Home
Menu

Yêu xa cách 1.700 km, bạn trai chỉ nói chứ không hành động

Gần hai năm yêu xa, tôi nhiều lần chờ đợi kế hoạch tương lai nhưng chỉ nhận lại lời yêu và níu kéo, không có hành động cụ thể.
Tôi vừa chia tay mối tình gần hai năm, sau nhiều lần giận hờn, cãi vả và không tìm được tiếng nói chung. Trước đây tôi từng nghĩ hai đứa yêu nhau thì mọi chuyện có thể bao dung và tha thứ hết, thực tế đến nay, tôi nghĩ không thể. Chuyện quen anh chàng cách tôi 1.700 km, cách 6 tuổi, anh có cơ sở làm ăn ở đây, ban đầu rất nhiệt tình và giờ chia tay vẫn níu kéo rất nhiệt tình chỉ vì "yêu" chứ không hề thấy hành động cụ thể. Bạn bè đều biết tôi quen anh ta và còn bất lực hơn là có một lần chia tay rồi tôi quay lại yêu tiếp, nhưng anh ta không thay đổi. Đặc biệt là quen tôi nhưng anh không có ý định cưới hay kế hoạch sinh sống ở Sài Gòn, ở quê tôi hoặc quê anh gì cả. Nói chung là anh không hề có ý định tương lai. Tôi cũng thông cảm cho anh cả năm nay và chờ đợi anh trong mòn mỏi.
Tôi nhiều lần ngỏ lời qua gặp gia đình, anh em của anh, anh lại bảo rằng ngại. Đợt cãi nhau lần này tôi mới biết gia đình anh cũng không phải ghét tôi hay gì, họ còn nói anh ta là yêu cô nào dưới miền Tây thì dẫn về lấy đại đi chứ anh cũng lớn rồi. Anh nhất quyết không dẫn về, còn thừa nhận rằng hạn chế nhắc về tôi trước mặt những người thân của mình chỉ vì chưa đủ sẵn sàng, chưa chắc chắn. Nếu đã chưa chắc chắn thì đừng lấy lý do yêu tôi rồi níu kéo, muốn quay lại làm gì. Tôi cũng yêu anh, nói hết lòng mình với anh. Tôi cảm thấy dường như anh phớt lờ. Qua giọng văn của anh, tôi thấy sự gia trưởng, cái tôi cao, dù có nói xin lỗi nhưng không hề có giải pháp hay hành động cụ thể nào.
Trong quá trình yêu anh, tôi cũng từ chối vài người kiên trì tán tỉnh, nhà gần hơn, điều kiện cũng ổn, tương đương anh. Tôi yêu người hiện tại hơn và nghĩ thời gian sẽ khiến cả hai hiểu nhau hơn. Cuộc đời không như thế, tôi thất vọng hết lần này đến lần khác, nói nhưng không được hiểu. Nhiều khi anh giận tôi mà cứ im im, đến khi lộ ra thì anh lại đổ thừa, trách tôi như này như nọ. Thật sự một năm trở lại đây, mối quan hệ của chúng tôi rất kỳ cục. Tôi đã vượt quá giới hạn với anh. Tôi cho rằng anh không chịu trách nhiệm, né tránh khi xảy ra vấn đề. Tôi bảo anh xem tôi là sự tiện lợi, tiện nghi, khi hết rồi anh cũng bỏ tôi thôi, anh lại phản bác rằng yêu tôi không phải vì tình dục. Anh lấy lý do rằng yêu tôi nhiều, không muốn lạc mất nhau để níu kéo sau khi chia tay. Tôi chẳng hề thấy cái sự thay đổi, hành động cụ thể, chỉ nói thôi.
Bạn bè mắng tôi lỳ, ngốc, bị thao túng tâm lý, cứ ở lại mối quan hệ này sẽ mãi như thế thôi, càng mất thời gian và cơ hội gặp người khác tốt hơn để xây dựng tương lai. Bạn còn nói rằng giờ chia tay mà quay lại thì tụi nó chặn, nghỉ chơi với tôi luôn. Tôi cũng nói chuyện này với anh ta, nhưng mà anh ta lại nói vài câu kiểu như: "Nó là ai, nó sống thay đời em hay gì, đưa số nó anh nói chuyện". Đến khi tôi nói đây là khách hàng mà tôi đã giới thiệu qua tiệm anh thì anh lại im lặng, không sồn sồn lên nữa. Rõ ràng anh nói miệng cho có mà thôi. Tôi cũng quyết định dừng lại rồi, nhưng không chặn các liên lạc.
