng tôi cách xa nhau, hai đứa có rất ít những cuộc nói chuyện, cho đến một ngày em được chuyển đến làm cùng với tôi. Chúng tôi nói chuyện rất vui vẻ. Qua nhiều lần nói chuyện, tôi thấy em còn trẻ nhưng rất biết suy nghĩ, chỉ có điều còn ham chơi, có lẽ do tính cách em hướng ngoại. Dần dần, tôi có tình cảm với em, nhưng khi biết em đang có người yêu thì tôi chỉ biết giấu kín lòng mình, coi em như người bạn.
Một năm sau, tôi xin nghỉ việc, lại cảm nhận được em không muốn tôi nghỉ. Tôi vẫn quyết nghỉ vì môi trường làm việc không hợp. Qua công ty mới, tính chất công việc khá bận nên tôi ít liên lạc với em, cứ nghĩ chắc em đã quên mình thì em lại liên lạc. Ban đầu chỉ là những tin nhắn hỏi thăm, sau đó em mời tôi đi uống nước, dĩ nhiên tôi đi. Cứ thế, cuối tuần nào chúng tôi cũng đi chơi với nhau, thỉnh thoảng rủ thêm vài người bạn đi cùng. Lúc này tôi biết em đã chia tay bạn trai. Tôi nghĩ em buồn nên cũng không đề cập đến chuyện này.
Những lần đi chơi vui vẻ như vậy, tình cảm tôi dành cho em lại càng nhiều. Tôi bắt đầu nhắn tin cho em nhiều hơn nhưng cứ được một vài tin là em lại thả các icon. Tôi buồn, không biết em đang nghĩ gì. Vào một lần đi chơi riêng, tôi chủ động nắm tay em nhưng đã bị em gạt ra. Tôi không nói gì, đưa em về nhà. Về tới nhà, tôi hỏi thẳng là em có tình cảm gì với tôi hay không. Em bảo chỉ muốn cả hai là bạn, nếu được thế thì thi thoảng đi chơi với nhau, còn không thì dừng hẳn liên lạc.
Tôi buồn, một tuần không nói chuyện gì với em. Đến cuối tuần em lại gọi điện và mời tôi đi uống nước. Cứ như vậy, tuần nào em cũng rủ tôi đi. Có những lúc tôi bận không đi được, em lại rủ bạn trai khác đi. Từ đó đến nay đã 3 tháng và thật sự giờ tôi yêu em rất nhiều. Tôi phải làm sao đây?
Hoàng Thành 22/03/2026Mỗi cuối tuần không nhậu cùng vợ là cô ấy khóc
Đi nhậu cùng vợ thì rồi lại đau đầu khi nghe cô ấy kể chuyện, không là vợ dỗi, khóc lóc.
Vợ chồng tôi kết hôn hơn 10 năm, có hai con nếp tẻ đủ cả. Cuộc sống vợ chồng giờ bớt vất vả hơn, con cũng không còn nhỏ nên chúng tôi bắt đầu quan tâm nhiều hơn đến đời sống tinh thần. Chúng tôi cùng nhau tập thể dục, đi chơi, cà phê cuối tuần, thỉnh thoảng đi du lịch.
Mấy tháng nay,...
Đọc thêmTôi nên chuyển nhà theo vợ xuống Bình Dương hay chấp nhận cuối tuần mới gặp?
Tôi nên chấp nhận sống xa vợ hoặc nhìn vợ "bán mạng" đi về 60km mỗi ngày.
Vợ chồng tôi cưới nhau tròn hai năm. Chúng tôi vẫn chưa có con vì muốn ổn định thêm công việc, dự định năm sau mới bắt đầu kế hoạch có em bé. Hiện tại cả hai làm việc ở TP HCM, sáng đi tối về, cuối tuần cùng nhau đi siêu thị, nấu ăn, xem phim, cuộc sống tuy không dư dả nhưng khá êm đềm. Gần đây, vợ...
Đọc thêmMẹ chồng gọi cửa khi 6h30 sáng cuối tuần tôi chưa dậy
Bà dậy từ 5 giờ sáng mỗi ngày, quét sân, nấu nước, dọn dẹp, rồi pha ấm trà để uống một mình.
Tôi lấy chồng được hai năm, đang sống cùng bố mẹ chồng trong căn nhà nhỏ ở ngoại thành Hà Nội. Cuộc sống nhìn chung không có xung đột lớn, chỉ là đôi khi những khác biệt nhỏ trong nếp sống khiến tôi cảm thấy ngột ngạt, khó xử. Một trong số đó là chuyện tôi thích ngủ thêm vào sáng...
Đọc thêmTôi uống ly cà phê cũng phải tính nhưng vợ cứ mua hàng online đều đặn
Hiện tại gia đình chỉ trông vào 20 triệu đồng tiền lương của tôi, nhưng vợ không biết vun vén, chăm chút cho tổ ấm.
Vợ chồng tôi đến từ những vùng quê nghèo, sau bao năm làm việc chăm chỉ cuối cùng cũng tích góp mua được một căn chung cư ở vùng ven. Sinh con gái đầu lòng, vợ tôi thể trạng yếu nên nghỉ một năm để chăm con tốt hơn, bà lớn tuổi không chăm cháu giúp được. Tôi đang...
Đọc thêmCha mẹ hỏi lấy những đồng tiền cuối cùng của tôi
Từ tuổi thơ cho đến giờ 26 tuổi, niềm vui là thứ tôi tìm hoài không thấy, chỉ thấy trống trải ở trong tâm hồn.
Tại sao người ta muốn sinh con? Bạn có bao giờ tự hỏi lý do bạn sinh con để làm gì không? Với hoàn cảnh của tôi, tôi nghĩ bố mẹ sinh tôi ra như để có cái bảo hiểm dưỡng già. Vậy tôi ước mình chưa được sinh ra trên đời. Gia đình tôi từ Bắc vào Nam lập nghiệp. Vào...
Đọc thêm