Dừng quen nhiều cô gái như 'chiến tích', tôi tập trung mối quan hệ chất lượng
Trước đây, tôi từng quen khá nhiều cô gái, có quan hệ với họ mà không nghĩ nhiều đến trách nhiệm.
Tôi là tác giả bài viết "Thành đạt, quyền lực, nhưng tôi sợ mình đang dần 'hắc hóa'". Thời gian trước, tôi từng viết rằng mình đang "hắc hóa" - bị cuốn vào môi trường cạnh tranh, quyền lực và cả cái tôi của chính mình đến mức xa rời bản chất ban đầu. Khi ấy, tôi không biết mình đúng hay sai, chỉ biết mình bắt đầu sợ con người đang dần hình thành bên trong. Giờ nhìn lại, tôi nhận ra mình đã khác đi phần nào. Tôi bắt đầu sống chậm hơn. Không phải chậm vì hết tham vọng, mà vì nhận ra đôi khi chạy nhanh quá khiến mình mệt, mà cũng làm người khác mệt. Tôi để ý cách mình nói năng, cư xử; tôi học cách lắng nghe.
Tôi còn nhớ người thầy trước khi tôi tốt nghiệp cao học khuyên tôi rằng tuy giỏi nhưng nên học cách lắng nghe nhiều hơn. Trước đây, tôi quen kiểu ăn thua, gặp chuyện là phải thắng – thắng bằng lý, bằng giọng, bằng vị thế. Thời bé tôi muốn thắng bạn bè nên các trò chơi về kỹ năng tôi nỗ lực rèn luyện để chiến thắng, nhưng các trò chơi liên quan đến vận may một chút, tôi không ngại dùng tâm cơ để giành được chiến thắng.
Trước đây, tôi từng quen khá nhiều cô gái, có quan hệ với họ mà không nghĩ nhiều đến trách nhiệm. Lúc đó, tôi coi đó là chiến tích, là thứ để kể lại cho cấp dưới nghe cho oai. Khi ấy tôi nghĩ rằng mối quan hệ của mình và các cô đó là mối quan hệ win-win: tôi cho thứ họ muốn và họ cho tôi thứ tôi cần, khiến tôi có cảm giác chinh phục. Một phần cũng vì cảm giác chinh phục trong công việc đã vơi nên tôi tìm nó trong chuyện tình cảm. Nhưng giờ nghĩ lại... nếu lỡ gây hậu quả, nếu người ta thật lòng? Đó không phải điều tôi muốn mang theo suốt đời.
Ba mẹ tôi sống hướng thiện, ăn chay, tụng kinh... Nhìn họ, tôi biết mình phải dừng lại. Tôi chọn tập trung vào một mối quan hệ có chất lượng. Cô ấy là một cô gái tốt, tử tế, có ngoại hình, môn đăng hộ đối; tôi nghĩ có thể đi xa, khiến mình muốn giữ gìn và tử tế. Phụ huynh cũng góp ý dù ở vị trí cao cũng phải biết khiêm nhường. Khi nhìn lại những cô gái từng đi qua đời mình, nhiều đến mức tôi nhớ không nổi, chỉ thấy một vài người đã lập gia đình, hạnh phúc theo cách riêng, tôi bất ngờ thấy lòng mình nhẹ. Tôi không còn kiểu phán xét một người không thuận mắt như kiểu: "Khó nhìn vậy mà cũng lấy được chồng...". Giờ tôi thấy những câu đó thật thừa. Ai sống cuộc đời người đó. Tôi chỉ việc sống phần của mình cho tử tế.
Ngay cả khi ra đường, tôi cũng khác xưa. Trước đây, ai lấn tôi một chút là tôi sẵn sàng nói thẳng: "Thằng cu này, mày đền nổi không?". Đó là bản năng thể hiện quyền lực, dù đôi khi người kia lớn tuổi hơn tôi. Già hẳn thì tôi nhường. Còn bây giờ, nhường họ và đi tiếp. Không phải tôi hiền, chỉ là tôi không muốn biến mình thành người đàn ông dễ nổi nóng, dễ mất bình tĩnh và có thể mất mặt trên mạng xã hội vì vài va chạm nhỏ. Kiểu đàn ông mà chính tôi từng ghét.
