Tôi chỉ mong sống mà không phải dè chừng chồng
Tôi mong trong chính căn nhà này, mình được bình yên, được tôn trọng, được buồn mà có người hỏi thăm.
Người ta thường chia sẻ lên Facebook những phút giây hạnh phúc; một chuyến đi vui, một bữa cơm gia đình, một bó hoa, một món quà, một khoảnh khắc được yêu thương... Còn tôi, có lẽ những lúc muốn viết lên Facebook nhất lại là những lúc lòng mình buồn nhất, không phải để than thở, cũng chẳng phải để mong ai thương hại, chỉ là có những chuyện tôi không dám nói với cha mẹ mình. Cha mẹ đã già rồi, tôi không muốn ông bà phải buồn và lo lắng vì con gái. Tôi cũng không biết phải thổ lộ thế nào với anh chị em trong nhà về cuộc hôn nhân mà bản thân cảm thấy thất bại thảm hại.
Ngày trước khi lấy chồng, ai chẳng mong mình sẽ có một mái ấm, tôi cũng vậy. Tôi đâu nghĩ bước vào hôn nhân để một ngày phải nghĩ đến chuyện rời bỏ nó. Tôi cũng chưa từng nghĩ đến tuổi này, khi đã có hai đứa con, tôi lại ngồi một mình và tự hỏi tại sao cuộc sống gia đình của mình lại thành ra như thế này. Có những điều không thể nói thành lời, nên tôi đành viết. Viết vài câu ý tứ thôi, để người không hiểu thì đọc rồi đi qua, còn người từng trải qua có lẽ sẽ hiểu.
Tôi viết để lòng mình nhẹ đi một chút, cũng là để đánh dấu những ngày mình từng đau khổ như thế nào. Dạo này tôi không hiểu mình làm sao nữa. Tôi có thể rơi nước mắt bất cứ lúc nào, đang làm việc cũng có thể thấy mắt cay cay, đang đi ngoài đường cũng có thể bất chợt nghẹn lại. Có khi chẳng ai nói gì, chỉ một ý nghĩ thoáng qua thôi cũng đủ khiến nước mắt muốn trào ra. Có những lúc tôi phải cố nuốt ngược tất cả vào trong vì xung quanh vẫn còn bao nhiêu việc phải làm. Tôi vẫn đi làm, còn phải lo cho con, vẫn phải cơm nước, nhà cửa. Tôi phải sống như thể mọi chuyện chẳng có gì. Chỉ có tôi biết bên trong mình đang mệt mỏi đến mức nào.
Rồi có những lúc, tôi bỗng thấy thương chính mình vô cùng, thương người phụ nữ đã cố gắng quá lâu, thương mình đã nhẫn nhịn quá nhiều. Tôi thương những lần tủi thân mà chẳng biết kể với ai; thương cả những năm tháng cứ nghĩ rằng chỉ cần mình cố thêm một chút, nhịn thêm một chút, vun vén thêm một chút thì rồi gia đình sẽ tốt đẹp hơn. Hóa ra có những thứ, một người cố gắng thôi là không đủ.
Tôi từng nghĩ thất bại trong hôn nhân là một điều gì đó rất đáng xấu hổ. Bây giờ tôi chỉ thấy buồn. Buồn vì ở tuổi này, điều tôi mong muốn chẳng phải giàu sang hay một tình yêu lãng mạn gì nữa. Tôi chỉ mong trong chính căn nhà của mình, tôi được bình yên, được tôn trọng, được nói chuyện mà không phải dè chừng, được buồn mà có người hỏi: "Hôm nay em làm sao thế". Tôi sẽ cảm thấy rằng mình là một người cần được yêu thương. Tối tôi viết những dòng này không phải để tìm một câu trả lời, chỉ là hôm nay là một ngày tôi thấy lòng mình đau, viết ra để nhẹ đi một chút rồi lau nước mắt. Ngày mai tôi lại tiếp tục làm mẹ, tiếp tục công việc, tiếp tục những trách nhiệm của mình. Nhưng ít nhất, trong những phút yếu lòng này, tôi muốn được thừa nhận với chính mình một điều: Tôi đã mệt rồi.
