Mệt mỏi khi luôn phải đề phòng vợ
Thật lòng tôi cũng mệt mỏi, vừa phải vật lộn với cuộc sống, ở nhà thì phải đề phòng vợ, vậy đâu là nơi để tôi nghỉ ngơi.
Tôi 36 tuổi, vợ 34, lấy vợ mười năm và có ba bé, kinh tế ổn. Nói chung, cuộc sống vợ chồng cãi vã thì phải có nhưng không đáng kể. Vợ tôi ăn nói không suy nghĩ nên nhiều lần làm ba mẹ, người thân hiểu lầm là hỗn. Tôi cố gắng xoa dịu mối quan hệ gia đình nên coi là tạm ổn, dù có thể vẫn còn nhưng có lẽ tôi cố được.
Vấn đề của vợ tôi là ở phía gia đình vợ. Nhà vợ còn năm anh em, trong đó em trai thứ ba đã có vợ và lo làm ăn nên tôi có hỗ trợ ổn định bản thân. Còn lại mẹ vợ và bốn em nữa, trong đó em trai thứ hai 30 tuổi, hầu như chỉ nằm, chơi và xin tiền từ người thân sống qua ngày, lại còn thú cờ bạc nên tôi chịu. Hàng tháng tôi hỗ trợ tiền thuê nhà, điện nước 5 triệu đồng, ngày lễ có thêm chút ít.
Do kinh tế gia đình mình tôi gồng gánh, vợ chỉ ở nhà chăm bé nhỏ, còn việc nhà có giúp việc, cả việc đưa đón hai bé lớn cũng tôi lo. Tuy nhiên, gần hai năm nay, do kinh tế ngày càng khó, tôi chú ý hơn đến thu chi. Trước giờ do đặc tính công việc, thu chi lúc nhiều lúc ít nên tôi để vợ giữ là chính. Sau thời gian nhẩm tính lại, tôi cảm thấy thiếu hụt (theo tôi nhẩm, mỗi tháng thất thoát đâu đó tầm 10 triệu trong khoảng hai năm) nên tôi chú ý hơn đến ứng xử của vợ và phát hiện nhiều cái khiến bản thân thất vọng.
Đầu tiên vợ lập một tài khoản ngân hàng khác, tham gia các hội nhóm đỏ đen, chơi vài phần hụi và vay tiền vài người thân của tôi (không nhiều, vài triệu). Các tin nhắn nói chuyện xóa ngay sau khi viết và mỗi khi tôi đến gần là tắt máy giấu. Có lẽ điều khiến tôi đau lòng nhất là ánh mắt vợ liếc theo xem tôi đi xa chưa mỗi khi tôi đi lên phòng mà tôi thấy qua tấm hình của bà treo giữa cầu thang. Tôi đã nói chuyện với vợ và cho cô ấy một năm thay đổi, nói thật xem cô ấy giấu tôi những gì. Tôi chưa nói mình biết những gì, nhưng chắc vợ không nghĩ tôi biết nhiều đến vậy.
Liệu sau một năm nếu vợ vẫn không thay đổi, tôi có nên ly dị không? Đây là điều khiến tôi suy nghĩ nhiều. Nếu chia tay, có lẽ con tôi sẽ khó khăn nhưng tôi tin sau này chúng sẽ có cuộc sống tốt. Còn tiếp tục, nếu không may tôi mất trước, tin rằng mọi thứ tôi để lại sẽ bị gia đình vợ lấy hết và bỏ vào đỏ đen. Trong trường hợp tôi chẳng may mất sớm và không có vợ, vẫn có người thay tôi lo cho các cháu. Giờ tôi liệu có nên vì tương lai của các cháu mà làm vậy không. Thật lòng tôi cũng mệt mỏi, vừa phải vật lộn với cuộc sống, ở nhà thì phải đề phòng vợ, vậy đâu là nơi để tôi nghỉ ngơi. Phía trước là xã hội xô bồ, còn phía sau là người vợ luôn đề phòng mình làm tôi cảm thấy thật sự ngột ngạt. Kính xin vài lời khuyên từ mọi người. Xin chân thành cảm ơn.
Đức Tiến 23/05/2024Mệt mỏi vì bạn trai hát mọi lúc mọi nơi
Sáng ngủ dậy hát, ăn xong hát, đang làm việc hát, đi tắm cũng hát,... cứ rảnh là anh hát.
Tôi là con gái và đang sống chung với người yêu. Trước khi dọn về ở chung, tôi nghĩ chỉ cần hai đứa hợp nhau, thương nhau là đủ. Nhưng đến khi sống cùng rồi, tôi mới phát hiện ra một vấn đề rất khó nói. Người yêu tôi cực kỳ thích hát. Không phải thỉnh thoảng hát cho vui, mà là hát gần như...
Đọc thêmLuôn đề phòng mọi thứ sau lần 'thập tử nhất sinh'
Đã bốn năm trôi qua nhưng những kí ức, hình ảnh về lần tai nạn không thể nào tan biến.
Năm 2020, trong lúc chờ xử lý hồ sơ để đi du học Nhật Bản, không may vào tháng 3/2020, tôi bị tai nạn, được chẩn đoán là đa chấn thương: gẫy xương hàm trên và dưới bên trái, gẫy mấy răng cửa, gẫy xương quai xanh bên trái, gẫy xương quay tay phải, gẫy ngón cái bàn tay phải, chấn thương sọ não,...
Đọc thêm12 năm bên chồng, tôi luôn mong một cái ôm khi mệt mỏi
Lúc nào anh cũng nói "anh bận", "lo cho gia đình", "thương em"... nhưng những điều đó, tôi không cảm nhận được bằng trái tim.
Tôi và chồng đã bên nhau 12 năm. Nghe qua tưởng là khoảng thời gian đủ dài để hiểu nhau, thương nhau... nhưng có lẽ chỉ tôi mong điều đó. Từng đấy năm sống cùng một mái nhà, nhưng tôi luôn cảm thấy như đang sống một mình. Chồng không quan tâm, không chia sẻ, không...
Đọc thêmPhòng ngủ, phòng khám tâm lý và nhà thờ là những nơi tôi được sống thật
Tôi chọn sống độc thân, tập trung vào tiền bạc, công việc và trị liệu tâm lý, muốn một cuộc sống tự do, không ràng buộc.
Tôi là nữ, đang học đại học, muốn chia sẻ câu chuyện hơn 20 năm cuộc đời mình. Bố mẹ ly hôn khi tôi mới một tuổi. Tôi được mẹ đưa về sống cùng nhà ngoại, gồm bà ngoại, một dì đã có gia đình và hai cậu. Trong ký ức của tôi, bố là người đàn ông tồi...
Đọc thêmMệt mỏi khi phải sắp xếp về cả hai bên nội ngoại mỗi dịp lễ
Có những kỳ nghỉ lễ được ba, bốn ngày, thay vì được nghỉ ngơi, tôi lại bắt đầu tính toán lịch trình: nay về bên này, mai sang bên kia.
Tôi 33 tuổi, làm văn phòng, thu nhập đủ trang trải cuộc sống gia đình. Chồng hơn tôi một tuổi, làm kỹ thuật cho doanh nghiệp tư nhân, công việc áp lực nhưng ổn định. Vợ chồng tôi có hai con nhỏ, một bé học lớp một, một bé ba tuổi. Cuộc sống không...
Đọc thêm