Con đỗ ngành Y top đầu nhưng nhất quyết không nhập học
Con bảo sợ máu, sợ không khí bệnh viện nhưng vì "nhiệm vụ bố mẹ giao" nên con thi đỗ chứ không học, chỉ thích vẽ thôi.
Mấy ngày trước lúc tra cứu kết quả xét tuyển đại học, thấy dòng chữ "Trúng tuyển nguyện vọng I" ngành Y khoa của đại học top đầu, vợ chồng tôi mừng đến phát khóc. 12 năm dồn hết tâm trí, tiền bạc đầu tư cho con học hành, cuối cùng cũng có kết quả đúng như mong ước. Tôi vui quá nên gọi điện báo tin luôn cho ông bà hai bên, các cô dì chú bác họ hàng, còn vợ cứ ôm con sụt sịt. Thế nhưng chúng tôi lại cảm thấy không ổn khi thấy con chẳng có chút niềm vui nào. Mắt con cứ nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính rồi lặng lẽ đứng dậy đi về phòng, chốt cửa lại.
Đến nửa đêm, thấy phòng con vẫn sáng đèn, tôi lấy chìa khóa mở cửa vào thì con đang ngồi gục ở góc bàn, mắt đỏ ngầu. Thấy tôi, con không dám nhìn thẳng mà chỉ nói nhỏ: "Con làm xong nhiệm vụ bố mẹ giao rồi. Giờ con mệt lắm, con không đi học Y đâu". Tôi rụng rời cả người. Hỏi dồn một hồi con mới chịu trải lòng. Con bảo suốt 3 năm cấp 3, chưa một ngày nào con cảm thấy dễ thở. Con sợ máu, sợ không khí bệnh viện, nhưng lần nào nhắc đến chuyện thích vẽ tranh, muốn sau này làm họa sĩ hay thiết kế truyện tranh là tôi lại gạt đi. Tôi bảo cái nghề đó vẽ linh tinh, xã hội người ta nhìn vào đánh giá, rồi chẳng ổn định bằng ai, thu nhập chẳng đánh là bao và không được người ta tôn trọng như làm bác sĩ.
Con nói những đêm thức đến 2-3 giờ sáng học bài không phải vì con thích, mà vì con sợ làm bố mẹ thất vọng. Con bảo vẽ tranh mới là thứ duy nhất giúp con giải tỏa áp lực, nhưng đến cả mấy cuốn sổ vẽ con giấu dưới gầm giường cũng bị tôi phát hiện rồi đem vứt đi. Bây giờ con bảo kiệt sức rồi, thà nghỉ ở nhà đi học vẽ theo đuổi đam mê chứ nhất quyết không chịu xác nhận nhập học.
Thấy con lầm lỳ, bỏ ăn bỏ uống cả ngày trời trong phòng, vợ tôi bắt đầu xót con rồi mủi lòng. Cô ấy bảo hay là thôi, cứ cho con nghỉ một năm hoặc tôn trọng để con đi học vẽ. Thà con làm nghề mà nó vui vẻ, sống bình an còn hơn nhìn con trầm cảm, lỡ nghĩ quẩn làm điều dại dột thì mất con lúc nào không hay. Nghe vợ nói thế tôi lại càng tức giận. Bao nhiêu tiền bạc công sức dồn vào, giờ đỗ trường top đầu lại bỏ đi vẽ linh tinh bấp bênh, mai mốt ra đời không tiền, không địa vị xã hội rồi lúc đó ai thương?
Thế là từ chuyện của con, hai vợ chồng tôi quay sang cãi nhau gay gắt. Vợ trách tôi gia trưởng, ép con đến cùng cực. Tôi trách vợ chiều con không đúng chỗ, sắp phá hỏng cả tương lai của nó. Hạn xác nhận nhập học trực tuyến chỉ còn vài ngày nữa. Trong nhà không khí lúc nào cũng căng như dây đàn, con lầm lỳ nhốt mình trong phòng, hai vợ chồng nhìn mặt nhau là gắt gỏng. Mười mấy năm trời theo con, chăm chút cho con việc học hành, đi bao nhiêu lớp học thêm cũng mong con làm nghề cao quý, được mọi người tôn trọng và ổn định cuộc sống. Bao nhiêu người muốn đỗ trường y mà không được, con tôi đã đỗ lại không chịu học, đòi bỏ.
