Home
Menu

Sau một năm chia tay chồng, tôi không còn nghĩ mình bất hạnh

Ít nhất giờ tôi không hoang mang như trước, dù xung quanh vẫn có người cay nghiệt, thích đặt điều, bàn tán để thỏa mãn cái tôi của họ.
Tôi đã đi qua gần một năm sau ly hôn. Sáu tháng đầu tiên là khoảng thời gian tôi để bản thân trôi theo cảm xúc. Tôi trò chuyện với một vài người đàn ông trên mạng để hiểu suy nghĩ của họ về một người phụ nữ đã đổ vỡ hôn nhân như mình. Tôi nhận ra người muốn trò chuyện thì nhiều, người thật lòng thì ít. Tôi không gặp gỡ ai, chỉ dừng lại ở những dòng tin nhắn trao đổi về quan điểm sống. Chỉ có một người từng khiến tôi động lòng thương vì hoàn cảnh của anh. Tôi thử mở lòng và gặp mặt nhưng sau thời gian ngắn, nhận ra anh không thật sự nghiêm túc như những gì đã thể hiện. Tôi buồn nhưng khi tìm hiểu rõ sự thật, không còn lưu luyến và tiếp tục hành trình của mình.
Sau ly hôn, tôi vẫn giấu chuyện riêng với đồng nghiệp và nhiều người xung quanh. Chỉ họ hàng và hàng xóm gần nhà biết chuyện khi mẹ con tôi chuyển về sống gần nhà ngoại. Tôi thay cả số điện thoại đã dùng suốt 15 năm, khởi đầu một chặng đường mới. Tôi xác định không tiến đến tìm hiểu ai nữa vì quá thật trong cảm xúc, không phù hợp với việc phiêu lưu tình cảm. Tôi cũng lo lắng về nguy cơ lây nhiễm bệnh nếu lỡ quen sai người, cần đảm bảo sức khỏe để lo cho các con.
Về nhu cầu sinh lý, ngay cả khi còn trong hôn nhân, tôi đã bị chồng cũ lạnh nhạt vì anh có người khác bên ngoài. Tôi tập xử lý bằng cách tìm đến những điều lành mạnh: đọc sách, đi dạo, học lái xe, nghe Phật pháp, tham gia những buổi trò chuyện chữa lành. Cuộc sống của tôi dần giống một người tu hành tại gia. Điều khiến tôi đau lòng nhất không phải chuyện mình thiếu một người đàn ông bên cạnh, mà là nỗi lo cho hai con trai đang học tiểu học. Tôi sợ mình không đủ cứng rắn để dạy con, sợ các con thiếu sự dẫn dắt của cha, sợ đến tuổi lớn các con sẽ nổi loạn hay bị cuốn vào điều xấu.
Sau ly hôn, chồng cũ không chia lại tài sản và cũng không chu cấp nuôi con. Tôi từng cố nói để tìm sự công bằng, nhưng rồi "vua thua người cùn" nên chặn liên lạc để giữ sự bình yên cho mình. Người cũ vẫn thỉnh thoảng qua thăm con và liên hệ thông qua mẹ tôi. Tôi thích sách và các hoạt động giáo dục. Có lẽ vài năm nữa, khi mọi thứ ổn định hơn, tôi sẽ mở một không gian sách và văn phòng phẩm nhỏ ở khu trung tâm gần nơi mình sống. Bên cạnh công việc văn phòng, tôi dự định sẽ làm thêm một điều gì đó bên ngoài: một nơi yên tĩnh, có trẻ con đến đọc sách hay tô màu vào cuối tuần chẳng hạn.
Tôi không biết tương lai sẽ ra sao nhưng ít nhất bây giờ không còn hoang mang như trước, mặc dù xung quanh tôi vẫn có những người cay nghiệt, thích đặt điều hay bàn tán về người khác để thỏa mãn cái tôi của họ. Nếu họ biết tôi ly hôn, có lẽ sẽ thêu dệt thêm nhiều điều về con người tôi. Tôi sống lặng lẽ hơn, giữ khoảng cách với thị phi, không lấy bất hạnh của người khác làm câu chuyện để mua vui. Tôi làm chủ cảm xúc và suy nghĩ trước những định kiến bất công về phụ nữ đơn thân. Có thể chính sự khác biệt đó khiến tôi trở nên lạc lõng, đổi lại tôi thấy lòng mình an ổn. Một năm sau ly hôn, tôi không còn nghĩ mình là người phụ nữ bất hạnh nữa. Tôi là một người mẹ đang học cách đứng vững trên đôi chân của mình, đi chậm nhưng bình an hơn từng ngày.
Những người phụ nữ đã đi qua chặng đường tôi vừa trải qua và có lựa chọn giống như tôi, có thể lên tiếng để tiếp thêm sức cho tôi vững vàng đi tiếp được không? Tôi tự cho mình hai năm sau ly hôn để "chuyển giao" cảm xúc và lý trí sang một chương đời mới. Tôi đã đi được một nửa chặng đường này rồi. Trên đoạn đường cô độc và nhiều cảm xúc này, tôi chỉ kể câu chuyện của mình với VnExpress và bạn đọc. Tôi cảm ơn sự lắng nghe và chia sẻ từ mọi người.
Bình An 07/05/2026

