Home
Menu

Tôi ngày càng yêu người vợ không cao sang, không đẹp của mình

"Vợ ơi, nay vợ chồng mình gần 60 rồi nhỉ nhưng thầy vẫn yêu em như ngày nào, yêu cả đời này em nhé".
Sau khi đọc bài "25 năm bên nhau, tôi vẫn cố gắng mỗi ngày để xứng đáng với em" khiến tôi liên tưởng đến mình 33 năm về trước. Khoảng năm 1986, tôi quen một cô gái (giờ là vợ) vừa tốt nghiệp sư phạm về vùng sâu công tác. Lúc đó, tôi cũng là thầy giáo trẻ mới ra trường. Cuộc sống khó khăn khiến cô ấy nghỉ dạy, ra chợ "mua gánh bán bưng". Thế nhưng tình yêu của chúng tôi không gì thay đổi được dù yêu xa. Đến giờ, tôi không sao quên được những khó khăn đã trải qua và cũng không biết động lực nào vượt qua được.
Đám cưới không quá hoàn thiện, bỏ qua tất cả thủ tục, chúng tôi chỉ có lễ cưới nhập phòng với tổng cộng hai họ cùng bạn bè là... ba bàn, sính lễ là đôi bông tai 5 phân vàng 18k mượn của cậu bạn. Khi có đứa con đầu lòng, có những lúc vợ không có tiền ăn sáng, con đang bú nên đói đến lả người. Chiều chở con đi chơi, còn đòi mua bong bóng mà trong túi hai vợ chồng chỉ còn đủ tiền mua nửa cân gạo cho ngày mai, khiến con khóc thét. Con đi cấp cứu, tôi phải chở đi bằng chiếc xe đạp cà tàng, không dám đạp nhanh vì sợ tuột xích, lưng áo đẫm mồ hôi vì xe đạp rất nặng.
Những sự việc đó khiến tôi nhớ mãi và cũng là động lực để tôi phấn đấu lo cho vợ con. Tuy khó khăn vậy nhưng em vẫn một lòng chung thủy, tảo tần cùng tôi vun vén, lo toan dù trong lúc đi buôn bán, xung quanh em rất nhiều người có điều kiện hơn ve vãn. Trong quá trình sống không tránh khỏi những lúc "cơm không lành" nhưng em vẫn là người nhịn để êm nhà êm cửa dù em không sai. Gần như quần áo em mặc đều là của xin từ các chị ruột với quan niệm còn lành là còn mặc. Rất hiếm khi em tự mua sắm cho mình món gì, tất cả ưu tiên cho con và chồng. Đối nội, đối ngoại, em rất chu toàn. Có những việc cần hùn nhiều tiền, em không có đủ thì tự nguyện hùn công, cũng công bằng, hợp lý.
Phần tôi, dù ở bên em hơn 30 năm nhưng tự cảm thấy mình cần hoàn thiện hơn để xứng đáng với em mà vẫn chưa thấy đủ và tự nhủ với lòng mình cần phải bù đắp cho em thật nhiều hơn. May mắn, tôi còn công tác nên mỗi năm nhà trường đều có tổ chức du lịch, tôi cố gắng thuyết phục em cùng đi chơi cho biết đây đó, vì em mồ côi cha từ nhỏ, mẹ nuôi 6 con nên nhà rất nghèo, chưa bao giờ có điều kiện đi chơi. Đến việc đi ăn nhà hàng là điều xa xỉ với em. Thỉnh thoảng, tôi có dư dả xíu thì tổ chức cho em và các con đi (dĩ nhiên là không thể thường xuyên). Bên em, tôi ngày càng hoàn thiện hơn nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ. Một người vợ không cao sang quyền quý, không phấn son, không đẹp nhưng với tôi, đó là cả bầu trời.
"Vợ ơi, nay vợ chồng mình gần 60 rồi nhỉ nhưng thầy vẫn yêu em như ngày nào, yêu cả đời này em nhé".
Xuân Thành 15/03/2026

Càng yêu anh, tôi càng thấy mình cô độc

Điều khiến tôi đau lòng nhất không phải anh vô tâm mà là tôi đã quá bao dung với sự vô tâm ấy.
Tôi từng ngây thơ nghĩ rằng, người sống trên đời đều có trái tim bằng máu thịt, cứ trao đi chân tình sẽ nhận được chân tình. Đâu hay bản thân thật quá ngây ngô, không biết rằng trên đời tồn tại một loại người, thực sự là vô tâm đến vô lương tâm. Không phải anh ta không có tình... Đọc thêm

Càng ngày vợ càng không thể khiến tôi vừa lòng

Vợ không thể đáp ứng được những kỳ vọng của tôi, cuộc hôn nhân này đã đến hồi kết sau 8 tháng chung sống.
Tôi 25 tuổi, cưới được 8 tháng. Khi còn học đại học, những buổi chiều ngồi trong thư viện, tôi và cô ấy vô tình chạm mặt nhau. Cô ấy rất trầm lặng, khác hẳn với những cô gái khác trong lớp. Thoạt đầu, tôi chỉ nghĩ cô ấy là một người nghiêm túc, dần dần nhận ra sự... Đọc thêm

Càng lớn tuổi, bố tôi càng buồn khi không có con trai

Càng lớn tuổi, tôi thấy ông càng nghĩ ngợi nhiều hơn, tiếc vì không còn ai mang họ của mình, sau này mất ai là người thờ cúng.
Bố tôi ngoài 60 tuổi, có ba con gái đều đã lập gia đình. Cuộc sống của mấy chị em tôi không giàu sang, thành đạt, chỉ đủ ăn đủ mặc. Bố tôi là cháu đích tôn của dòng họ, nhà ông bà nội chỉ có mình bố là trai, còn lại ba người con khác là gái. Thời của... Đọc thêm

Tôi càng cự tuyệt, chủ doanh nghiệp càng quyết liệt theo đuổi

Tôi 26 tuổi, làm việc tại Hà Nội, là người vô tính; gần đây tôi rất sợ hãi khi có một người đàn ông cuồng nhiệt đeo đuổi mình.
Anh ta là người nước ngoài, là bạn của cấp trên tôi. Tôi phiên dịch giúp và hướng dẫn anh ta cách đóng tiền, đỗ xe dưới hầm. Xong việc, anh ta hôn vào tiền rồi đưa cho tôi khoảng ba triệu đồng với ánh mắt không hề đứng đắn, khiến tôi tức giận.... Đọc thêm

Càng cố quên anh, tôi càng đau khổ

Có lúc tôi tự trấn an: "Đủ nắng hoa sẽ nở, đủ yêu thương hạnh phúc sẽ đong đầy", được một hai ngày rồi lại nhớ anh.
Chia tay rồi, tôi cố tìm sự an lạc qua những bài pháp về duyên nợ của các thầy sư, để dằn lại những con sóng hỗn độn cứ lăn tăn trong lòng. Mọi chuyện rồi sẽ qua và tôi tin một ngày nào đó sẽ quên được anh, sẽ gặp được đúng chàng trai là chồng và yêu... Đọc thêm