Home
Menu

Bi kịch bắt đầu từ khi tôi đứng ra vay hộ cha 30 triệu đồng

Trong suốt nhiều năm, tôi vay ngân hàng, vay trả góp, mượn người quen trong công ty, chơi hụi rồi hốt sớm, vay tiền lãi...
Tôi là tác giả bài viết "Không còn lối thoát sau 6 năm trả nợ cho ba". Hôm nay, sau khi bình tĩnh hơn một chút, tôi muốn kể rõ hơn về câu chuyện của mình. Như tôi từng chia sẻ, từ khi còn rất trẻ, tôi đi làm công nhân. Trong suốt nhiều năm, tôi vay ngân hàng, vay trả góp, mượn người quen trong công ty, chơi hụi rồi hốt sớm, vay tiền lãi... Tất cả chỉ để đưa tiền về cho gia đình mỗi khi ba mẹ rơi vào bế tắc. Lúc đó tôi còn chưa có chồng.
Tôi và chồng quen nhau hơn 5 năm rồi mới cưới. Anh biết hết hoàn cảnh gia đình tôi và những khoản nợ tôi đang gánh. Ngày trước, ba đi làm thì hai cha con cùng chia nhau chi tiêu trong nhà. Sau này tôi đi làm ổn định hơn thì gần như tôi tự quán xuyến mọi thứ. Khoản vay ngân hàng đầu tiên, thật lòng tôi không hề thấy sợ. Tôi còn vui vì nghĩ mình đã đủ lớn để giúp được cha mẹ. Nhưng càng về sau, số tiền ngày một lớn hơn. Tôi tiếp tục vay từ những người quen, đồng nghiệp và chưa từng nói dối họ, mượn vì lý do gì thì tôi nói đúng lý do đó. Chơi hụi cũng là với những người quen biết.
Thật lòng, tôi cũng biết những khoản nợ của ba có lẽ không chỉ đơn thuần là làm ăn thua lỗ, mà có thể còn liên quan đến cờ bạc hay đề đóm. Nhưng dù thế nào, ba vẫn là ba của tôi. Từ nhỏ tôi được ba mẹ yêu thương, nuôi lớn. Mỗi lần thấy người thân của mình tuyệt vọng, dè dặt mở lời nhờ giúp, tôi không nỡ quay lưng. Đã rất nhiều lần tôi khóc và nói với ba: "Ba ơi, con thật sự gồng không nổi nữa".
Đến khi mọi thứ vượt khỏi khả năng của tôi, tôi nói với ba: "Chắc con chết mất, con không biết phải làm sao nữa", thì nhận được câu nói mà có lẽ cả đời này tôi sẽ không quên: "Ba không hiểu con chi tiêu kiểu gì mà thành ra như vậy". Tôi chết lặng, không biết bao nhiêu năm mình cố gắng, hy sinh và gánh vác có còn ý nghĩa gì nữa. Ba là người tôi đã cố hết sức bảo vệ lại nghĩ tôi chính là người tiêu xài để ra nông nỗi này.
Hồng Hạnh
Khi ô vuông chuyển thành dấu tích xanh là hoàn thành, bạn đọc có thể đóng trang web trên.
Khi nhìn thấy dấu tích xanh bên cạnh VnExpress là đã hoàn thành.
15/07/2026

Bi kịch vì bị cha mẹ quay lưng khi lỡ có con với chồng người ta

Buồn cười nhất (hay đau xót?) là có lúc hai mẹ con đều vào phòng cấp cứu một lượt, không người thân khiến các bác sĩ chạy quáng quàng.
Tôi là tác giả bài viết: "Xin lỗi con vì mẹ là người thứ ba". Khi viết bài ấy, chưa bao giờ tôi nghĩ mình sẽ viết tiếp bài thứ hai với một kết cục hoàn toàn khác những gì tôi đã nghĩ. Hôm nay, tôi muốn viết lại câu chuyện 44 năm cuộc đời mình,... Đọc thêm

Tôi sợ cơn kích động của bạn trai sau một năm yêu

Biểu hiện của anh dễ nổi nóng, cáu gắt và chửi mắng dù anh cố gắng kiểm soát bản thân mức tối đa.
Trải qua những ngày đồng hành cùng bạn trai hơn một năm qua, em đi qua rất nhiều cung bậc cảm xúc và đối diện những khó khăn khi cảm xúc của bạn trai lên xuống thất thường. Anh được sinh ra trong gia đình có điều kiện, được cưng chiều từ nhỏ và hiện quản lý công ty gia đình. Cùng... Đọc thêm

Lần đầu ra mắt, mẹ chồng từng bắt tôi quỳ vì mặc váy

Lần đầu tiên sau 9 năm làm vợ, làm dâu, tôi đã khóc như một đứa trẻ và gọi về nhà với những uất ức không sao chịu nổi.
Ngày đó tôi là một cô sinh viên xinh đẹp, được rất nhiều người săn đón, trong đó có cả người học vị tiến sĩ. Lúc đó tôi không tham vọng tiền bạc hay địa vị vì đã có đủ. Tôi yêu một người đang du học. Anh ta theo đuổi tôi khi vào một trang web thời... Đọc thêm

Bảy năm yêu chồng người, tôi rơi vào bi kịch khi cố tình có thai

Trong một phút yếu mềm và hiếu thắng, tôi cố tình khiến việc phòng tránh thai trở nên vô nghĩa.
Tôi 30 tuổi, bảy năm qua chỉ quen một người đàn ông duy nhất, trớ trêu thay anh lại có gia đình. Tôi biết tình yêu này là sai, biết mình không có quyền chen ngang hạnh phúc của người khác, nhưng trái tim không nghe theo lý trí. Tôi chưa từng yêu ai khác và cũng không nghĩ mình có thể yêu thêm người... Đọc thêm

Em muốn có nhà có xe nhưng chưa biết bắt đầu từ đâu

Điều khó khăn nhất lúc này là em vẫn chưa xác định được mục tiêu đủ rõ ràng để theo đuổi đến cùng.
Em tốt nghiệp được một năm. Sau khi ra trường, em làm việc trong lĩnh vực báo chí - truyền thông, một ngành nghề em từng rất yêu thích và đặt nhiều kỳ vọng. Thế nhưng, con đường bước ra thực tế lại không bằng phẳng như em nghĩ. Công ty đầu tiên em làm việc rơi vào cảnh phá... Đọc thêm