Home
Menu

Em dâu khiến em tôi và gia đình ngày càng xa cách

Em dâu chưa một lần ngỏ ý khuyên chồng nên thân thiết, giữ mối quan hệ với gia đình, họ hàng.
Em trai từ 9 tuổi đã luôn giữ tư tưởng không kết hôn, vì thế có yêu ai em cũng nói trước sẽ không kết hôn. Ai mà mở lời hay ngỏ ý nhắc đến hôn nhân là em chia tay họ ngay, dù mối quan hệ có hạnh phúc đến mấy, đối phương có hoàn hảo đến đâu. Đến lúc tuổi ở đầu hai rồi ngưỡng đầu 3, em càng chắc nịch với quyết định và tư duy này của bản thân. Nói nhiều rồi nên gia đình tôi cũng kệ, cuộc sống của em do em chọn, sau này hối hận thì tự chịu.
Bỗng chốc em thay đổi, quen một cô gái chạc tuổi mình trong khi cô ấy vào đây công tác. Mới quen biết, còn chưa yêu mà em cứ dính lấy người ta. Khi yêu được 3 tháng em đòi kết hôn, dù cô gái đó lúc đầu không mặn mà, nói không có nhu cầu công tác lâu dài hay định cư ở đây nên chia tay em trai tôi khi hoàn thành chuyến công tác. Em trai không chịu, cũng theo người ta ra đó dù trước kia có bao nhiêu cơ hội công tác em đều từ chối, từng nói quá yêu thành phố này để xa nó quá một tháng. Còn bây giờ công ty không có lịch công tác thì em chọn bỏ việc luôn để theo cô ấy ra, nói em ở đâu chẳng kiếm được việc, riêng nghề tay trái em đã đủ sống dư giả rồi.
Sau đó một năm em trai kết hôn nhưng gia đình tôi không cảm nhận được thành ý hay muốn gần gũi với chúng tôi của sui gia. Vì từ lúc quen nhau đến khi kết hôn, số lần chúng tôi được gặp gia đình em dâu đếm trên đầu ngón tay. Họ luôn tìm lý do bận hay đường xa nên không tiện (dù có chuyến bay thẳng vài tiếng), nhưng sẵn sàng bay xa hơn để du lịch. Chúng tôi có góp ý một chút về em dâu là em trai sẽ nhảy dựng lên. Với em, vợ là nhất, chắc chắn người kia sai trước nên vợ em mới vậy. Em trai hiện là cha của hai bé đáng yêu, ngoan ngoãn. Chúng tôi vừa mới biết em trai đã đi phẫu thuật thắt ống dẫn tinh được một năm rồi vì em dâu không muốn sinh thêm, cũng không muốn dùng biện pháp tránh thai vì sẽ làm "đảo lộn" cơ thể của em. Chắc để chứng minh tình yêu nên em trai tôi đi phẫu thuật. Bây giờ hạnh phúc thì em thấy vậy là ổn, nhưng rủi ro nếu chia tay thì em sẽ hối hận.
Chúng tôi có thể thấy rõ, trong hôn nhân em trai là người cho đi nên không nhận ra em dâu rất thờ ơ với gia đình chồng. Ngay cả với chồng thì em dâu cũng không mặn mà và luôn thể hiện không có em tôi thì em vẫn sống được, có thể bỏ em trai tôi bất cứ lúc nào. Em cũng siêng về thăm nhà đẻ. Gia đình muốn cho người thân biết mặt hai cháu thì em dâu cản không cho đăng ảnh. Mời họ hàng đến nhà chơi, ba mẹ muốn khoe cháu chưa chắc đã được em dâu đồng ý, mà khi em dâu không đồng ý thì em trai cũng không lung lay. Có một lần chú tôi tới chơi, có chọc em dâu vài câu mà em không nể nang gì, tỏ rõ thái độ không vui rồi đi vào phòng. Từ đó có chú là em dâu sẽ không đi dù chú đã xin lỗi, em trai thì cứ vợ không đi thì em không đi. Em cũng xa cách với chú dù trước khi quen em dâu hai chú cháu rất thân nhau.
Vì tính khí của em dâu mà mối quan hệ của em trai với gia đình và họ hàng càng ngày càng xa cách. Em dâu chưa một lần ngỏ ý khuyên chồng nên thân thiết, giữ mối quan hệ với gia đình, họ hàng. Với nhà em thì ngược lại, em muốn em trai tôi phải nhớ tất cả thành viên họ hàng, gia đình em. Em dâu cũng hay đi chơi, du lịch riêng sang chảnh với mấy cô bạn thân, đăng ảnh. Dù chồng đã vì mình chọn sống xa gia đình, đến thành phố lạ để bắt đầu; cũng vì em mà đi phẫu thuật thắt ống dẫn tinh nhưng em dâu chưa bao giờ nghĩ cho chồng, khuyên chồng nên giữ các mối quan hệ vốn có.
Em trai từ khi cưới vợ chưa một lần thấy em đi du lịch, tụ tập riêng với nhóm bạn thân cấp 3 của mình dù rất thân trước đó. Chúng tôi thật sự lo em trai sẽ bị em dâu cách ly khỏi thế giới nếu tính cách em dâu không thay đổi. Mong được các bạn chia sẻ với gia đình tôi.Huyền Trâm 22/08/2026