Thấy mình xấu xa khi chia tay bạn gái sống chung hơn 3 năm

Tôi nghĩ mình không thể kết hôn với một người khi bản thân không thể yêu họ hết lòng.
Người yêu 29 tuổi, tôi 26 tuổi, hẹn hò khoảng 4 năm và có hơn 3 năm sống cùng nhau ở Nhật Bản. Hôm nay chúng tôi chính thức chia tay và tôi là người chủ động nói lời đó. Quyết định này không phải là bốc đồng. Thực ra tôi đã nghĩ đến việc chia tay từ hơn một năm trước nhưng mãi không tìm... Đọc thêm

Chia tay chồng vì anh nói trước nghĩ sau

Trong cuộc sống hôn nhân có nhiều điều mệt mỏi, tôi ức chế nên nóng tính, không kiềm chế được bản thân dẫn đến ly hôn.
Tôi 33 tuổi, chia tay chồng ba năm. Hồi trước quen được ba tháng đã cưới nên tôi không tìm hiểu kỹ tính cách của anh. Tôi ít nói và rất khó trong chuyện ăn nói. Trước khi nói tôi đều suy nghĩ kỹ, làm gì cũng cân nhắc trước sau. Chồng cũ lại là người nói rất... Đọc thêm

Em từ chối lời đề nghị làm bạn sau chia tay của tôi

Em nói tôi quá lụy tình, nhưng tôi yêu em rất nhiều nên vẫn hy vọng em sẽ nghĩ lại quãng thời gian hạnh phúc chúng tôi từng có.
Em đã mang đến cho tôi tình yêu và nỗi nhớ, giúp tôi nhận ra giá trị của cuộc sống, ý thức được mình cần sống tốt hơn với đời, thay đổi mỗi ngày theo hướng tích cực hơn. Tôi rất nhớ em, cô gái của ngày hôm qua.
Hôm nay, tôi viết ra những dòng này để... Đọc thêm

Vẫn hạnh phúc dù phải một mình chăm ba con nhỏ

Tôi không thể thuê giúp việc vì hiện tại lương tháng nào chi tiêu hết cho tháng đó.
Đọc bài "Quá mệt mỏi nhưng tôi không dám nghỉ ngơi", thấy hoàn cảnh của tác giả giống tôi. Tôi sinh ra trong gia đình nghèo khó, tuổi thơ gắn liền với con trâu, con bò và bao cỏ trên lưng. Lớn lên, tôi học hành bình thường, không tốt. Tuy nhiên, với sự cố gắng, tôi cũng thi đỗ đại học và ra trường làm... Đọc thêm

Em công khai người mới sau một tháng chia tay tôi

Tôi mới biết rằng em đã tìm hiểu người kia trong thời gian chúng tôi vẫn còn yêu.
Tôi 32 tuổi, từng đổ vỡ trong hôn nhân. Sau bốn năm không quen ai, đến khi gặp được cô gái ấy, tôi tiếp cận trò chuyện một thời gian thì có chút tình cảm và đã thú nhận mình từng đổ vỡ. Em im lặng vài ngày, sau đó vẫn nhắn tin cho tôi. Thời gian biết em và được em chấp nhận tình cảm là ba tháng. Khi... Đọc thêm