Vợ không thoải mái từ khi chuyển về ở nhà mới
Ban ngày vợ đi làm hay đi đâu bình thường, còn ban đêm là vợ không dám đi vì sợ.
Vợ chồng tôi mua đất làm nhà ở ngoại ô, lúc mua thấy xa. Khi ấy hai con nhỏ sát nhau nên chúng tôi muốn xây cái nhà cho rộng rãi, thoải mái cho con cái ở. Khi làm xong thì đúng giải quyết vấn đề này thật. Trong khu dân cư có bán đồ ăn vừa phải chứ không đa dạng: quán tạp hóa, quán ăn sáng, cà phê. Công việc vợ chồng làm tự do nên không ảnh hưởng đi lại. Gần chỗ ở có chỗ giữ trẻ, trường mầm non, cấp một, cấp hai. Ngoại ô thành phố nhưng đúng kiểu nông thôn, vẫn còn lúa, vẫn còn nuôi bò.
Chỉ duy nhất một điều là con đường di chuyển có đi qua nghĩa địa. Tôi không sao nhưng vợ bị ám ảnh nên rất sợ. Trước khi chuyển về đây, có thời gian trước đó cô ấy bị stress rồi sinh bệnh lý về thần kinh, thời gian sau cũng ổn lại được bình thường. Ban ngày, vợ đi làm hay đi đâu bình thường, còn ban đêm là vợ không dám đi vì sợ. Trước khi chuyển về đây, con cái học cách nhà 5-6 km nên về đây vợ chồng tôi vẫn cho con học ngoài đó vì quen môi trường. Môi trường học có khác thật nên vẫn cho con học khu vực trước đó ở thuê. Vợ chồng đưa đón con đi lại học hành cũng được, chứ không vấn đề gì.
Chỉ có vấn đề là vợ, vợ nói ở đây đi đâu cũng sợ, ban đêm muốn đi công viên hay dạo phố cũng sợ không đi được. Vì ở đây không có công viên, rồi lúc con ốm đột xuất ban đêm mà đi mua thuốc cũng không dám đi. Nói chung là ban đêm cái gì cũng tôi đi, hết từ mua thuốc hay mua đồ ăn ngoài, chở vợ con đi dạo, tất cả đi ban đêm là tôi chứ vợ không dám đi. Rồi vợ nói ở đây ship đồ ăn đắt quá, nhiều khi không có quán chịu ship về tận nhà, hay đặt xe đi đâu cũng phí cao, không tiện. Kiểu vợ bị tù túng, buồn nhiều, không thoải mái.
Nhiều khi vợ nói thà ở xa mà đường đi không sợ. Con đường có đèn đường nhưng vợ vẫn sợ. Nói chung tối tối, người đi đường ít nên tôi cũng hiểu cho vợ nhưng làm sao được, giờ về đây làm nhà mới gần 4 năm thôi. Nói chung tôi thấy đó mà bơ thôi chứ làm sao được, ban đêm có gì tôi cũng đi, mọi thứ tôi thấy ổn với hiện tại chỉ trừ vợ. Từ ngày về đây ở, thấy vợ buồn, lo lắng, không thoải mái. Không biết tình hình tương lai sao. Tôi cũng không bàn tính với vợ gì ở thời điểm hiện tại hết. Mong mọi người cho lời khuyên.Khắc Luân 31/07/2026Vợ không thoải mái từ khi chuyển về ở nhà mới
Ban ngày vợ đi làm hay đi đâu bình thường, còn ban đêm là vợ không dám đi vì sợ.
Vợ chồng tôi mua đất làm nhà ở ngoại ô, lúc mua thấy xa. Khi ấy hai con nhỏ sát nhau nên chúng tôi muốn xây cái nhà cho rộng rãi, thoải mái cho con cái ở. Khi làm xong thì đúng giải quyết vấn đề này thật. Trong khu dân cư có bán đồ ăn vừa phải chứ không đa dạng: quán tạp hóa, quán ăn sáng, cà phê. Công...
Đọc thêmKhông muốn bạn gái để con trai em qua lại thoải mái với nhà nội
Mẹ và bà ngoại cháu còn không nói được và cháu còn qua lại thường xuyên với nhà nội, vậy tôi lấy tư cách gì dạy cháu.
Tôi 31 tuổi, chưa có vợ, quen bạn gái được một năm, hai đứa cách nhau khoảng 50 km. Thời gian qua, hai đứa về nhà nhau chơi nhiều lần, hai bên gia đình không ai phản đối. Em lớn hơn tôi bốn tuổi, là giáo viên dạy tiểu học, từng một đời chồng, là mẹ đơn thân nuôi...
Đọc thêmVợ chê nhà tôi tự mua nhỏ, ở khu thu nhập thấp, không thoải mái
Trước hôn nhân, tôi có một căn chung cư nhỏ; vợ không có tài sản riêng (do quan điểm dùng tiền cho việc cá nhân).
Tôi là độc giả lâu năm của chuyên mục Tâm sự. Sau khi đọc bài "Bài học tôi nhận ra được sau một năm ly hôn", tôi nhận thấy có nhiều điểm khá giống với hoàn cảnh gia đình mình. Tôi xin chia sẻ câu chuyện, mong nhận được góc nhìn khách quan để tránh những quyết định dẫn...
Đọc thêmTôi và anh không sai nhưng chẳng thể cùng nhau mãi mãi
Chúng tôi không hợp ở cái cần hợp, lại khắc tại cái không nên khắc, cứ thế bị kéo vào những cuộc tranh luận đúng sai không hồi kết.
Có những ngày thật lạ, người ta bỗng dưng nhớ về một mối quan hệ đã cũ từ lâu nằm trong hồi ức. Đó có thể là những khoảnh khắc, giai điệu, hình ảnh hay một ai đó từng rất thân thuộc. Đúng là không ai có thể khiến những kỷ niệm cũ quay trở...
Đọc thêmTôi thay đổi để con ba tuổi rưỡi thoải mái hơn khi bên mẹ
Tôi thay đổi, con trai cũng thoải mái bên mẹ hơn, bé ngoan hơn và nhiều khi nũng nịu với mẹ.
Tôi là tác giả bài viết: "Con trai ba tuổi rưỡi chưa biết tự giác như trong sách khiến tôi lo lắng". Tôi đã đọc hết các bình luận của quý độc giả, nghiền ngẫm rất lâu và nhận ra các góc nhìn đa chiều của các hoàn cảnh và ba mẹ khác nhau, làm tôi thêm vững tâm và tin tưởng không chỉ dựa vào...
Đọc thêm