Chồng chẳng bận tâm khi tôi đau khổ vì bị phản bội
Tôi phát hiện chồng ngoại tình vào một tối thứ bảy, khi hai con đã ngủ, bữa tối tôi phần anh vẫn nguyên.
Hôm đó anh nói phải ở lại công ty xử lý công việc. Tôi không nghi ngờ gì. Gần 23h anh mới về. Trong lúc anh tắm, điện thoại có tin nhắn. Tôi vốn không có thói quen kiểm tra điện thoại của chồng nhưng dòng tin nhắn hiện trên màn hình: "Hôm nay anh có nhớ em không?".
Tôi đã đọc thêm vài dòng và biết cuộc hôn nhân gần 10 năm của mình có thể không như trước nữa rồi. Tôi 34 tuổi, chồng 36, có hai con, một bé 8 tuổi và một bé 5 tuổi. Hai vợ chồng cưới nhau khi chẳng có gì trong tay. Ngày đó, anh chỉ là nhân viên kỹ thuật, lương vừa đủ trang trải. Tôi mới đi làm, thu nhập cũng chẳng khá hơn.
Chúng tôi từng thuê một căn phòng chưa đến 20 m2, có những ngày hè nóng không thể ngủ được vì không có điều hòa. Có những tháng gần hết tiền trước ngày nhận lương, cả hai ngồi tính từng nghìn để đủ sống. Rồi công việc của anh tốt dần lên, thu nhập tăng. Tôi cũng cố gắng làm việc, dành dụm từng khoản nhỏ. Vợ chồng mua được căn hộ đầu tiên, rồi lần lượt có hai đứa con, cuộc sống bận rộn hơn nhưng tôi vẫn thấy mình may mắn.
Khi anh đổi việc, tôi động viên, chăm lo gia đình chu đáo để anh yên tâm làm việc. Khi anh thất bại trong một lần kinh doanh, tôi đưa hết tiền tiết kiệm để anh trả nợ. Những năm con còn nhỏ, tôi gần như cáng đáng phần lớn việc nhà. Sáng tôi đưa con đi học, chiều đón về, tối nấu ăn, dọn dẹp, kèm con học rồi mới ngồi làm nốt việc của mình. Khi phát hiện chồng ngoại tình, tôi hỏi chồng tại sao bao năm tháng khó khăn cùng nhau vượt qua mà giờ bớt vất vả anh lại khiến tôi đau khổ? Anh thừa nhận cô ấy quan tâm đến mình nhưng khẳng định hai người "chưa đi quá giới hạn", cũng chẳng giải thích nhiều, không quan tâm mấy đến cảm xúc của tôi.
Tôi tìm hiểu thì biết người phụ nữ kia trẻ hơn tôi, ăn mặc đẹp và rất biết chăm chút bản thân. Mười năm hôn nhân đã lấy của tôi nhiều thứ. Tôi lúc nào cũng đầu bù tóc rối vì con, tất bật với công việc và gia đình. Tôi hỏi anh còn yêu vợ không, anh bảo: "Anh không biết nữa, nhưng rất thương em". Tôi không muốn ly hôn ngay, hai con còn nhỏ. Tôi không muốn vì lỗi của người lớn mà tuổi thơ của con không được tươi đẹp. Tôi cũng không biết mình phải sống thế nào. Tôi có nên tiếp tục sống như trước vì con, trong khi chồng đang dành sự quan tâm cho một người khác? Có những hôm anh đi làm về, vẫn ăn cơm tôi nấu, hỏi con học hành thế nào rồi lại tập trung vào điện thoại. Tôi ngồi đối diện mà cảm giác như mình đang sống cùng một người xa lạ.
Tôi từng nghĩ phải sống cho bản thân. Tôi thử mua một bộ quần áo mới, làm tóc, chăm sóc bản thân nhiều hơn. Rồi tôi nhận ra mình đang làm tất cả những điều ấy không phải cho chính mình, mà chỉ là để giữ người chồng phản bội. Nghĩ đến đó, tôi lại thấy buồn. Tôi không muốn phải giành một người đàn ông khi tâm họ không còn hướng đến mình.
