Home
Menu

Mẹ chê vợ tôi lớn tuổi, nhà nghèo nhưng cô ấy luôn giúp tôi tròn chữ hiếu

Vợ hơn tôi 5 tuổi, từng bị mẹ chồng làm tổn thương nhưng hơn 10 năm qua vẫn giúp tôi chăm lo bố mẹ và giữ gìn gia đình.
Vợ lớn hơn tôi 5 tuổi, tìm hiểu 7 năm mới kết hôn, lấy nhau đến nay được hơn 10 năm và có 3 con đáng yêu. Vợ chồng tôi lấy nhau từ hai bàn tay trắng, cô ấy là người giỏi kiếm tiền và giỏi quán xuyến. Tôi chịu trách nhiệm chi tiêu hàng ngày, còn lại mọi thứ cô ấy là người gánh. Nhờ vậy mà đến nay vợ chồng tôi đã có vài căn nhà, xe, tiền tiết kiệm khi cần.
Cũng nhờ cô ấy mà gia đình tôi được trải nghiệm nhiều thứ hay ho, con cái học trong môi trường quốc tế, gia đình đi du lịch trong và ngoài nước khi có thời gian. Cố ấy không bao giờ so sánh hay đòi hỏi gì ở tôi. Công việc của tôi không thuận lợi, vợ luôn động viên và không bao giờ nhắc đến chuyện tiền nong. Tôi luôn thấy mình may mắn vì lấy được người vợ như thế.
Khi chúng tôi cưới, mẹ tôi không thích cô ấy vì gia đình vợ không giàu, cô ấy lại lớn tuổi và ngoại hình cũng không quá xuất sắc. Cưới xong, mẹ tôi hay nói những câu làm cho cô ấy tổn thương sâu sắc. Đến bây giờ cô ấy vẫn nhắc và câu tôi hay nghe vợ nói là cô ấy không thương bố mẹ tôi, sau này nếu bố mẹ mất thì đừng bắt cô ấy khóc, không thể nào làm được chuyện đó. Thế nhưng cô ấy luôn nhắc tôi bắt bố mẹ đi khám bệnh, có gì ngon cũng bảo tôi mua về cho bố mẹ.
Bố mẹ thích có chiếc xe hơi, cô ấy cũng chủ động kêu tôi hỏi bố mẹ có bao nhiêu tiền rồi vợ chồng bù thêm vài trăm triệu đồng để mua xe cho bố mẹ. Nhà bố mẹ tôi cũ nên tháng rồi cô ấy đề nghị tôi sửa nhà, chi phí sửa chữa cũng mất gần một tỷ đồng, chi phí cho các khoảng trên hầu như do cô ấy làm ra. Vợ nói cô ấy không thương ba mẹ tôi và cũng không có trách nhiệm phải báo hiếu, nhưng tôi là con thì phải có trách nhiệm và cô ấy ủng hộ tôi. Vợ rất coi trọng chữ hiếu nên tạo mọi điều kiện cho tôi thực hiện.
Nhà tôi có 3 anh em trai, bố mẹ chia cho mỗi người một phần tài sản bằng nhau, nhưng hai người còn lại không nói gì đến việc lo cho bố mẹ tôi. Vợ tôi cũng không nề hà hay đùn đẩy trách nhiệm, không ai làm thì vợ chồng tôi làm. Cô ấy hầu như nhắc tôi mỗi ngày về việc con cái phải hiếu thảo với ba mẹ, còn làm gương cho các con về sau. Tôi biết ơn vợ, vợ không chỉ cho tôi một gia đình hạnh phúc mà còn không làm tôi khó xử về những tổn thương từ mẹ tôi. Vợ còn vun vén cho tôi để tôi có cơ hội báo hiếu cho bố mẹ. Biết ơn vợ đã mang đến cho tôi nhiều trải nghiệm ngọt ngào của cuộc sống.Quang Huy 07/09/2026

Con là niềm vui lớn nhất nhưng tôi không thể cảm nhận trọn vẹn

Tôi hiểu để chiến đấu với trầm cảm, cần ý chí mạnh mẽ, nhưng chính căn bệnh này lại đang gặm nhấm ý chí của tôi từng chút một.
Tôi mắc bệnh trầm cảm gần 20 năm, bắt đầu điều trị từ thời sinh viên đại học. Suốt quãng thời gian đó, tôi đã chống chọi với căn bệnh này bằng thuốc chống trầm cảm, đến giờ những viên thuốc ấy đã trở thành một phần không thể thiếu... Đọc thêm

Gần 50 tuổi vẫn luôn ám ảnh về chữ hiếu với mẹ

Tôi càng yêu chiều, mẹ càng lấn tới; bản thân luôn mang mặc cảm, tự ti dù là người có năng lực từ bé.
Tôi gần 50 tuổi nhưng luôn bị ám ảnh về chữ hiếu với mẹ. Từ nhỏ đến giờ tôi luôn chịu sự chi phối của mẹ từ cách ăn mặc, đi đứng, quan hệ với mọi người, hôn nhân, con cái. Nếu trái lời mẹ, tôi sẽ bị mắng nhiếc thậm tệ. Mẹ tự hành xác, đem bản thân mẹ ra để hăm... Đọc thêm

Liệu tôi có hối hận nếu vì chữ hiếu mà từ bỏ người đàn ông ấy

Tôi thấy bình yên bên anh, ba mẹ bảo chỉ là cảm giác, không chịu gặp anh dù chỉ một lần chỉ vì “khắc tuổi, không tốt cho vận mệnh”.
Tôi là người phụ nữ tuổi Tý, sinh ra trong một gia đình truyền thống, nơi mà "tuổi hợp, tuổi kỵ" được coi là một trong những yếu tố then chốt để quyết định chuyện trăm năm. Tôi luôn tôn trọng cha mẹ, biết ơn vì những gì họ đã hy sinh cho tôi... Đọc thêm

Áp lực giữa chữ hiếu và tương lai khiến bản thân bế tắc

Dành nhiều thời gian về quê phụ giúp bố mẹ, em sẽ bớt áy náy hơn; tuy nhiên em lại ít cơ hội tích lũy kinh nghiệm trước tốt nghiệp.
Em sinh ra và lớn lên trong một gia đình bình thường, có 4 anh chị em. Hai chị của em đã lấy chồng, chỉ còn lại em và đứa em kém hai tuổi. Bố mẹ em không được đi học đàng hoàng vì hồi đó ông bà cũng khó khăn. Em cảm thấy bố mẹ rất kỳ vọng và đặt... Đọc thêm

Ở tuổi 30, tôi chẳng trọn vẹn được chuyện gì

Tôi muốn bỏ hết, về sống một cuộc đời "nông dân" đúng nghĩa, không bon chen tấp nập nơi phố xá, không còn những báo cáo, những con số...
Tôi, một cô gái 30 tuổi, là độc giả trung thành của báo từ lúc 18 tuổi, tính tới nay đã 12 năm trôi qua. Mỗi ngày tôi đều vào đọc các bài viết và comment của mọi người. Không ngờ có ngày, người viết bài lại chính là mình. Từ nhỏ đến năm 18... Đọc thêm