Chồng tôi gần 40 tuổi nhưng ăn gì, mặc gì vẫn do mẹ quyết định
Thấy anh ngày càng phụ thuộc vào mẹ quá nhiều, tôi góp ý với mẹ chồng là để vợ chồng tôi tự lo cho nhau nhưng mẹ không đồng ý.
Chúng tôi kết hôn khi tôi 26 tuổi, anh 28 tuổi. Quen nhau qua mai mối, được khoảng một năm thì cưới do bố anh bị bệnh nặng. Ông qua đời sau khi chúng tôi cưới được khoảng một tháng. Tính đến hiện nay, chúng tôi kết hôn được 12 năm nhưng anh chưa hề phụ giúp vợ cả về vật chất lẫn tinh thần.
Khi cưới, anh đưa cho tôi được 3 triệu, số tiền đó còn không đủ mua nhẫn cưới. Các khoản tiền khác như chụp ảnh, xe nhà gái, tôi phải tự bỏ tiền ra lo. Khi tôi chuẩn bị sinh con, anh tự nghỉ việc, chỉ quanh quẩn ở nhà, không ai rõ lý do là gì. Sinh con được một tháng, tôi xin phép về nhà ngoại, tiền đi sinh con cũng là tiền tôi dành dụm từ lúc độc thân. Rồi tôi ở nhà ngoại luôn 10 tháng do không gồng gánh được tiền ăn đóng góp cho mẹ chồng hàng tháng.
Thời điểm đó là năm 2015, tôi nghỉ sinh cũng là lúc công ty cắt giảm nhân sự, anh không có việc làm, tất cả trông chờ vào tiền thăm đẻ hơn chục triệu. Tiền ăn tháng đầu sau sinh là 6 triệu, sau khi tôi về ngoại, anh vẫn sang lấy tiền về đóng tiền ăn cho mẹ, suất của anh là 2 triệu.
Lúc đó tôi có hướng kinh doanh, đã vay mượn thêm mua xe ôtô, đầu tư tiền cho anh học bằng lái, tôi theo phụ nhưng chỉ làm được 3-4 tháng là anh bỏ, không làm nữa. Con nhỏ bệnh ốm liên miên, một mình tôi ôm con đi viện, chạy vạy gọi hỏi vay tiền người thân bên ngoại đóng viện phí. Trong khi tôi đang mệt mỏi chăm con bệnh, người nhà anh liên tục gọi điện cho tôi về lo cho anh vì anh tự tử phải nhập viện. Có mấy chỉ vàng cưới, tôi cũng phải bán đi lo tiền viện phí cho anh.
Thời gian đó tôi rơi vào trầm cảm, từng nghĩ đến giải thoát cho bản thân nhưng bố đẻ tôi nói nếu không ở được thì về với bố mẹ. Con được 11 tháng, mẹ con tôi về nhà nội, rồi xin đi làm công nhân với lương tháng chưa đến 5 triệu. Bà nội trông con giúp, tôi lo tiền ăn hàng ngày, tiền bỉm sữa cho con, tiền trả góp điều hòa.
Tôi buộc phải cho con đi nhà trẻ khi vừa tròn 15 tháng, do trước đó ở nhà với bà không may bị ngã gãy xương (bó bột hơn tháng). Tôi không hề trách bà nhưng bà kiên quyết không trông giúp. Rồi con lớn dần, tôi cũng đỡ vất vả hơn. Trong quá trình làm công nhân, tôi tự học ngoại ngữ và tìm được công việc với mức thu nhập khá hơn.
Cuộc sống cứ trôi đi với những ngày sáng đưa con đi học, rồi đi làm, tối về đón con. Mẹ chồng nghĩ thần kinh anh yếu nên tự ý đi mua thuốc của bệnh viện tâm thần cho anh uống, càng ngày anh càng bị đơ, nói chuyện phản ứng rất chậm, nói chung anh không thể tự suy nghĩ, không có chính kiến gì, tất cả đều nghe theo lời mẹ.
Sau đó, anh đi làm công nhân, tiền làm bao nhiêu tôi không hề biết. Tôi làm lo cho con, lo đối nội đối ngoại và cũng không ăn cơm nhà. Vì thấy càng ngày anh càng phụ thuộc vào mẹ quá nhiều, tôi góp ý với mẹ chồng là để vợ chồng tôi tự lo cho nhau vì dù sao anh cũng gần 40 tuổi rồi nhưng mẹ không đồng ý. Mọi thứ phải theo ý mẹ, từ việc ăn uống, quần áo mặc hàng ngày đều do mẹ chồng tôi quyết hết.
