Ly hôn một năm, chồng cũ nói mệt, buồn và muốn tôi chờ anh
Tôi nói với anh rằng anh chỉ cần yêu thương và có trách nhiệm với con là đủ.
Tôi 32 tuổi, có cậu con trai 8 tuổi. Tôi có một căn hộ cao cấp đứng tên mình, bố mẹ ruột sống cùng để hỗ trợ tôi chăm con. Hai năm trước, tôi phát hiện chồng ngoại tình. Sau một năm, chúng tôi chính thức chia tay. Nói thêm về cuộc hôn nhân của chúng tôi, tôi từng yêu anh rất nhiều. Tôi từng nghĩ nếu người đàn ông này làm chồng mình thì tôi sẽ hạnh phúc biết bao. Chúng tôi kết hôn khi anh 33 tuổi, còn tôi 25. Cuộc sống sau hôn nhân về kinh tế không đến nỗi nào, chúng tôi có nhà riêng, có xe cộ, không thiếu thốn vật chất nhưng tình cảm thì nhạt dần. Tôi cô đơn ngay trong chính căn nhà của mình.
Suốt mấy năm, anh gần như dửng dưng với mọi thứ. Việc nhà, con cái, sửa sang nhà cửa đều do tôi lo. Không phải tôi muốn làm hết, mà là anh không làm. Tôi đã nhiều lần nói chuyện, mong anh thay đổi nhưng rồi đâu lại vào đó. Tài chính cũng vậy. Tôi từng muốn hai vợ chồng về một mối nhưng anh không đồng ý. Thời điểm đó công việc của tôi khá tốt, thu nhập cao. Gần như mọi chi phí sinh hoạt và đời sống vật chất của gia đình đều từ lương của tôi. Anh chuyển qua vài công ty nên thu nhập không ổn định, cũng không đưa tôi đồng nào, chỉ lo khoản lãi ngân hàng khoảng 4 triệu mỗi tháng. Tôi không hiểu vì sao ngày đó mình có thể nhẫn nhịn nhiều đến thế. Ngay cả chuyện vợ chồng, anh cũng thờ ơ với những yêu cầu và cảm xúc của tôi.
Rồi tôi phát hiện anh ngoại tình, không phải một lần mà mối quan hệ đó đã kéo dài vài năm. Tôi từng đau khổ và tự hỏi: cô ta nhìn thấy điều gì ở anh mà tôi không nhìn thấy? Bởi trong mắt tôi khi ấy, anh không có sự nghiệp nổi bật, kinh tế cũng không cao, lại đang có gia đình. Tôi không hiểu vì sao tình cảm bao năm dành cho anh, những điều tôi đã cố gắng cho gia đình, cuối cùng lại có thể bị xem nhẹ đến vậy. Sau đó tôi lên kế hoạch ly hôn. Một năm sau, chúng tôi chia tay.
Cuộc sống hiện tại của tôi rất ổn. Tôi đã rời xa Hà Nội, tự chủ về tài chính, có thời gian cho con, có nhà và có bố mẹ bên cạnh. Tôi vẫn chăm sóc bản thân, ngoại hình cũng khá ổn, nhìn trẻ hơn tuổi thật. Nhưng tuyệt nhiên bên cạnh tôi không có một người đàn ông nào. Có lẽ vì tôi không còn nhu cầu phải dựa vào đàn ông. Cuộc sống hiện tại của tôi không có quá nhiều thứ phải bận lòng. Tôi và chồng cũ vẫn duy trì mối quan hệ hòa bình vì anh thường về thăm con. Tôi chưa bao giờ ngăn cản điều đó, bởi dù chúng tôi không còn là vợ chồng thì anh vẫn là bố của con tôi. Nhưng điều đó hoàn toàn không có nghĩa là tôi còn yêu anh hay đang chờ anh quay lại.
Hôm nay anh nhắn rằng anh mệt, anh buồn và muốn tôi chờ anh. Tôi trả lời rất dứt khoát: tôi không có ý định đó. Tôi nói với anh rằng anh chỉ cần yêu thương và có trách nhiệm với con là đủ. Thú thật, trong lòng tôi lúc ấy chỉ có một câu hỏi: tại sao anh lại nghĩ rằng tôi vẫn còn yêu anh? Hay anh nghĩ rằng vì chúng tôi có một đứa con nên tôi sẽ luôn ở đó, chờ anh quay lại? Có lẽ anh vẫn nhớ người phụ nữ từng yêu anh rất nhiều, từng nhẫn nhịn, từng cố gắng giữ gia đình và từng nghĩ rằng chỉ cần mình cố thêm một chút thì mọi chuyện sẽ tốt hơn. Nhưng người phụ nữ ấy đã không còn nữa.
