Trừ sự khó tính đến cực đoan, bạn gái tôi là người tuyệt vời
Em nói bị bố mẹ uốn nắn từng li từng tí; chỉ khi bên tôi, em mới thoải mái, được là chính mình, cũng xin lỗi vì cằn nhằn nhiều.
Tôi và bạn gái yêu nhau khoảng hai năm. Tôi 27 tuổi, em kém một tuổi, quen nhau ở lớp học tiếng Anh. Cả hai đều có công việc tốt và ngoại hình tương xứng. Ban đầu tôi ấn tượng vì em xinh xắn, trông trẻ hơn tuổi nhưng quen lâu rồi mới nhận ra tính cách em khác ngoại hình rất nhiều. Bạn gái cầu toàn, nghiêm khắc với bản thân và muốn cái gì cũng phải gọn gàng theo ý em. Bố em là bộ đội về hưu, mẹ là y tá.
Tính cách của em có thể nói là khó tính đến cực đoan. Chẳng hạn, em sang phòng tôi thấy bừa bộn, em dọn sạch cho tôi để làm mẫu. Vài ngày sau gọi video call mà thấy tôi lại bày bừa, em nhất quyết bắt tôi phải ngồi dậy dọn phòng, nếu không sẽ dập máy và không nói chuyện với tôi cho đến khi tôi tự dọn phòng rồi quay video gửi em xem. Việc không nói chuyện này có thể kéo dài đến vài ngày, trong khi tôi là đàn ông sống một mình, đi làm vất vả nên không thể quá ngăn nắp được.
Khi đi ăn với nhau, em đặt cho tôi KPI uống nước có ga hàng tháng và đếm đúng số lần, đủ rồi là bắt tôi uống nước lọc. Ngoài ra, sau một lần khám sức khỏe, thấy tôi bị mỡ máu, em bắt tôi ăn đồ luộc, kiêng rượu bia và mỗi tuần cùng em chạy bộ ba lần. Tôi cũng ráng chiều theo ý em nhưng vấn đề là em hay cằn nhằn về những chuyện cỏn con, như việc tôi dùng nước nóng rửa mặt, mua thuốc rồi quên uống, đeo khẩu trang không thay, cổ áo không bẻ đúng cách.... Em không bao giờ ghi nhận những cố gắng của tôi, dù tôi chỉ quên có một vài lần và bình thường không hề luộm thuộm. Tôi sống khá thoải mái, tự lập từ nhỏ vì bố mẹ ly hôn khi tôi học lớp tám và đều có gia đình mới. Tôi sống với ông bà nội một thời gian, sau đó ở một mình từ khoảng 10 năm nay.
Tôi không quá câu nệ về câu từ, tiểu tiết nên nhiều lúc có lẽ không được ý tứ và thiếu tinh tế với bạn gái. Thế nhưng tôi sẵn sàng thay đổi theo hướng tốt lên và nghe theo góp ý của em. Tuy nhiên, em để ý quá nhiều, nhất quyết nói nhiều lần về cùng một vấn đề đến khi tôi đứng dậy làm theo lời em, hoặc khi tôi phát cáu mới thôi. Tôi thừa nhận thời gian quen em, cuộc sống của tôi dần ngăn nắp, quy củ hơn, sức khỏe cũng được cải thiện, nhưng tinh thần khá tù túng. Ban đầu tôi thấy em dễ thương và quan tâm đến mình, dần dà lại thấy làm chồng của em thật mệt mỏi.
Nhiều lúc tôi cũng thấy thương bạn gái. Nền tảng gia đình và công việc (em làm kiểm toán ở một tập đoàn lớn) khiến bạn gái đôi khi cư xử như một bà mẹ khó tính, còn tôi là cậu con trai khó dạy bảo. Em nói ở nhà bị bố mẹ uốn nắn từng li từng tí, chỉ khi bên cạnh tôi, em mới thấy thoải mái được là chính mình và cũng xin lỗi vì cằn nhằn nhiều. Em hứa sẽ sửa đổi nhưng hầu như vẫn bộc phát theo thói quen. Khi về ra mắt nhà em, tôi căng thẳng trước đó vài ngày vì lo gia đình em khó tính sẽ không ưng tôi. Trái với sự lo lắng, bố mẹ em không hồ hởi nhưng cũng không lạnh nhạt, họ ủng hộ mối quan hệ của chúng tôi.
