Mỗi ngày tôi dạy con học như bước vào 'cuộc chiến'
Tôi nói chậm, nói rõ, thậm chí diễn giải lại theo cách mà tôi nghĩ là "trẻ con hơn" nhưng càng dạy, tôi càng thấy bất lực.
Tôi 38 tuổi, là người mẹ có con đang học lớp một. Trước khi con vào tiểu học, tôi từng nghĩ mình đã chuẩn bị khá kỹ cho giai đoạn này. Tôi đọc nhiều bài viết về giáo dục sớm, nghe không ít lời khuyên từ bạn bè, người thân, thậm chí tự tin rằng với sự quan tâm sát sao của bố mẹ, con sẽ không quá vất vả khi bước vào môi trường học tập chính thức đầu tiên của cuộc đời. Nhưng rồi, thực tế đã cho tôi một cái tát khá đau.
Học kỳ I vừa qua, bảng điểm của con khiến tôi không khỏi chạnh lòng. Môn Toán được 6 điểm, Tiếng Việt 5 điểm, Tiếng Anh 5,5 điểm. Những con số ấy, nếu nhìn một cách khách quan, không phải là quá tệ. Nhưng với tôi, một người mẹ đã dành rất nhiều thời gian, công sức và cả hy vọng cho con, đó là kết quả khiến lòng tôi trĩu xuống. Trong đầu tôi xuất hiện hàng loạt câu hỏi: "Mình đã làm sai ở đâu?", "Tại sao con lại học kém thế này?", "Con mình có chậm hơn các bạn không?". Những câu hỏi ấy không có câu trả lời rõ ràng nhưng cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí tôi suốt nhiều đêm liền, khiến tôi trằn trọc mãi không ngủ được.
Tôi bắt đầu nhìn lại quãng thời gian đồng hành cùng con trong học kỳ vừa qua. Đó là những buổi tối sau giờ làm, khi cơm nước đã xong, nhà cửa tạm gọn gàng, tôi ngồi xuống cạnh con. Tôi tự nhủ phải kiên nhẫn, nhẹ nhàng vì con mới chỉ là đứa trẻ. Tôi cố gắng giảng cho con từng phép cộng, phép trừ, từng con chữ, từng câu tiếng Anh đơn giản. Tôi nói chậm, nói rõ, thậm chí diễn giải lại theo cách mà tôi nghĩ là "trẻ con hơn" nhưng càng dạy, tôi càng thấy bất lực.
Có những bài tôi nghĩ rất dễ, dễ đến mức tôi không hiểu vì sao con lại không hiểu. Con nhìn tôi, ánh mắt ngơ ngác, không phản kháng, không cãi lại, chỉ im lặng. Tôi giảng đi giảng lại, đổi cách nói, đổi ví dụ, lấy bút viết ra giấy cho con nhìn rõ hơn nhưng vẫn không khá hơn. Con bắt đầu lơ đãng, mắt nhìn ra chỗ khác, nghịch bút rồi trả lời cho xong. Có những lúc, tôi thấy con gục đầu xuống bàn khóc. Tôi biết, bài tập với con lúc ấy là quá khó và con đã cố gắng nhưng thay vì ôm con, nói một câu an ủi, tôi lại thở dài.
Có những lúc tôi nổi cáu, gắt lên khi con không hiểu bài, làm sai những phép tính đơn giản hoặc đọc mãi vẫn không tròn vành rõ chữ. Tôi buột miệng nói: "Sao mẹ nói mãi mà con không hiểu?", "Con có chịu tập trung không?", "Bài này dễ thế mà cũng không làm được à?". Mỗi lần như vậy, con cúi thấp, im lặng. Tôi nhận ra con không cãi, không khóc to, không phản kháng, chỉ thu mình lại.
