Tôi bị đóng vai 'ác' vì không cho các cháu nhà chồng ở chơi thêm 5 ngày
Tôi nghĩ đã chốt chơi 4 ngày thì sau 4 ngày nên về, ở lại không ai chăm sóc được cả 9 đứa một lúc như thế.
Từ xưa tới giờ tôi chỉ thầm lặng vào đọc tâm sự của mọi người rồi đi ra. Đây là lần đầu tôi đăng nhập để viết bài về tình hình hiện tại của mình. Hy vọng bạn đọc có thể là người đứng giữa công minh nhất để cho tôi những lời khuyên đúng đắn, xem tôi có phải đang đóng vai nạn nhân mà mình không nhận ra hay không?
Tôi lấy chồng được 13 năm, có hai con. Ở chung nhà chồng 8 năm rồi gia đình nhỏ tôi xây nhà ra ở riêng được 5 năm. Tôi vừa nghỉ việc sau 15 năm đi làm, muốn nghỉ ngơi một thời gian để lấy lại tinh thần và sức khỏe. Chồng tôi biết còn phía gia đình hai bên thì tôi đang giấu vì sợ ba mẹ sẽ lo lắng về việc này.
Trước giờ tôi kiếm được kha khá, khi vừa trả nợ xong nhà đất tôi đã bàn với chồng muốn nghỉ ngơi, vì công việc của tôi khá stress, tôi đã cố gắng vượt qua hơn 15 năm với sự thay đổi 4 công ty mà chưa từng có khoảng nghỉ. Chồng tôi ủng hộ. Hiện tại tôi mới nghỉ việc được 15 ngày.
Trước khi tôi nghỉ thì hai đứa con cũng nghỉ hè. Vừa nghỉ hè, ông bà ngoại muốn hai cháu về quê chơi, trải nghiệm mùa hè ở quê là điều các con vô cùng thích. Ba mẹ và các em tôi (hai em gái ở quê đã lấy chồng có con và ở riêng) ở quê hỗ trợ hết mức việc hai con tôi về quê chơi.
Một tháng trôi qua, tôi muốn con vào để gắn kết hơn với con vì đang nghỉ việc. Con tôi muốn các em họ ra thành phố chơi cùng một tuần, cũng muốn các em biết nhà mình. Tôi cũng háo hức, xin cho các cháu vào chơi, bố mẹ các cháu ở quê thì muốn cho vào 3 ngày thôi, để về còn học hè, có thể cũng không muốn phiền vợ chồng tôi quá nhiều. Họ hàng nhà chồng cũng ở quê và có vài cháu cùng tầm tuổi, khi nghe mấy cháu bên nhà tôi vào cũng muốn vào chơi cùng. Tôi rất vui vẻ, vì dù sao các cháu học cả năm rồi, vào có mấy ngày nên tôi dành hẳn 3 ngày tuyệt vời cho các cháu. Với vốn ngân sách khá hạn hẹp của mình, tôi vung tay tiêu hết để các cháu có một mùa hè đáng nhớ ở thành phố.
Mấy đứa ở tuổi đang lớn nên chơi cũng quậy và phá banh cái nhà lên, tôi cũng là người dọn vì nghĩ có mấy ngày thôi, mình chịu được, không sao.
Chuyện chẳng có gì đáng kể nếu sau 4 ngày, mấy cháu chưa muốn về và muốn ở lại chơi thêm. Các em tôi ở quê bảo chỉ chơi 4 ngày nên tôi quyết định cho chơi chừng đó và muốn các con về quê. Các cháu bên chồng bảo với ba mẹ chồng là muốn ở lại chơi nữa. Thế là chuẩn bị lên xe về quê thì mẹ chồng qua bảo cho mấy đứa ở lại chơi, sao bắt tụi nó về sớm thế. Tôi đã giải thích nhưng ba chồng lại qua bảo mấy đứa còn muốn chơi, cho tụi nó ở lại chơi đã. Tôi vẫn cương quyết đã chốt chơi 4 ngày thì sau 4 ngày nên về, ở lại không ai chăm sóc được cả 9 đứa một lúc như thế.
Ba ngày qua tôi chăm sóc mấy đứa vì nghĩ chỉ chơi được 3 ngày, cố gắng dẫn đi chơi những chỗ có thể chơi và đi hết công suất rồi, giờ ở lại thêm nữa tôi không biết dẫn đi đâu, với lại kinh tế cũng cạn rồi, sợ không chăm chu đáo được (do tôi đã nghỉ việc nên chi tiêu cũng chắt bóp hơn, nhưng tôi không nói với ông bà việc này). Mấy đứa thấy tôi dứt khoát nên cũng chấp nhận việc sẽ về quê như đã hẹn. Chiều ngày cuối cùng như lịch hẹn, tôi dẫn cả đoàn đi xem phim, ăn pizza để về quê.
Đang ăn ở nhà hàng, em chồng nhắn hỏi đang ở đâu để ghé (em gái chồng đang sống cùng ba mẹ chồng) vì tôi dẫn luôn con của em chồng đi chơi. Vừa tới quán là em ngồi cắm mặt vào điện thoại, đang lúc chờ đồ ăn tới thì tay vừa bấm điện thoại lướt lướt, miệng nói như bề trên: "Mẹ bảo là mấy đứa (mấy đứa bên nhà chồng) đang muốn chơi, để tụi nó ở lại chơi thêm, bắt về sớm làm gì, để lại rồi chủ nhật nghỉ mình chở đi chơi". Mấy đứa nhỏ thấy em chồng nói vậy lại nhìn tôi, vì quyết định cuối cùng là ở tôi.