Càng ngày vợ càng không thể khiến tôi vừa lòng

Vợ không thể đáp ứng được những kỳ vọng của tôi, cuộc hôn nhân này đã đến hồi kết sau 8 tháng chung sống.
Tôi 25 tuổi, cưới được 8 tháng. Khi còn học đại học, những buổi chiều ngồi trong thư viện, tôi và cô ấy vô tình chạm mặt nhau. Cô ấy rất trầm lặng, khác hẳn với những cô gái khác trong lớp. Thoạt đầu, tôi chỉ nghĩ cô ấy là một người nghiêm túc, dần dần nhận ra sự... Đọc thêm

Càng cố quên anh, tôi càng đau khổ

Có lúc tôi tự trấn an: "Đủ nắng hoa sẽ nở, đủ yêu thương hạnh phúc sẽ đong đầy", được một hai ngày rồi lại nhớ anh.
Chia tay rồi, tôi cố tìm sự an lạc qua những bài pháp về duyên nợ của các thầy sư, để dằn lại những con sóng hỗn độn cứ lăn tăn trong lòng. Mọi chuyện rồi sẽ qua và tôi tin một ngày nào đó sẽ quên được anh, sẽ gặp được đúng chàng trai là chồng và yêu... Đọc thêm

Tôi càng cự tuyệt, chủ doanh nghiệp càng quyết liệt theo đuổi

Tôi 26 tuổi, làm việc tại Hà Nội, là người vô tính; gần đây tôi rất sợ hãi khi có một người đàn ông cuồng nhiệt đeo đuổi mình.
Anh ta là người nước ngoài, là bạn của cấp trên tôi. Tôi phiên dịch giúp và hướng dẫn anh ta cách đóng tiền, đỗ xe dưới hầm. Xong việc, anh ta hôn vào tiền rồi đưa cho tôi khoảng ba triệu đồng với ánh mắt không hề đứng đắn, khiến tôi tức giận.... Đọc thêm

Càng lớn tuổi, bố tôi càng buồn khi không có con trai

Càng lớn tuổi, tôi thấy ông càng nghĩ ngợi nhiều hơn, tiếc vì không còn ai mang họ của mình, sau này mất ai là người thờ cúng.
Bố tôi ngoài 60 tuổi, có ba con gái đều đã lập gia đình. Cuộc sống của mấy chị em tôi không giàu sang, thành đạt, chỉ đủ ăn đủ mặc. Bố tôi là cháu đích tôn của dòng họ, nhà ông bà nội chỉ có mình bố là trai, còn lại ba người con khác là gái. Thời của... Đọc thêm

Càng yêu anh, tôi càng thấy mình cô độc

Điều khiến tôi đau lòng nhất không phải anh vô tâm mà là tôi đã quá bao dung với sự vô tâm ấy.
Tôi từng ngây thơ nghĩ rằng, người sống trên đời đều có trái tim bằng máu thịt, cứ trao đi chân tình sẽ nhận được chân tình. Đâu hay bản thân thật quá ngây ngô, không biết rằng trên đời tồn tại một loại người, thực sự là vô tâm đến vô lương tâm. Không phải anh ta không có tình... Đọc thêm