Về công việc, tôi đi khá nhanh: từ một nhân viên bình thường lên quản lý, rồi hiện tại là phó giám đốc. Con đường đó không hề nhẹ nhàng. Tôi đã dùng nỗ lực, chiến thuật, tâm cơ cứng rắn mà đôi khi nhìn lại thấy... hơi lạnh. Nhưng vị trí hiện tại là thứ tôi đã đổi bằng mồ hôi thật và giờ đây mọi người mới phải ngưỡng mộ và kính nể. Bây giờ tôi làm việc ổn định, có hướng phát triển rõ ràng và không có ý định nhảy ra ngoài khởi nghiệp chỉ để chứng tỏ bản thân nữa. Không phải sửa vì ai ép, mà vì mình muốn thành một phiên bản khiến bản thân nể nhất khi soi gương.
Bây giờ, tôi thấy mình an nhiên hơn thật. Tôi vẫn tham vọng, vẫn muốn tiến xa, vẫn muốn thành công nhưng không còn bất chấp hay háo thắng vô nghĩa. Tôi biết chọn điều quan trọng và bỏ qua điều nhỏ nhặt, biết trân trọng người thật lòng với mình, biết giữ những điều đáng giá và buông những thứ chỉ làm mình nặng đầu. Tôi chưa dám nói mình đã thay đổi hoàn toàn nhưng ít nhất, tôi đang đi đúng hướng. Và điều đó đối với tôi đã đủ để thấy bản thân trưởng thành hơn từng chút một.
Hoàng Nguyên 19/11/2025Có nên nghỉ việc có thu nhập cao để tập trung phát triển bản thân
Tôi là nam, 26 tuổi, đang bán hàng ở các sự kiện, thoải mái thời gian, tuần làm 3-4 ngày, có thuê thêm người phụ.
Thu nhập không ổn định hàng tháng nhưng gọi là kiếm được nhiều tiền. Tôi độc thân, năm ngoái dư được khoảng 300 triệu đồng. Vài tuần trước, tôi gặp lại bạn chung phòng đại học, bạn hiện ở một ngân hàng lớn, công việc có áp lực nhưng hiện tại được gọi là thành...
Đọc thêmMỗi ngày tôi dạy con học như bước vào 'cuộc chiến'
Tôi nói chậm, nói rõ, thậm chí diễn giải lại theo cách mà tôi nghĩ là "trẻ con hơn" nhưng càng dạy, tôi càng thấy bất lực.
Tôi 38 tuổi, là người mẹ có con đang học lớp một. Trước khi con vào tiểu học, tôi từng nghĩ mình đã chuẩn bị khá kỹ cho giai đoạn này. Tôi đọc nhiều bài viết về giáo dục sớm, nghe không ít lời khuyên từ bạn bè, người thân, thậm chí tự tin rằng với sự quan...
Đọc thêmSau sinh 6 tháng, chồng vẫn dửng dưng chuyện chăn gối với tôi
Thỉnh thoảng tôi gợi ý một chút, kiểu ôm ấp hay nói đùa thôi nhưng chồng không có phản ứng gì mấy.
Tôi cưới chồng được hơn một năm, cưới xong chưa lâu thì có em bé luôn. Thai kỳ của tôi không ổn định lắm nên hai vợ chồng gần như phải giữ cho nhau suốt thời gian mang thai. Đến giờ, tôi sinh em bé được 6 tháng rồi, tính ra cũng hơn một năm hai vợ chồng gần như sống tình đồng chí...
Đọc thêmHoang mang khi biết chồng liên quan tới chất gây nghiện
Cầm điện thoại của chồng, tôi thấy đoạn tin nhắn anh nói chuyện với đồng nghiệp, người kia hỏi về cỏ (weed) và chồng tôi nói có nguồn cung cấp.
Qua 10 năm hôn nhân, nhiều lần nghĩ tới việc ly hôn, nhưng đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy hoang mang, run rẩy như vậy. Chồng tôi vốn là người nghiện thuốc lá, tầm 2-3 ngày một bao, hút từ hồi sinh viên tới giờ khó bỏ.
Khi yêu tôi hay...
Đọc thêmChồng ăn ngủ đủ chất, không quan tâm vợ con ăn gì
Mặc con ăn uống thế nào, anh cứ phải ăn no đã, con muốn ăn gà rán cũng bị từ chối vì không hợp chế độ ăn uống của anh.
Gia đình tôi có 4 người, vợ chồng và hai con gái 10 tuổi, 8 tuổi. Chúng tôi mua chung cư trả góp. Chồng tôi có lịch sinh hoạt cố định: sáng tập gym, tự chuẩn bị đồ ăn, đưa con lớn đi học, tối về ăn, rửa bát, đổ rác rồi xem điện thoại, không chơi hay dạy...
Đọc thêm