Tôi nhắn cho chồng về vụ việc trên, chồng bảo cho cả mấy đứa bên nhà ngoại ở lại luôn, chúng cũng muốn ở theo, đã về thì về cả, ở thì ở cả. Vì ở lại cũng ở nhà tôi, chứ nhà chồng khá chật nên bọn nhỏ chỉ thích ở nhà tôi. Còn việc mấy đứa nhỏ quậy thì chồng tôi sẽ quán triệt để không cho phá thoải mái nữa.
Khi tôi tâm sự thêm việc cả ba mẹ và em chồng đều nói tôi đừng bắt mấy đứa về quê nữa, mà cho ở lại chơi mấy hôm, lại nói trước mặt bọn trẻ, mỗi lần như thế tôi cảm thấy như mình đang đóng vai ác vậy.
Chồng tôi bảo tôi suy diễn thế, căn bản mọi người đều muốn các cháu ở lại, chỉ có tôi chuyện bé xé ra to, suy diễn nặng nề ra.
Tôi buồn và cũng khá mệt sau 3 ngày căng đét dẫn tụi nhỏ đi chơi. Giờ quay lại tôi như bị tâm lý vậy. Tôi gọi điện hủy vé về, để tụi nhỏ ở lại thêm 5 ngày. Bọn nhỏ vui vẻ, náo động trở lại.
Tôi thấy thương nhưng cũng vẫn bực mình với em chồng, ba mẹ và chồng. Tôi nhắn tin cho em chồng thể hiện sự không hài lòng về việc em chồng và mọi người nói như thế trước bọn trẻ. Tin nhắn của tôi khá căng nên em chồng nói vốn dĩ em không có suy nghĩ gì nhiều như thế, chỉ là thấy bọn trẻ muốn chơi tiếp nên kêu ở lại chơi thôi, từ nay không thèm động tới những việc như thế này nữa.
Bây giờ bọn trẻ đang ngủ say, tôi ngổn ngang trong lòng. Mong các bạn chia sẻ.
Khánh Huyền
Khi ô vuông chuyển thành dấu tích xanh là hoàn thành, bạn đọc có thể đóng trang web trên.
Khi nhìn thấy dấu tích xanh bên cạnh VnExpress là đã hoàn thành.
26/06/2026Chồng bảo 'đã đóng điện nước còn gì' khi tôi nhờ đóng học phí cho con
Anh bảo thương con nhưng không bao giờ tự giác cho con ăn, tắm cho con hay dạy con học.
Tôi 33 tuổi, lấy chồng được bảy năm, có hai con nhỏ. Anh hơn tôi ba tuổi, làm kỹ thuật ở một công ty xây dựng, lương tạm ổn. Tôi làm kế toán cho doanh nghiệp tư nhân, công việc đều đặn nhưng thu nhập không cao. Chúng tôi từng có thời gian rất hạnh phúc cùng thuê trọ, cùng dành dụm từng chút để mua căn...
Đọc thêm40 năm bố đày đọa mẹ nhưng luôn đóng vai người có đạo đức
Tôi muốn mẹ ly hôn nhưng cũng muốn bố cần phải chịu trách nhiệm với anh tôi, không thể đổ hết gánh nặng kinh tế lên mẹ được.
Mẹ tôi 65 tuổi. Ở cái tuổi đáng lẽ ra đã được thong thả, an nhàn vì con cái đã trưởng thành thì mẹ lại vất vả, cực khổ chăm anh trai tôi. Anh độc thân, gần 40 tuổi, mới bị đột quỵ trước rết, giờ nằm liệt giường, ý thức mơ hồ như một đứa...
Đọc thêmChồng bắt tôi trả 2 triệu tiền anh đóng viện phí cho con
Mùa nóng, con nổi mẩn, tôi bụng bầu bé thứ hai, chồng không cho bật điều hòa vì tốn điện.
Tôi 38 tuổi, có hai con: một trai, một gái. Năm 29 tuổi, tôi lấy chồng. Anh hơn tôi 4 tuổi, vừa đi xuất khẩu lao động về. Anh là con của bạn học bố mẹ tôi, ở ngay xóm bên cạnh. Anh xuất hiện đúng thời điểm tôi cần lấy chồng, sau chuỗi ngày đầu hàng trước mong mỏi con gái "ổn định" của...
Đọc thêmTôi chỉ yêu cầu chồng đóng học phí cho con nhưng anh từ chối
Tôi cảm thấy rất cô đơn khi chỉ một mình lo cho con như người không chồng, vậy mang tiếng có chồng để làm gì?
Tôi và chồng thời yêu nhau rất hợp tính, khi đó chưa nghĩ đến các vấn đề cơm áo gạo tiền, con cái, ông bà, vì chỉ quen nhau, đi ăn đi chơi vui là chính. Đến khi cưới nhau rồi, quá nhiều thứ cần phải có trách nhiệm, từ việc hai bên gia đình, con cái ăn học, chuyện đưa đón...
Đọc thêmVợ có tiền tỷ nhưng đòi ly hôn vì tôi nhờ đóng tiền học cho con
Tôi là người đàn ông yêu vợ, yêu con, lo làm ăn, cũng chẳng lăng nhăng gì nhưng lại có kết cục buồn trong hôn nhân.
Gia đình tôi không giàu nhưng cũng không đến nỗi nghèo khó, có nhà, có xe sang, có cơ sở làm ăn uy tín, có chút của để dành... Vợ chồng tôi cùng nhau gầy dựng cơ sở kinh doanh từ mười mấy năm trước, tuy ý tưởng là của vợ nhưng công bằng mà nói công sức của mỗi người...
Đọc thêm