Home
Menu

Kể từ khi cưới chồng, tôi luôn khổ tâm và mệt mỏi

Hơn hai năm trong cuộc hôn nhân này, tôi chưa bao giờ có cảm giác cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc trong một hay hai tuần liền.
Tôi 36 tuổi, kết hôn khoảng hai năm và có một con trai đáng yêu 14 tháng tuổi, nhìn bé rất giống ba. Từ khi cưới đến giờ, tôi luôn sống trong đau khổ và suy nghĩ, thấy chán chường cuộc hôn nhân này. Anh là mối tình đầu, phải vượt qua nhiều trắc trở của hai bên gia đình chúng tôi mới đến được với nhau. Vậy mà giờ đây khi cưới nhau rồi chúng tôi lại vì những sự việc bất đồng nhỏ trong cuộc sống khiến càng ngày càng xa cách.
Không biết do tôi cầu toàn, khó tính hay hết duyên phận mà thấy bất an trong hôn nhân quá. Tôi chỉ muốn anh quan tâm hơn đến tôi và con, để tôi có thêm động lực bước tiếp cùng anh cho đến cuối con đường. Tôi là người công giáo, cũng không muốn (thậm chí là không nên) chia tay. Trước đây, lúc tôi sinh con trai được hơn ba tháng, thấy chồng hay nhắn tin với những cô gái khác. Dù anh nói là chọc ghẹo thôi nhưng tôi rất buồn, có nhắc nhở anh vài lần nhưng thỉnh thoảng anh vẫn thế.
Ảnh AI
Kể từ đầu năm đến giờ, chồng có mối quan hệ bất chính với cô gái nào không thì tôi không rõ nữa, thi thoảng thấy có vài cô nhận là em kết nghĩa gì đó nhắn tin, gọi điện. Nhiều lúc tôi mệt mỏi, không muốn nghĩ đến, thế nhưng nó cứ quanh quẩn trong tâm làm tôi thấy mệt mỏi vô cùng. Kể từ lúc này, tôi không còn tin tưởng những gì chồng nói nữa, cuộc sống của tôi trở nên vô cùng khổ tâm và chán nản. Vợ chồng tôi thường có những cuộc cãi vã. Chúng tôi sống chung nhưng không chia sẻ, thậm chí không còn quan hệ vợ chồng.
Tôi luôn mong có một gia đình êm ấm, để con cái có tình yêu thương trọn vẹn, nhưng vợ chồng như này thì con cái sẽ không tốt về mặt tâm lý. Tôi là phụ nữ nhưng phải lo lắng mọi việc trong gia đình, rất là mệt mỏi, từ việc lớn đến việc nhỏ (nhờ chồng thì lúc làm lúc không), không nói thì anh chẳng bao giờ tự giác làm. Chồng đi làm về (có ngày 20h, khi 21h30, có khi 23h, nếu có ai mời đi ăn thì gần 12h đêm) chỉ lo cho anh; ăn xong lại lướt mạng rồi đến đêm vào phòng ngủ, không hề quan tâm nhiều đến gia đình. Thi thoảng ngày nghỉ anh chăm con một buổi, hoặc sáng bỏ đồ vào máy giặt, rửa vài cái chén (giờ nhường lại hết cho tôi làm rồi).
Điều quan trọng hơn là tôi luôn có cảm giác chồng không còn dành sự yêu thương và tôn trọng vợ như trước đây. Tôi hay suy nghĩ anh chắc vẫn còn những mối quan hệ bên ngoài (không biết có sâu đậm với ai không vì chưa tận mắt chứng kiến lần nào). Ai cũng phải đi làm 8 tiếng mỗi ngày, chưa kể giờ nghỉ trưa tôi phải về nhà chăm con, làm đồ ăn cho con, thu dọn nhà cửa. Đêm tôi thức 3-4 lần cho bé uống sữa, thay bỉm cho con, không dám than phiền. Từ khi có con, chồng ngủ nguyên đêm, vậy mà cứ nói đến là anh than mệt. Công việc của anh cũng trong văn phòng như tôi thôi. Nhiều khi tôi nghĩ đến thấy tủi thân, cứ như robot vậy.
Chúng tôi là những người có ăn học mà sống vô cảm với nhau như vậy nên vô cùng mệt mỏi. Bên cạnh đó, chúng tôi đều không hợp với gia đình hai bên (vì quê anh ở xa gần 400 km nên tôi chưa về được lần nào, nhà chồng không thương cũng đúng). Anh sống phía bên vợ nhưng bất cần nên cũng chẳng cần sống hết mình với mọi người. Anh không hài lòng với nhà vợ, cho dù anh chị tôi không khó tính và thường không chấp gì anh. Mẹ tôi mất sớm, bố sống chung với chúng tôi, nay bố 84 tuổi rồi. Tôi mấy lần muốn làm đơn ly hôn nhưng anh chưa dứt khoát để ký. Anh nói tùy tôi, thích thì tự ký, anh không ký. Vậy nên tôi lại hủy bỏ.
Hơn hai năm trong cuộc hôn nhân này, tôi chưa bao giờ có cảm giác cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc trong một hay hai tuần liền. Nhiều lần, tôi muốn chia tay hoặc muốn nghĩ đến điều dại dột cho khỏi mệt mỏi. Nghĩ lại thấy mình không còn thì ai lo cho con (vì con còn quá nhỏ), tôi lại cố gắng. Tôi chẳng ngại khi một mình nuôi con khôn lớn, nhưng vì là người công giáo nên tôi cũng không vui, không an tâm khi ly hôn.
Tôi không hề biết rõ giờ giấc đi làm của chồng (dù nơi anh làm có lịch công tác trong một tháng, tôi có nói điều này với anh mà anh lơ). Tôi phải làm sao đây? Xin cảm ơn các bạn đã dành thời gian chia sẻ và đọc hết bài này. Chúc các bạn luôn an vui, mạnh khỏe, công việc thuận lợi, gia đình hạnh phúc trong cuộc sống mỗi ngày.
Huệ Vân 25/05/2026