Tôi biết lúc này sở thích của con chỉ là bốc đồng thôi, nếu ép con học thành tài, sau này con sẽ phải cảm ơn bố vì đã định hướng rõ ràng cho con. Nhưng nhìn con tôi hết sức khổ tâm, sao con không hiểu cho tấm lòng làm cha làm mẹ. Tôi thực sự bế tắc, không biết phải làm sao lúc này nữa.Hoàng Nam 15/08/2026Tuổi 47, tôi có nên bỏ công việc ổn định nhưng stress để học ngành khác
Có người bạn thân khuyên tôi đến tuổi này còn học hành gì nữa, tập trung lo cho chồng và con thôi.
Tôi 47 tuổi, có chồng và hai con, học lớp 11 và học lớp 9. Chồng hơn tôi 3 tuổi. Anh đi làm, thu nhập đủ chi tiêu cho cuộc sống gia đình và các chi phí học tập cho hai con. Tôi cũng có công việc và thu nhập ở mức khá. Chúng tôi có một căn hộ đang ở, hai căn nhà phố cho thuê và hai...
Đọc thêmTôi là sinh viên trường top nhưng trượt dài trong trầm cảm, game
Tôi không làm, không giao tiếp, không bạn bè, không kiểm soát được thói quen xấu khi ở một mình.
Tôi là sinh viên năm ba của một trường thuộc top đầu trong đào tạo ngành kỹ thuật. Nói như vậy là vì tôi biết mình cũng có chút năng lực để vào được ngôi trường này, nhưng tôi luôn sống trong bất an vì tâm lý bất ổn cùng với CPA ở mức khá, nhưng thấp hơn mong đợi của tôi. Tôi cảm...
Đọc thêmMẹ bảo xấu hổ dù con đỗ trường cấp ba công lập top 2 ở Hà Nội
Dạo này mẹ thường nổi nóng rồi trút giận lên con, mắng chửi dù con không làm gì.
Con 15 tuổi, có một gia đình không trọn vẹn như bao gia đình khác vì bố mẹ con đã hết yêu nhau, sống cùng nhau chỉ vì con nhưng vẫn dành cho con đầy đủ tình yêu.
Tuy nhiên, dạo này mẹ thường nổi nóng rồi trút giận lên con. Mẹ mắng chửi con dù con không làm gì. Con tưởng mình là thùng rác để mẹ đổ lên...
Đọc thêmBị đồng nghiệp xa lánh vì luôn đứng 'top' trong cơ quan
Khi gặp khó, mọi người tìm tôi giúp đỡ, tôi đều rất nhiệt tình nhưng xong rồi nhìn lại, tôi thấy mọi người đều xa cách với mình.
Cảm ơn mọi người đã dành chút thời gian đọc tâm sự của tôi. Tôi muốn hỏi ở đây có ai là người may mắn luôn vượt trội trong một tổ chức, một cơ quan nào đó nên thường bị người khác ghét và cô lập không?
Tôi là 9x đời đầu, xuất phát điểm...
Đọc thêmChồng chăm con, làm hết việc nhà nhưng nhất quyết không đi làm
Chồng tôi làm hết việc nhà, không cờ bạc rượu chè nhưng 5 năm nay anh không kiếm tiền, mọi gánh nặng tài chính đổ lên vai tôi.
Tôi đã đọc rất nhiều bài về việc chồng không đi làm nhưng mỗi nhà mỗi cảnh, việc chồng không chịu kiếm tiền khiến tôi stress. Anh luôn chịu đựng những cơn la hét, cáu gắt của tôi mỗi khi tiền nong thiếu trước hụt sau. Trong 5 năm nay, anh không đưa cho tôi...
Đọc thêm