Home
Menu

Muốn ly dị người chồng chăm sóc, lo lắng cho con tới mức cực đoan

Con khóc, anh trách tôi sao không dỗ; con té thì trách tôi trông con kiểu gì.
Tôi 30 tuổi, chồng hơn 5 tuổi, quen nhau và sống cùng hơn 10 năm, kết hôn chính thức được ba năm, có bé trai 18 tháng tuổi. Trước khi cưới, chúng tôi cũng từng có lúc cãi vã nhưng nhìn chung quãng thời gian ấy hạnh phúc. Chồng tôi không có tật xấu, chăm chỉ làm ăn, khá chiều vợ. Nhưng từ khi có con, có nhiều thay đổi tôi không ngờ tới. Chồng tôi rất yêu con nhưng đôi khi lo lắng cực đoan. Anh quá khắt khe trong việc chăm con: từ chuyện ăn uống, đi vệ sinh, việc con không được té ngã, thậm chí con khóc cũng khiến anh bực bội. Con khóc, anh trách tôi sao không dỗ; con té thì trách tôi trông con kiểu gì.
Từ khi sinh con, mẹ tôi từ quê lên ở cùng để chăm cháu, đến nay đã gần 18 tháng. Ban đầu chồng tôi chỉ cằn nhằn chuyện vệ sinh của bà, như việc bà quên xịt khuẩn tay trước khi bế cháu. Nhưng dần dần, cách cư xử của anh khiến tôi cảm thấy anh không tôn trọng mẹ vợ. Trong 18 tháng qua, đã có rất nhiều lần vợ chồng tôi cãi nhau, phần lớn xoay quanh việc chăm con và cách anh ứng xử với mẹ tôi.
Những tình huống khiến tôi tổn thương nhất là: Thứ nhất, anh trách móc mỗi khi con khóc hoặc té ngã. Con tôi còn nhỏ nên việc té ngã khi tập đi là chuyện bình thường. Nhưng mỗi lần như vậy, chồng đều lập tức trách móc: "Trông con kiểu gì mà để nó té?". Ngay cả khi lúc đó có mẹ tôi ở cạnh, anh vẫn nói những lời như vậy khiến tôi rất khó xử, vì chẳng khác nào trách cả bà. Thứ hai, cằn nhằn khi con khóc. Có lần con khóc lớn, thay vì cùng tôi dỗ con, anh lại nói: "Làm gì mà để con khóc dữ vậy?". Giọng điệu lúc nào cũng khó chịu, khiến tôi cảm thấy mình luôn là người có lỗi.
Thứ ba, lớn tiếng với tôi trước mặt mẹ vợ. Có lần anh dặn tôi đi làm về phải mở máy để anh tham gia một buổi học online. Hôm đó tôi bận dọn dẹp nên quên. Khi anh về, tôi vội chạy lên mở máy rồi chạy xuống. Sau đó tôi cho con ăn dưa hấu, tay dính nên chạy vào rửa tay hai lần. Trong lúc đó con chơi bị té nhẹ, khi ấy bà ngoại vẫn đang ở đó. Nghe tiếng con té, chồng quay sang trách tôi sao không trông con. Tôi nói lúc đó có bà ngoại ở cạnh, chả lẽ em phải theo con miết. Lời qua tiếng lại, anh bực bội lớn tiếng: "Có biết đang mệt lắm không hả?". Câu nói đó lớn đến mức tôi sững người, cả xóm đều nghe thấy. Tôi bế con ra ngoài cửa trong nước mắt. Tôi tự hỏi, chẳng lẽ tôi phải dán mắt vào con mọi lúc mọi nơi, không được rời con dù chỉ hai bước?
Thứ tư, nặng lời với mẹ tôi khi xảy ra tai nạn nhỏ. Một lần khác, mẹ tôi gọi video cho ba tôi ở quê để khoe cháu mới biết đi xe đạp. Trong lúc mở cửa, bà vô ý đụng vào bánh xe khiến cháu té xuống đất.Tôi nghĩ đó chỉ là tai nạn nhỏ nên nói thẳng với chồng để mọi chuyện minh bạch. Nhưng anh gọi điện lại với giọng nghẹn ngào vì thương con rồi trách mẹ tôi vì mải gọi điện nên để cháu té. Tôi cố gắng giải thích rằng bà chỉ vô ý mở cửa trúng bánh xe chứ không phải bỏ mặc cháu nhưng anh vẫn khó chịu và nói nên cho con đi học sớm. Bà ở quê vào thành phố buồn biết bao nên quanh quẩn gọi về mấy dì và ba tôi ở quê cho khuây khỏa. Từ hôm đó đến nay đã gần hai tuần, vợ chồng tôi lạnh nhạt.