Có những đêm, khi con đã ngủ, tôi ngồi một mình trong phòng khách, nhìn lại vở bài tập của con. Những nét chữ còn run, những phép tính sai, những chỗ bị tẩy xóa. Tôi tự hỏi: "Hay con mình không có khả năng học?" rồi lập tức xua ngay ý nghĩ đó đi. Tôi sợ con chậm hơn các bạn, bị gắn mác "học kém" ngay từ những năm đầu đời, sợ con lớn lên với cảm giác tự ti, rằng mình không đủ giỏi, không đủ thông minh. Tôi sợ nhất là một ngày nào đó, con nghĩ mẹ thất vọng về con.
Vợ chồng tôi không phải là những người bỏ bê con. Chúng tôi đã cố gắng tạo điều kiện hết sức có thể. Con có bàn học riêng, có sách vở đầy đủ, có bố mẹ ngồi bên mỗi tối. Chúng tôi cũng từng nghĩ đến việc cho con đi học thêm, học kỹ năng nhưng lại thôi vì sợ con quá tải. Điều khiến tôi mệt mỏi nhất không hẳn là điểm số, mà là cảm giác mình đang dần mất kết nối với con. Những buổi học không còn là thời gian gắn kết mà giống như một "cuộc chiến" nho nhỏ. Tôi căng thẳng, con sợ hãi. Tôi muốn con tiến bộ, còn con chỉ mong buổi học sớm kết thúc để được đứng dậy, được chơi, được thở.
Tôi nhận ra con rất mải chơi. Con thích vẽ, xếp hình, chạy nhảy,... Có lúc nhìn con cười rất tươi khi chơi rồi lại cúi mặt khi học, tôi tự hỏi: có phải mình đang đòi hỏi quá nhiều ở một đứa trẻ mới 6-7 tuổi? Có phải mình đã quên mất rằng con vừa rời khỏi thế giới mẫu giáo, nơi mọi thứ đều nhẹ nhàng, không áp lực để bước vào môi trường hoàn toàn khác?
Sau những ngày mệt mỏi, tôi buộc phải chậm lại, đọc thêm, nghe thêm câu chuyện của các phụ huynh khác. Tôi nhận ra mình không hề đơn độc. Rất nhiều người mẹ, người cha cũng đang loay hoay như tôi, cũng thở dài trong những buổi tối dạy con học, cũng từng cáu giận rồi lại ân hận. Có thể vấn đề không nằm hoàn toàn ở con, mà ở cách tôi đang đồng hành cùng con. Tôi đã quá tập trung vào điểm số mà quên mất cảm xúc của một đứa trẻ mới bắt đầu làm quen với việc học. Tôi đã vô tình biến việc học thành áp lực thay vì một hành trình khám phá. Tôi cũng nhận ra những tiếng thở dài của mình đã vô tình truyền sang con. Khi tôi bất lực, con cũng bất lực. Khi tôi căng thẳng, con càng sợ sai. Và khi con sợ sai, con lại càng không dám học.
Tôi bắt đầu học cách kiên nhẫn hơn, thử giảm bớt thời gian học mỗi buổi, xen kẽ giữa học và chơi. Tôi cố gắng không so sánh con với "con nhà người ta", tập khen con vì những tiến bộ rất nhỏ, những điều mà trước đây tôi thường bỏ qua: viết đẹp hơn hôm qua một chữ, làm đúng thêm một phép toán, nhớ được một từ tiếng Anh. Có ngày tôi vẫn mệt, vẫn cáu, vẫn thở dài. Tôi không phải là người mẹ hoàn hảo nhưng đang học cách xin lỗi con khi mình nóng giận, học cách nói với con rằng: "Không sao, mình làm lại nhé".