Tôi thấy thương cho chính mình. Tôi luôn có thể rơi nước mắt bất cứ khi nào, gọi đó là đổ mồ hôi mắt vì sự uất nghẹn trong tôi bấy lâu nay. Tôi chỉ muốn viết ra đây như là đang tâm sự với một người bạn tri kỷ. Đà Lạt chiều mưa buồn như chính cõi lòng tôi đây. Mong được các bạn chia sẻ.Vân Dung 21/08/2026Chứng kiến chị gái bị chồng bạo hành, tôi quyết định 'chỉ yêu không cưới'
Nếu yêu ai mà họ ngỏ ý muốn cới, chắc tôi sẽ chia tay; các bạn đều bảo tôi có vấn đề, tôi cũng chỉ cười cho qua.
Tôi 21 tuổi, chưa một lần yêu ai, chính xác là tại tôi khó quá nên ai xin số điện thoại hoặc tán tỉnh đều không được. Bạn bè bảo tôi yêu đi cho biết, tôi cũng muốn thử. Gần đây, chị gái thường xuyên điện thoại nói về chuyện "cơm không lành, canh không ngọt" của...
Đọc thêmVợ bảo chừng nào tôi còn thiếu tiền thì vẫn phải nghe chửi mắng
Vợ chăm con nhỏ đã mệt mỏi, đi làm vất vả, giờ lại lo nợ nần của tôi; muốn nói lời an ủi vợ nhưng tôi không thể mở lời.
Tôi và em quen nhau được hai năm rồi đi đến hôn nhân, cả hai làm chung công ty. Sau khi cưới, tôi quyết định kinh doanh thêm bên ngoài vì thấy nhiều cơ hội thuận lợi. Thế nhưng chỉ sau hai năm, việc kinh doanh của tôi gặp khó khăn, không có nhiều kinh nghiệm nên tôi...
Đọc thêmHoang mang khi chứng kiến bạn trai to tiếng với mẹ, tát chị gái
Anh lớn tiếng với mẹ mình chỉ vì bà quên không mang đồ phơi vào nhà kịp thời.
Tôi 27 tuổi, quen anh kém một tuổi, cao ráo, đẹp trai, công việc ổn định. Anh dịu dàng, chu đáo, luôn biết cách khiến tôi cảm thấy an toàn. Chúng tôi thường hẹn hò ở công viên, cùng nhau ăn tối ở những nhà hàng lãng mạn. Trong suốt sáu tháng đầu, mọi thứ đều rất tuyệt vời. Tôi tin chắc mình đã gặp...
Đọc thêmTừng chứng kiến bạn gái với người khác, tôi không dám kết hôn
Tôi vẫn quen người mới, vẫn đi ăn, đi chơi nhưng không thể tiến xa thêm, tôi sợ mình lại bị phản bội lần nữa.
Tôi 36 tuổi, chưa lập gia đình. Ở cái tuổi mà bạn bè lần lượt cưới vợ, sinh con, những câu chuyện xoay quanh bỉm sữa, trường lớp, còn tôi vẫn một mình, lặng lẽ. Ít ai biết rằng, sự dè dặt và cô độc của tôi hôm nay bắt nguồn từ một lần bị phản bội cách đây...
Đọc thêmChỉ mong mỗi tháng chồng đưa 10 triệu để trang trải cuộc sống
Tôi không biết đặt vấn đề như thế nào với chồng về tài chính, vì mỗi khi nói đến tiền, chồng đều không vui.
Tôi và chồng bằng tuổi, có con gái tròn một tuổi. Tôi mới đi làm lại hai tháng sau một năm ở nhà sinh con. Tôi gửi con cho ông bà nội ở quê để đi làm, cuối tuần vợ chồng sẽ cùng về thăm con. Trong lòng tôi luôn có nhiều lo lắng, suy nghĩ, chẳng biết chia sẻ cùng ai. Hiện...
Đọc thêm