Gần đây, chúng tôi cãi nhau nhiều, tôi không chịu nổi việc ngày nào em cũng cằn nhằn về cùng một vấn đề. Trừ sự khó tính đến cực đoan ra, mọi thứ của em đều rất tuyệt vời. Bạn gái nói cho dù không phải là em thì khi tôi yêu bất kỳ ai khác, muốn làm chồng làm cha cũng phải trải qua sự kỷ luật ngột ngạt đó để trưởng thành. Tôi xác định yêu là cưới và băn khoăn liệu với tính cách khác nhau như vậy, chúng tôi có nên tiến xa hơn không?
Huy Trần 04/12/2025Tôi không thay đổi được lối sống tiết kiệm cực đoan của con trai
Con trai tôi cho rằng vì con thụ động nên càng phải tiết kiệm bằng mọi cách để khi bị đào thải, con vẫn có thể tự lo cho mình.
Tôi là tác giả bài viết: "Con trai sống kham khổ dù gia đình tôi có của ăn của để". Trước hết, tôi rất cảm ơn ý kiến đóng góp của mọi người và xin giải đáp một số thắc mắc của quý độc giả cũng như làm rõ hơn câu chuyện của gia đình mình.
Đầu...
Đọc thêmCảm ơn ba đã đem đến cho con người chồng tuyệt vời
Đã hơn 12 năm kể từ ngày ba ra đi nhưng con chưa bao giờ ngừng rơi nước mắt khi nghĩ đến ba. Con biết phải làm sao đây ba.
Con đi làm, tới chỗ nào khi ai đó nhìn con nói rằng trông con quen quen giống ai, khi con nói tên ba, họ nói con giống ba quá. Như thế này làm sao con gái không nhớ ba được. Con chỉ có thể gặp ba trong những giấc mơ. Ba vẫn còn đó, ba nói chuyện với con như chưa hề có cuộc...
Đọc thêmChồng tôi là người tử tế với tất cả mọi người, trừ vợ của anh ấy
Nhiều khi tôi cảm thấy mình như cái thùng rác của chồng, là nơi để anh trút mọi thứ khó chịu, bực dọc, không cần thiết.
Chồng tôi là người đàn ông mà ai nhìn vào cũng khen: hiền lành, tử tế, sống biết điều. Hàng xóm cần gì, anh sẵn sàng giúp; bạn bè gọi là có mặt ngay; đồng nghiệp nhờ việc ngoài giờ, anh chẳng bao giờ từ chối. Nhìn anh bên ngoài, ai cũng bảo tôi sướng, có được...
Đọc thêmVợ chẳng bao giờ thể hiện tình cảm với tôi trừ lúc làm chuyện đó
Tôi thấy vợ người ta đi ngoài đường nhiều khi nắm tay, choàng vai, ôm nhau này nọ, nhưng vợ tôi chưa bao giờ làm vậy.
Vợ chồng tôi cưới nhau hơn 12 năm, có con gái 12 tuổi. Nay tôi ngoài 40, vợ nhỏ hơn mấy tuổi. Tôi lớn lên trong gia đình thuần nông, lên thành phố học rồi đi làm mới gặp vợ. Vợ lớn lên ở thành phố, gia cảnh bình thường. Tôi rất nhát gái, từ nhỏ đến lớn chỉ biết...
Đọc thêmAnh chiều chuộng tôi mọi thứ trừ chuyện tình cảm vợ chồng
Tôi cảm thấy giữa hai vợ chồng giờ như hai người thân trong nhà, như hai anh em, hai người bạn bình thường.
Tôi 46 tuổi, có chồng và ba đứa con đã lớn: 19 tuổi, 17 tuổi và 12 tuổi. Tôi và chồng lấy nhau được 20 năm, cuộc sống tương đối trầm lặng, chưa từng gặp sóng gió gì đáng kể, cả hai đều đi làm, lo cho các con ăn học, mua nhà, mua xe, trả nợ... như những cặp vợ chồng khác. Chúng...
Đọc thêm