Anh nói tôi đã thành công khi khiến anh nhớ tôi cả đời rồi. Thi thoảng anh lại nhắn vài tin vào buổi tối, kiểu như anh đi nhậu về, đi bida về, cảm thấy nhớ em các kiểu. Tôi có nói qua nói lại xong điều này khiến cảm xúc của tôi vừa tức vừa bực mình, khó chịu lắm. Nó làm tôi khó ngủ nữa, cứ suy nghĩ hoài. Giờ tâm trạng tôi không được tốt, cũng không biết mất bao lâu để có thể về guồng cuộc sống không có việc trò chuyện với anh mỗi ngày. Mặc dù chia tay anh tôi không có gì để tiếc cả, thậm chí còn hận anh ta nữa, thế nhưng cảm xúc và phản ứng sinh học của cơ thể lại chưa thích nghi điều này. Lúc tôi chia tay, cũng có người khác nhắn tin tán tỉnh. Tôi cũng không có mấy hứng thú, trả lời vài câu vui chơi thôi. Để một thời gian yên ổn, tâm trạng tôi bình thường, công việc, tài chính ổn định thì tôi mới dám yêu lại.
Hiện tại công việc của tôi cũng nhiều nhưng tôi không có tâm trạng làm gì, chẳng có động lực làm, cứ nằm ườn cả ngày, thấy thời gian trôi qua nhanh khủng khiếp. Tôi lo lắng về tương lai không biết ra sao. Tôi muốn lo cho gia đình mình, nếu tiếp tục yêu anh thì tôi sẽ bị cuốn theo cảm xúc và trắng tay. Lúc đó vừa không có sự nghiệp vừa thất tình, yêu không được công khai, lỡ một ngày anh ta về quê lấy vợ thì tôi như "bé ba". Càng nghĩ càng thấy hận người đó, đưa tôi vào tình thế như vậy nhưng tối ngày cứ nhân danh tình yêu cao thượng. Tôi thấy bản thân mình mất giá và không thể quay đầu chấp nhận lời xin lỗi cũng như yêu lại, trong khi anh ta không có hành động gì cải thiện.
Mọi người có nghĩ anh ta có vấn đề gì không? Người đàn ông 31-32 tuổi rồi mà hành động thiếu sự rõ ràng, nghiêm túc trong mối quan hệ yêu đương. Ban ngày anh ta vẫn làm việc vì đó là nguồn sống, công việc này anh ta cũng không thích nhưng vẫn phải làm đó thôi. Buổi tối trước khi quen tôi thì chỉ có đi nhậu với bạn bè, anh em hoặc đi bida xong về ngủ, ngày hôm sau vẫn như thế. Từ lúc quen tôi, anh ta mới hết nhậu và ở nhà nhiều hơn. Giờ chia tay, tôi nghĩ anh ta quay về thói quen cũ. Tôi nghĩ anh ta thuộc tip người ăn chơi, có cơ ngơi hiện tại do gia đình hỗ trợ phần nhiều, nhưng anh ta cũng cố gắng phát triển chứ không phải sống phụ thuộc quá vào gia đình.
Tôi nghĩ người như anh nên lấy cô nào có thể sống cam chịu, ít tiếng nói thì sẽ ít cãi nhau hơn. Tôi và anh ai cũng cố chấp, ngoan cố. Tôi tự hỏi bản thân rằng nếu quay lại mà sống cuộc đời như thế thì mình có muốn không? Câu trả lời là không muốn. Tôi cũng cố gắng phát triển mà khi quen anh, tôi cảm giác bị ghì xuống. Lúc tôi chuyển việc, anh lại bảo sợ tôi qua môi trường mới gặp anh nào đối xử tốt rồi không còn yêu anh nữa thì sao. Tôi cũng nói mình không dễ yêu vậy. Tôi biết anh nói đùa thôi nhưng mà thấy anh không muốn tôi phát triển tốt hơn, cứ muốn bình bình như hiện tại vậy thôi đó.Duyên Hà 07/09/2026