Thứ năm, chuyện ăn uống của con cũng trở thành nguyên nhân cãi vã. Sáng nay lại xảy ra thêm một chuyện. Con tôi không thích ăn thịt bò xào từ hôm trước nên tôi nhờ mẹ ra đầu đường mua bún bò cho cháu ăn sáng. Sau khi nấu xong bữa trưa và chiều cho con, tôi định chuẩn bị nấu thêm món cho cả nhà. Cuối tuần, tôi thường nấu nhiều món để ăn cả ngày và mang sang cho nhà chị chồng ở gần, như chào gà, gỏi gà, vịt nấu chao, bún cá, miến trộn,... Khi biết con ăn bún bò, chồng lại trách tôi không lo nấu ăn cho con mà chỉ lo nấu món người lớn, còn cho con ăn bún bò ngoài quán, nhiều bột ngọt này kia. Tôi quá mệt nên bỏ dở việc nấu nướng và hai vợ chồng lại cãi nhau. Bảy ngày trong tuần đều thức dậy sớm, nấu ăn, làm cơm trưa cho chồng bất kể dạo này cãi vã nhiều nhưng tôi dự định sau này không chuẩn bị cơm trưa nữa. Sự vất vả, chăm sóc của tôi dù cho có cãi nhau tôi vẫn làm nhưng anh vô tâm.
Thứ sáu, tính nóng nảy với cả người ngoài. Có lần gia đình tôi đặt taxi sang nhà chị chồng chơi. Tôi bảo hai ba con ra trước đón xe và báo anh biển số. Vì bận đóng cửa nên tôi không kịp nghe điện thoại của tài xế và cũng nghĩ chắc chồng đón được rồi. Khi ra đến nơi, cuốc xe vừa hủy và tài xế bảo do gọi điện không bắt máy. Tôi không trách ai nhưng chồng lại nổi nóng, liên tục chửi tài xế và đòi gọi tổng đài khiếu nại. Sau đó phải đợi gần 20 phút mới có xe khác, anh đứng càu nhàu suốt: nào là nắng quá, thôi khỏi đi chơi nữa, sao xe lâu vậy... Tôi đứng đó rất mệt mỏi và quen với thái độ đó nên không nói gì để tránh cãi nhau.
Thực tế, trong gia đình, tôi và mẹ tôi là người chăm con chính, tôi lo nấu ăn và dọn dẹp. Lương tôi 20 triệu, chồng 26 triệu. Lương tôi để dùng chi tiêu, còn lương anh trả nợ nhà và có làm thêm phụ giúp sinh hoạt. Chồng tôi không có tật xấu nào, rất chăm làm và cực kỳ thương con nhưng anh nóng tính, dễ mất kiểm soát lời nói, đặc biệt là thiếu tôn trọng mẹ vợ. Sau mỗi lần cãi nhau, anh đều năn nỉ, xin lỗi và hứa sẽ không tái phạm nhưng rồi mọi chuyện lại lặp lại. Hiện chúng tôi vừa mua nhà được sáu tháng, căn nhà 30 m², rộng hơn căn cũ 13 m² trước đây. Chúng tôi đang nợ ngân hàng khoảng một tỷ đồng và nợ gia đình chồng 1,5 tỷ. Gia đình tôi không có điều kiện hỗ trợ được gì cả.
Nếu ly hôn và bán nhà, sau khi trừ nợ có thể còn khoảng 1,5 tỷ. Tôi chỉ cần khoảng 300-350 triệu để hai mẹ con về quê sống. Công việc của tôi có thể làm tại nhà, chi phí ở quê rẻ hơn và có ông bà ngoại phụ chăm cháu. Tôi muốn giành quyền nuôi con dù biết chồng chắc chắn sẽ không đồng ý. Nhưng con tôi lại rất quấn ba.
Thanh Hồng 15/03/2026