Một năm sau khi chia tay, tôi không còn nhìn anh bằng ánh mắt của ngày trước. Tôi cũng không còn muốn phân tích ai đúng ai sai hay ai tiếc nuối điều gì. Tôi chỉ biết cuộc sống hiện tại của mình đang rất cân bằng. Nếu sau này có một người đàn ông bước vào cuộc đời tôi, tôi sẽ cân nhắc rất kỹ, không phải xem anh ta có thể cho tôi những gì, mà xem sự xuất hiện của anh ta có thực sự khiến cuộc sống của tôi tốt hơn hay không. Bởi hiện tại, tôi không cần một người đàn ông để có nhà, có tiền, có người chăm sóc hay để cảm thấy mình có giá trị. Tôi đã có tất cả những điều đó. Nếu cả đời này tôi không gặp ai phù hợp, tôi cũng không thấy đó là một vấn đề.
Có thể nhiều người sẽ nghĩ tôi quá lạnh lùng nhưng thật ra tôi chỉ không muốn đánh đổi sự bình yên hiện tại để quay lại một cuộc sống mà mình từng rất cô đơn. Tôi từng yêu anh rất nhiều nhưng tình yêu ấy đã kết thúc từ ngày tôi nhận ra rằng mình cô đơn ngay cả khi đang có chồng. Bây giờ, tôi thà một mình trong cuộc sống bình yên còn hơn quay lại cuộc hôn nhân mà ở đó tôi phải tự hỏi mỗi ngày: tại sao mình lại phải cố gắng một mình? Tôi cũng cảm thấy tìm được một người đàn ông chung thủy hiện nay hơi khó nên không dám mở lòng. Anh có thể muốn quay lại nhưng rất tiếc, anh đâu còn cơ hội nữa.Mai Phương 12/09/2026Chỉ chờ con đủ một tuổi, chồng và mẹ anh cầm đơn tới đòi ly hôn
Mười lăm năm trôi qua, giờ tôi ổn, có nhà cửa, công việc ổn định, con đứa vào cấp ba, đứa lên lớp bảy.
Tôi 43 tuổi, sinh ra và lớn lên ở mảnh đất miền Trung đầy nắng và gió Lào cát trắng. Khi yêu chồng cũ, đã có nhiều điểm mà giờ nghĩ lại, đúng là sẽ không hạnh phúc nhưng lúc đó lý trí không có chỗ bởi tình yêu. Qua bao nhiêu trắc trở do sự phản đối của gia đình hai bên,...
Đọc thêmSau 10 năm hạnh phúc, tôi buồn vì vợ nói chuyện với tình cũ
Trong suốt buổi tiệc, người đó luôn dõi theo vợ tôi, ánh mắt của người ấy không lúc nào rời khỏi vợ tôi.
Tôi 40 tuổi, có vợ và một con, gia đình không giàu nhưng đủ sống. Tôi làm việc nhẹ nhàng tại nhà, còn vợ lo việc nhà và nuôi thêm vài con gà. Vợ chồng tôi rất hợp nhau, sống hạnh phúc suốt 10 năm qua. Gần đây, tôi rất buồn. Chuyện là khi vợ chồng tôi về nhà ngoại dự đám...
Đọc thêmTôi buồn vì các anh chị không chăm sóc mẹ nhưng luôn nói đạo lý
Mỗi khi tôi đề cập đến thực tế khó khăn hiện nay, các anh chị lại bảo: "Mày nuôi mẹ mà nói thế thì giảm phước đấy".
Tôi là tác giả bài viết "Hết lòng chăm sóc, vợ chồng tôi vẫn bị mẹ 96 tuổi nguyền rủa". Trưa nay, sau khi nghỉ trưa, tôi đọc hơn 50 bình luận dưới bài viết. Đọc từng ý kiến mà nước mắt tôi không cầm được. Trong số đó, hơn một nửa là những lời khuyên theo...
Đọc thêmBuồn vì bị bạn nói 'thất nghiệp mà dùng điện thoại xịn'
Tôi khá bất ngờ vì không nghĩ chuyện mình thất nghiệp lại bị mang ra nói như vậy trước đám đông.
Tôi sinh năm 1992, đi làm hơn 10 năm ở Sài Gòn. Tôi vừa nghỉ việc được hơn 2 tháng. Mức lương ở công ty vừa nghỉ khoảng 18 triệu đồng. Hiện tại, tôi chưa gửi CV hay tìm công ty mới vì cảm thấy không muốn. Bản thân mệt mỏi và không biết mình muốn gì. Trước đây, tôi có một công việc...
Đọc thêmChồng chờ đợi một lúc đã dằn vặt, bắt tôi nhận sai
Mỗi lần tranh cãi, tôi không nghe hay ý kiến khác là anh bảo không biết tại sao lại cưới nhau, vợ cứ như vậy thì mạnh ai nấy sống.
Chuyện là cuối tuần trước, tôi có chuyến bay từ Quy Nhơn đến Sài Gòn do công ty tổ chức team building. Tôi nhờ chồng ra đón ở sân bay (đón bằng ôtô). Chồng hỏi tôi mã chuyến bay và giờ đáp, tôi gửi boarding pass (trên giấy để 11h45 khởi hành nhưng hãng có...
Đọc thêm