Mẹ chồng nói tôi cho con học trường quốc tế là phung phí, sĩ diện
Bà từng làm giáo viên tiểu học nên tin rằng chỉ cần con ngoan và chăm chỉ là được, không cần môi trường "sang chảnh".
Tôi và chồng cưới nhau được bảy năm, có bé trai năm tuổi. Hai vợ chồng đều làm văn phòng, thu nhập khá, không giàu có nhưng đủ để sống thoải mái ở thành phố. Gần đây, khi con sắp đến tuổi vào cấp một, tôi muốn cho bé học ở một trường quốc tế có chương trình song ngữ, môi trường thân thiện và chú trọng kỹ năng sống. Tôi nghĩ dù học phí cao hơn, nhưng đó là khoản đầu tư xứng đáng cho tương lai của con. Chồng tôi thì sao cũng được, tùy tôi tính.
Khi tôi chia sẻ ý định với gia đình, mẹ chồng phản đối ngay. Bà nói: "Ngày xưa các con học trường công vẫn nên người, tốn kém thế để làm gì. Cho cháu đi học quốc tế là phung phí, là chạy theo sĩ diện". Tôi hiểu mẹ không có ý xấu, chỉ lo con cái vất vả nhưng lời nói của bà khiến tôi thấy chạnh lòng.
Mẹ chồng là người tiết kiệm, sống giản dị. Bà từng làm giáo viên tiểu học nên tin rằng chỉ cần con ngoan và chăm chỉ là được, không cần môi trường "sang chảnh". Bà còn dẫn chứng có nhà hàng xóm cũng cho con học trường quốc tế, sau đó làm ăn đi xuống, không đủ kiều kiện cho con học nữa đành phải xin chuyển sang trường công, đứa bé bị sốc khi hai môi trường học khác biệt nên ngày càng thu mình hơn, học hành đi xuống.
Chồng tôi ở giữa, không dám nói thẳng. Anh hiểu tôi chỉ muốn điều tốt cho con, nhưng cũng sợ làm mẹ buồn. Mỗi lần tôi nhắc đến chuyện học của con, anh lại tìm cách lảng đi. Tôi thấy thật mệt mỏi vì cảm giác phải "xin phép" cho những gì thuộc về con mình.
Tôi vẫn tôn trọng mẹ chồng, vẫn phụng dưỡng, vẫn cố gắng hòa nhã nhưng có những khác biệt thế hệ khó mà dung hòa. Tôi không nghĩ chuyện học hành của con lại trở thành mâu thuẫn trong gia đình. Tôi chỉ muốn con được học trong môi trường tốt hơn, tự tin hơn, không phải vì đua đòi, mà vì tôi hiểu rõ hạn chế của cách học cũ. Tôi phải làm sao để giải quyết được vấn đề này mà hậu quả để lại nhẹ nhàng nhất? Mong mọi người cho tôi xin lời khuyên.
Thủy Hân 22/10/2025Em gái góa chồng cung phụng cả tỷ đồng dành dụm cho bạn trai cờ bạc
Anh ta không có nghề nghiệp ổn định, lười biếng, suốt ngày nhậu nhẹt và đặc biệt là nghiện cờ bạc online.
Em gái tôi mới ngoài 30 tuổi, chồng mất đột ngột cách đây vài năm vì nhồi máu cơ tim, để lại mình em nuôi hai con nhỏ, bé gái lớn nay học lớp 4 và bé trai 5 tuổi. Dù còn trẻ, em đã rất mạnh mẽ, một mình bươn chải, dành dụm từng đồng lo cho các con. Sau khi bán mảnh đất để...
Đọc thêmChồng ăn bám tôi nhưng cho bố mẹ anh nằm viện quốc tế
Tôi chỉ mong anh làm ra 10 triệu đồng cũng được, đủ anh trả nợ, lo cho bản thân và gia đình anh là đủ.
Đọc bài "Tôi thu nhập tháng 40 triệu nhưng vợ vẫn không hài lòng", tôi chợt nghĩ người mong được một nửa vậy, người thì chê. Cuộc sống đúng là vui thật. Tôi là trụ cột tài chính của gia đình, nuôi con cái, nuôi chồng. Anh không đi làm, không làm ra đồng nào cả. Mệt mỏi hơn khi tôi...
Đọc thêmAnh chồng không phụng dưỡng bố mẹ nhưng đòi hưởng hết tài sản
Anh chồng có ý muốn cho cô giúp việc nghỉ, để vợ anh vừa chăm bà vừa chăm con mới sinh, lấy luôn tiền thuê giúp việc của chúng tôi.
Chồng tôi là con út trong gia đình, cũng là người được ăn học đầy đủ nhất, mẹ chồng nuôi anh học hết đại học dân lập. Anh trai chồng cũng được chiều chuộng, chăm bẵm nhưng do anh sa đà vào tệ nạn nên hiện tại chỉ làm lao động tự do....
Đọc thêmCó nên phụng dưỡng bác ruột để nhận thừa kế 20 tỷ đồng?
Tôi là nam 32 tuổi, có vợ và hai con; ông nội tôi có sáu người con, bốn gái và hai trai, anh trai của bố tôi không có con.
Tôi không biết lý do vì sao từ nhỏ bác trai luôn coi thường nhà tôi. Nói thêm, bố mẹ tôi làm ruộng, còn các cô bác đều kinh doanh hoặc làm cơ quan nhà nước. Hễ chúng tôi làm gì sai hoặc đi ngược suy nghĩ của bác là bác mắng ngu dốt. Mẹ từng nói với tôi: "Bao nhiêu cái...
Đọc thêmAnh trai cung phụng bạn gái tiểu thư trong khi bố mẹ oằn mình trả nợ
Trong khoảng thời gian gia đình tôi khó khăn như vậy, chị gần như không có một lời hỏi han hay động viên nào.
Tôi 26 tuổi, anh trai 28 tuổi. Cuộc sống gia đình tôi không dư dả nhưng bố mẹ luôn cố gắng cho hai anh em ăn học đầy đủ. Anh tôi học rất giỏi, kiếm được tiền. Anh em tôi không quá thân thiết vì anh đi xa nhà từ sớm. Dù vậy, tôi luôn tin tưởng và tự hào về anh.
Anh từng trải...
Đọc thêm