Ôm nợ 700 triệu đồng và mất hết nhân cách

Tôi chia sẻ tâm trạng này để biết ngày mình chấm dứt cờ bạc, sẽ làm lại và sống thật ý nghĩa để phước cho con cái sau này.
Giờ ngồi ngồi đây ngẫm lại số nợ 700 triệu đồng và nhân cách của tôi đã mất hết rồi mọi người ạ. Tôi 38 tuổi, có vợ con, hai bên nội ngoại không khá giả, quanh năm làm nông đủ sống qua ngày. Tôi làm công việc văn phòng, thu nhập tháng tầm 15 triệu... Đọc thêm

Chồng nói tôi tham lam vì không muốn anh chi 700 triệu cho em trai du học

Anh bảo số tiền trên anh tích góp trước khi lấy tôi nên anh có quyền tự quyết dù tôi có đồng ý hay không.
Vợ chồng tôi cưới nhau chưa đầy một năm. Tôi chuẩn bị sinh em bé. Chồng nói vẫn sẽ lo được cho hai mẹ con nhưng sau anh còn một em trai chuẩn bị vào đại học, anh định cho đi du học với chi phí khoảng 700 triệu cho bốn năm đại học. Tôi góp ý là anh nên để bố mẹ lo một phần,... Đọc thêm

Liệu vợ sắp cưới có mệt mỏi khi về làm dâu xa gia đình 1.700 km

Tôi sợ có những lúc em buồn, tủi thân, mình lại trở thành người khiến em phải chịu thiệt thòi.
Tôi và em quen nhau một cách rất tình cờ, trên diễn đàn mà ban đầu cả hai chỉ vào để đọc, bình luận cho vui. Không ai ngờ từ vài dòng trao đổi vu vơ, rồi những tin nhắn kéo dài đến khuya, chúng tôi lại bước vào cuộc đời nhau lúc nào không hay. Khi ấy tôi ở trong Nam, còn em ở ngoài Bắc.... Đọc thêm

Chồng nói chỉ nhắn tin hỏi thử chứ không 'bóc bánh trả tiền'

Anh không nhận đi gái gọi, giải thích do nghĩ có ai phá nên nhắn lại thử xem sao.
Tôi và chồng kết hôn được sáu năm, có một bé gái đáng yêu. Từ lúc yêu nhau cho đến hiện tại, anh là người chồng tốt trong mắt tôi và tôi tin tưởng vào anh tuyệt đối. Đó chính là sai lầm của tôi, cũng vì quá tin anh nên mới đau khổ như hiện tại. Tháng vừa qua, tôi vô tình thấy tin nhắn của một bạn nữ... Đọc thêm

Vợ nói nhà tôi chỉ biết nhận chứ chưa từng cho đi

Mẹ tôi trách vợ tôi xem trọng đồng tiền, sống chỉ biết có tiền, chị em khó khăn chẳng thấy giúp đỡ được đồng nào.
Vợ nói tại sao cô ấy phải lao động cực khổ, sống tằn tiện để đem tiền chi cho nhà chồng. Ai cũng phải sống có trách nhiệm với bản thân trước tiên, cô ấy chưa nhận gì từ phía gia đình tôi, cũng không thừa hưởng tấc đất nào mà thậm chí có cho cô ấy cũng từ... Đọc thêm