Mệt mỏi vì bạn trai hát mọi lúc mọi nơi

Sáng ngủ dậy hát, ăn xong hát, đang làm việc hát, đi tắm cũng hát,... cứ rảnh là anh hát.
Tôi là con gái và đang sống chung với người yêu. Trước khi dọn về ở chung, tôi nghĩ chỉ cần hai đứa hợp nhau, thương nhau là đủ. Nhưng đến khi sống cùng rồi, tôi mới phát hiện ra một vấn đề rất khó nói. Người yêu tôi cực kỳ thích hát. Không phải thỉnh thoảng hát cho vui, mà là hát gần như... Đọc thêm

12 năm bên chồng, tôi luôn mong một cái ôm khi mệt mỏi

Lúc nào anh cũng nói "anh bận", "lo cho gia đình", "thương em"... nhưng những điều đó, tôi không cảm nhận được bằng trái tim.
Tôi và chồng đã bên nhau 12 năm. Nghe qua tưởng là khoảng thời gian đủ dài để hiểu nhau, thương nhau... nhưng có lẽ chỉ tôi mong điều đó. Từng đấy năm sống cùng một mái nhà, nhưng tôi luôn cảm thấy như đang sống một mình. Chồng không quan tâm, không chia sẻ, không... Đọc thêm

Mệt mỏi khi luôn phải đề phòng vợ

Thật lòng tôi cũng mệt mỏi, vừa phải vật lộn với cuộc sống, ở nhà thì phải đề phòng vợ, vậy đâu là nơi để tôi nghỉ ngơi.
Tôi 36 tuổi, vợ 34, lấy vợ mười năm và có ba bé, kinh tế ổn. Nói chung, cuộc sống vợ chồng cãi vã thì phải có nhưng không đáng kể. Vợ tôi ăn nói không suy nghĩ nên nhiều lần làm ba mẹ, người thân hiểu lầm là hỗn. Tôi cố gắng xoa dịu mối quan hệ gia... Đọc thêm

Liệu vợ sắp cưới có mệt mỏi khi về làm dâu xa gia đình 1.700 km

Tôi sợ có những lúc em buồn, tủi thân, mình lại trở thành người khiến em phải chịu thiệt thòi.
Tôi và em quen nhau một cách rất tình cờ, trên diễn đàn mà ban đầu cả hai chỉ vào để đọc, bình luận cho vui. Không ai ngờ từ vài dòng trao đổi vu vơ, rồi những tin nhắn kéo dài đến khuya, chúng tôi lại bước vào cuộc đời nhau lúc nào không hay. Khi ấy tôi ở trong Nam, còn em ở ngoài Bắc.... Đọc thêm

Sau ba năm cưới, tôi từ cô gái tự tin thành người vợ mệt mỏi

Tôi chưa từng thôi yêu anh, chưa từng ngừng mong chờ ngày nào đó anh sẽ nhận ra giá trị của mái ấm mà chúng tôi có.
Tôi 28 tuổi, chồng tôi 31, kết hôn ba năm, có một bé gái hai tuổi kháu khỉnh. Trước khi cưới, tôi luôn tin tình yêu của mình đủ lớn để cùng anh đi qua mọi sóng gió. Thế nhưng, càng cố gắng, tôi càng cảm thấy tổn thương. Anh không còn như ngày mới yêu, không còn những quan... Đọc thêm