Tôi đang đứng giữa hai lựa chọn. Một là cố gắng cứu cuộc hôn nhân này, dù tình cảm của chồng đã gần như không còn. Hai là buông tay, đưa các con bước ra khỏi cuộc sống mà ở đó tôi thấy đau khổ, mệt mỏi. Tôi chưa đủ can đảm để chọn. Sau gần mười năm cùng nhau gây dựng gia đình, nếu người chồng đã không còn muốn quay về, tôi nên cố giữ một cuộc hôn nhân vì các con hay đủ thương mình để bước ra?Như Ngọc 29/08/2026Chồng chẳng bận tâm khi tôi phát hiện tin nhắn của anh với bạn cũ
Chồng không tỏ vẻ lo lắng hay sợ gì, chỉ bảo bạn bè thôi, vui đùa mà, có gì quan trọng đâu.
Tôi 30 tuổi, lấy chồng được 5 năm, chồng hơn hai tuổi, có hai con đủ nếp tẻ, cuộc sống hạnh phúc. Chồng tôi có công việc ổn định nhưng đi làm xa nhà, một tháng chỉ về thăm nhà ba bốn hôm. Anh yêu thương vợ con, chăm lo cho gia đình rất tốt. Tôi có việc làm ổn định nhưng thu nhập chỉ bằng...
Đọc thêmNếu không vội lấy chồng để thoát ế, tôi chẳng đau khổ thế này
Tôi biết cách lo lắng, quan tâm đến chồng, còn anh vô tâm, không bao giờ hỏi han và để ý đến tôi.
Tôi được đánh giá vui vẻ, dễ hòa đồng, công việc ổn định, lấy chồng ở tuổi 32. Tôi cưới khi không có tình yêu, quen chồng qua mai mối, thấy anh có vẻ ổn, tốt tính, nghĩ tuổi mình cũng cần lấy chồng rồi, kiểu sợ ế. Tôi cho rằng ở với nhau lâu rồi sẽ nảy sinh tình cảm. Với suy...
Đọc thêmTôi xa con để kiếm tiền trả nợ nhưng chồng không bận tâm
Tôi chán nản vô cùng, vợ chồng không thể nói chuyện, không thể bàn bạc hay chia sẻ gì với nhau.
Ở tuổi 39 cũng được gọi là gần nửa đời người, tôi chông chênh trong cuộc hôn nhân của mình. Cưới anh là tôi lựa chọn, anh không có gì trong tay, gia cảnh phức tạp. Thương anh, yêu anh, vì vậy tôi đã thuyết phục gia đình cho cưới. Chúng tôi hiếm muộn 6 năm, tình cảm anh dành cho tôi luôn đong...
Đọc thêmVì 20 triệu trợ cấp, tôi không dám phản ứng khi chồng phản bội
Mỗi lần thấy chồng về nhà với mùi rượu nồng nặc và tin nhắn với gái đầy điện thoại, tôi lại muốn bùng nổ.
Tôi 27 tuổi, chồng 31 tuổi, có bé gái bốn tuổi, hiện mang bầu đứa con thứ hai được gần bốn tháng. Cuộc sống vợ chồng không hề yên ả dù nhìn từ ngoài vào ai cũng nghĩ tôi sướng. Chồng tôi có nhiều tật xấu khó thay đổi: anh gia trưởng, thích sĩ diện với thiên hạ,...
Đọc thêmChồng gọi tôi là 'kẻ phản bội' khi biết tôi tâm sự với bố đẻ
Từ thời yêu anh, tôi tâm sự với bố dự định tương lai, giờ anh đọc được và cho rằng tôi đã hứa không kể với bố mà lại kể.
Năm mới đã cận kề nhưng nghĩ đến chuyện của mình tôi lại thấy tủi thân. Vợ chồng tôi đã qua 30, kết hôn được gần hai năm và tôi đang bầu bé đầu được 8 tháng, dự kiến ra tết sẽ sinh. Trong lúc tôi siêu âm, chồng ngồi đợi, tự lấy điện thoại...
Đọc thêm