Bây giờ, khi nhìn lại bảng điểm học kỳ I, tôi không còn thấy nó đáng sợ như trước. Tôi vẫn lo cho con, vẫn mong con tiến bộ nhưng hiểu rằng con đường học tập của mỗi đứa trẻ là khác nhau. Lớp một chỉ là điểm bắt đầu, không phải là đích đến. Tôi mong trên hành trình làm mẹ của mình, tôi sẽ học được cách đồng hành cùng con bằng sự thấu hiểu nhiều hơn là áp lực. Tôi mong những buổi tối bên bàn học sẽ bớt nước mắt, bớt tiếng thở dài và có thêm nhiều nụ cười hơn. Và trên hết, tôi mong con lớn lên với niềm tin rằng: dù con học giỏi hay chưa giỏi, mẹ vẫn luôn ở bên con. Không phải để ép con trở thành ai đó, mà để cùng con đi qua từng chặng đường của tuổi thơ, chậm rãi, dịu dàng và ít tổn thương nhất có thể.
Thủy Tiên 12/02/2026Ngày mới về làm dâu, tôi đi một bước, mẹ chồng theo một bước
Mẹ chồng để ý, nói tôi phải giặt quần áo bằng tay, lau từng bậc cầu thang chứ không lau bằng chổi.
Tôi là tác giả bài: "Chị chồng không bao giờ rửa bát khi về nhà chúng tôi ăn cơm", xin kể tường tận hơn về cuộc sống hôn nhân của tôi. Tôi kết hôn vào cuối năm 2023, khi 27 tuổi. Tôi yêu anh 3 năm mới cưới. Lúc yêu, tôi thấy anh khá quan tâm, chịu khó làm việc, hiền nên khi nhận được...
Đọc thêmDừng quen nhiều cô gái như 'chiến tích', tôi tập trung mối quan hệ chất lượng
Trước đây, tôi từng quen khá nhiều cô gái, có quan hệ với họ mà không nghĩ nhiều đến trách nhiệm.
Tôi là tác giả bài viết "Thành đạt, quyền lực, nhưng tôi sợ mình đang dần 'hắc hóa'". Thời gian trước, tôi từng viết rằng mình đang "hắc hóa" - bị cuốn vào môi trường cạnh tranh, quyền lực và cả cái tôi của chính mình đến mức xa rời bản chất ban đầu. Khi ấy, tôi không biết mình...
Đọc thêmTôi sẽ đánh mất bạn gái nếu vào Nam dạy học
Đứng giữa việc làm nghề giáo theo nguyện vọng của bố mẹ và ở bên người yêu, tôi phải làm sao?
Tôi là giáo viên dạy hợp đồng, 28 tuổi, sinh ra ở miền Trung. Bố mẹ tôi là nông dân. Gia đình có năm chị em, tôi là con trai duy nhất nên bố mẹ gửi gắm tất cả mong muốn của mình vào tôi. Vì hoàn cảnh gia đình khó khăn, hai chị đầu học hết cấp hai đã vào Sài Gòn làm công nhân để phụ...
Đọc thêmTôi gồng mình kiếm sống nuôi con, còn chồng bước vào giấc mơ nghiên cứu sinh
Tôi chỉ muốn nghỉ ngơi nhưng trong tay lại không có khoản nào để dự phòng do đã đầu tư hết vào đất đai và khoản nợ làm sổ.
Tôi sinh ra trong một gia đình đông anh em ở vùng quê miền núi nghèo khó đầu những năm 90. Mẹ với đồng lương giáo viên ít ỏi nuôi chị em tôi ăn học. Bố lô đề cờ bạc khiến mẹ phải bán nhà, bán đất của nhà ngoại để trả nợ cho bố. Chúng tôi lúc ở nhà...
Đọc thêmSau mỗi lần 'gây chiến', vợ thua và bảo tôi gia trưởng
Mỗi lần như thế vợ thường khóc, hầu như không nói lại nổi tôi, còn tôi sau cơn giận cũng hối hận về mọi thứ mình đã nói và làm.
Tôi 37 tuổi, vợ kém hai tuổi, chúng tôi đã cưới nhau được sáu năm và có hai con, một trai, một gái. Công việc của cả hai tương đối ổn định, thu nhập cũng đủ trang trải cuộc sống. Về công việc, tôi nhàn hơn vợ, về nhà sớm hơn nên thường chăm lo...
Đọc thêm