Ba năm trước, tôi tự mua được nhà riêng, mua xe ôtô bằng tiền để dành sau những năm tháng làm việc cực khổ, muốn vợ chồng con cái ra ngoài ở cho tự lập, để anh dần trưởng thành hơn nhưng mẹ chồng không đồng ý. Vậy là chỉ có mình tôi ôm con ra ngoài sống.
Tôi sống cuộc sống đơn thân như vậy, một mẹ một con. Chồng thỉnh thoảng ra chơi với con một lúc xong mẹ gọi là lại về ngay. Tôi không biết có nên tiếp tục cuộc sống thế này nữa không vì không thấy tương lai gì. Hôn nhân của tôi thực chất đã không còn theo đúng ý nghĩa của nó mà chỉ còn tồn tại trên giấy tờ thôi. Mối quan hệ của chúng tôi giống như những người bạn chứ không phải quan hệ vợ chồng. Rất nhiều lần tôi khuyên chồng ra ở cùng để con có cả bố cả mẹ nhưng anh kiên quyết chỉ ở với mẹ, bao giờ mẹ không còn thì lên chùa. Tôi thật sự thất bại và bất lực trong chính cuộc hôn nhân của mình.
Vân Trang 30/01/2026Quyết định bỏ mặc mẹ chồng hay vòi tiền
Lúc này, tôi thật sự mới hiểu chồng đã chịu đựng bà nhiều thế nào, tủi thân khổ nhục ra sao.
Tôi là tác giả của bài viết "Mẹ chồng nói dối bị bệnh để vòi tiền chúng tôi". Tôi và chồng đã đọc hết ý kiến của mọi người và quyết định từ nay mặc kệ bà, tránh bà càng xa càng tốt, không day dứt hay nuối tiếc vì cảm giác bỏ rơi mẹ.
Trước khi cưới chồng, tôi không biết...
Đọc thêmLiệu tôi có hối tiếc khi quyết định nghỉ việc ở tuổi 38
Tôi là nữ, 38 tuổi, sống ở Hà Nội, giữa năm nay quyết định nghỉ làm sau một thời gian suy nghĩ về công việc và cuộc sống của mình.
Giờ đây tôi cảm thấy có niềm vui những cũng không tránh được thỉnh thoảng lo lắng và suy tư. Tôi nghỉ việc lần này ngoài dự kiến, công ty đột ngột thay đổi cơ cấu nhân sự và phân công nhiệm vụ khác cho tôi. Sau một thời gian thử sức, cảm thấy...
Đọc thêmỞ tuổi 45, tôi quyết định cho mình và 'bạch nguyệt quang' cơ hội
Ở tuổi này, tôi hiểu tình yêu không thể tách rời khỏi trách nhiệm.
Tôi là tác giả bài viết "Ở tuổi 45, tôi bối rối khi được ‘bạch nguyệt quang’ theo đuổi". Trước hết, tôi chân thành cảm ơn tất cả những người đọc bài và để lại lời khuyên. Tôi đọc từng bình luận, có những ý kiến khiến tôi phải dừng lại rất lâu để suy nghĩ. Khi bài viết được đăng tải, tôi đã hoàn...
Đọc thêmQuyết định làm mẹ đơn thân ở tuổi 45 liệu có đúng đắn?
Nếu còn khả năng sinh, tôi muốn có một bé để có động lực thay đổi bản thân và có người bên cạnh khi ba mẹ không còn.
Biết rằng buồn hay nghĩ nhiều không làm cho cuộc sống hiện tại tốt đẹp hơn nhưng đôi khi nghĩ đến nước mắt lại rơi. Tôi là nữ, 45 tuổi, chưa từng kết hôn, công việc ổn định, biết cư xử. Tôi biết mình không xuất sắc nhưng "được", không dưới mức trung bình....
Đọc thêmĐã lỗ 100 triệu đồng nhưng chồng vẫn quyết ôm 'coin' chờ tăng lại
Ngày cuối năm, chồng khoe sắp tới được nhận lương tháng 13, mà cuối câu chuyện tôi to tiếng với chồng vì chuyện tiền bạc.
Hai vợ chồng sắp 33 tuổi mà chưa con cái, chưa nhà cửa, cả năm làm lụng tích cóp được một tý thôi vì thu nhập hai người không cao, tổng cộng 40 triệu đồng mỗi tháng, trừ đi chi phí chỉ còn một chút. Năm nay lại tốn nhiều tiền đi bệnh viện do biến cố thai...
Đọc thêm