Trừ sự khó tính đến cực đoan, bạn gái tôi là người tuyệt vời

Em nói bị bố mẹ uốn nắn từng li từng tí; chỉ khi bên tôi, em mới thoải mái, được là chính mình, cũng xin lỗi vì cằn nhằn nhiều.
Tôi và bạn gái yêu nhau khoảng hai năm. Tôi 27 tuổi, em kém một tuổi, quen nhau ở lớp học tiếng Anh. Cả hai đều có công việc tốt và ngoại hình tương xứng. Ban đầu tôi ấn tượng vì em xinh xắn, trông trẻ hơn tuổi nhưng quen lâu rồi mới nhận ra tính cách em... Đọc thêm

Tôi không thay đổi được lối sống tiết kiệm cực đoan của con trai

Con trai tôi cho rằng vì con thụ động nên càng phải tiết kiệm bằng mọi cách để khi bị đào thải, con vẫn có thể tự lo cho mình.
Tôi là tác giả bài viết: "Con trai sống kham khổ dù gia đình tôi có của ăn của để". Trước hết, tôi rất cảm ơn ý kiến đóng góp của mọi người và xin giải đáp một số thắc mắc của quý độc giả cũng như làm rõ hơn câu chuyện của gia đình mình.
Đầu... Đọc thêm

Em gái chồng muốn gửi hai con cho bố mẹ chồng tôi chăm sóc

Tôi hơi khó chịu khi em chồng cho con về với ông bà, con của mình tốt nhất mình tự nuôi dưỡng, không nên phó mặc cho ông bà.
Tôi quê miền Trung, lấy chồng cùng thôn. Gia đình chồng tôi có hai anh em, sau anh là em gái. Tôi với chồng kết hôn được 5 năm, có bé gái hai tuổi, hiện vợ chồng và con sống trong miền Nam. Qua năm tôi dự định sinh bé thứ hai và về quê sinh sống, còn chồng ở lại đây... Đọc thêm

Chồng không muốn tôi đón bố mẹ đẻ lên chăm sóc

Anh vốn sống ngăn nắp, quen sự yên tĩnh, sợ nhà có thêm người sẽ chật chội, đảo lộn sinh hoạt.
Tôi 35 tuổi, lấy chồng được bảy năm, có hai con nhỏ, sống ở Hà Nội. Căn nhà chúng tôi đang ở là nhà tập thể cũ của cơ quan chồng, sửa sang lại nên cũng tạm khang trang. Bố mẹ tôi đều đã ngoài 70, sức khỏe yếu, ở quê chỉ có hai ông bà nương tựa nhau. Mỗi lần về, tôi đều thấy... Đọc thêm

Đau đớn vì bị bố mẹ chồng 'tranh phần' chăm sóc, gần gũi con

Tôi không phải nấu ăn, không phải dọn dẹp, mọi thứ đều có người khác lo, nhưng lại thấy cô đơn kinh khủng.
Tôi quen anh khi đang đi du học. Lúc đó anh ngỏ lời cưới tôi. Tôi nói rõ: nếu cưới thì phải làm đủ thủ tục cưới hỏi theo phong tục Việt Nam. Anh bảo gia đình anh cũng muốn như vậy. Thế là ba anh dẫn cả nhà 8 người bay sang Việt Nam, về tận quê tôi, làm đám cưới đúng... Đọc thêm