Home
Menu

Vợ sang tận nhà trách móc bố mẹ chồng

Ngoài ra vợ còn liên tục trách móc gia đình tôi, từ việc không chăm cháu đến chuyện anh chị quên lì xì cho con.
Tôi cưới vợ được 5 năm, cả hai đều xuất thân bình thường, không quá chênh lệch về hoàn cảnh. Những năm đầu, cuộc sống có vui có buồn như bao cặp vợ chồng khác. Nhưng ngay từ đầu, trong hầu hết mọi việc, dù lớn hay nhỏ, vợ tôi đều là người quyết định. Tôi chọn cách nhường nhịn, nghĩ rằng đàn ông nên mềm mỏng một chút để gia đình êm ấm. Thế nhưng, sự nhường nhịn đó dường như lại khiến mọi thứ đi theo hướng ngược lại. Sau khoảng hai năm cưới, trong một lần cãi vã không quá lớn, vợ bất ngờ tải sẵn đơn ly hôn trên máy tính, bảo tôi in ra rồi ký. Tôi thực sự sốc và buồn nhưng rồi vẫn phải dỗ dành để mọi chuyện qua đi.
Khoảng một năm sau, lại một lần nữa, chỉ vì chuyện nhỏ, cô ấy tiếp tục đòi ly hôn. Tôi lại hạ mình làm hòa. Sau những lần như vậy, tôi nhận ra vợ ngày càng xem nhẹ tôi. Mỗi khi có chuyện không vui, cô ấy thường xuyên bảo: "Tôi bỏ ông bất cứ lúc nào". Tôi nhiều lần nhẹ nhàng góp ý rằng không nên nói những lời như vậy, vợ lại coi đó như một cách để áp đảo tôi. Ngay cả em trai và em họ của cô ấy cũng bảo tôi nên "chấn chỉnh lại vợ", nhưng thực sự tôi không biết phải làm thế nào. Tôi luôn hy vọng thời gian sẽ giúp cô ấy thay đổi.
Những biến cố bắt đầu xuất hiện rõ ràng hơn qua những chuyến đi. Chuyến du lịch đầu tiên của chúng tôi đến Phan Thiết, lẽ ra là kỷ niệm đẹp. Khi vừa nhận phòng, vợ bất ngờ gọi cho hướng dẫn viên và nói những lời đùa cợt vô duyên, khiến tôi bàng hoàng. Tôi phải lên tiếng ngăn lại, hai vợ chồng bắt đầu cãi nhau ngay từ ngày đầu tiên. Cả chuyến đi gần như bị phá hỏng. Sau đó cô ấy xin lỗi nhưng với thái độ kiểu "xin lỗi cho có", rồi mọi chuyện lặp lại như cũ.
Một năm sau, chúng tôi đi Nha Trang 5 ngày. Hai ngày đầu khá vui vẻ, đến ngày thứ ba, chỉ vì một va chạm nhỏ ở nơi nghỉ dưỡng, vợ quay lại chửi người lạ rất nặng lời. Tôi cố can ngăn thì lập tức trở thành đối tượng bị trút giận. Cô ấy ném đồ vào tôi giữa chốn đông người: áo khoác, túi xách, chai nước... Tôi đứng đó, xấu hổ đến mức chỉ muốn biến mất. Sau đó, cô ấy còn tuyên bố trước đám đông rằng không cần tôi nữa. Tôi vẫn là người đi nhặt lại mọi thứ, rồi dỗ dành, làm hòa như chưa có gì xảy ra.
Sau chuyến đi đó, tôi bắt đầu sợ những chuyến du lịch dài ngày. Tôi từ chối đi cùng, dù rất thích, chỉ vì sợ cảnh cãi vã lặp lại. Vợ tôi đi với mẹ hoặc người thân, những chuyến đi đó cũng không thật sự suôn sẻ vì tính cách nóng nảy của cô ấy.
Trong cuộc sống thường ngày, những chuyện tưởng chừng nhỏ nhặt cũng có thể trở thành mâu thuẫn lớn. Có lần bác đến chơi, tôi đang tiếp chuyện thì vợ gọi đi mua đồ. Tôi nói đợi ăn cơm xong rồi đi, cô ấy nổi giận, không xuống ăn cơm, rồi nói những lời xúc phạm cả gia đình tôi. Tôi phải xin lỗi, năn nỉ, vợ mới nguôi. Lần khác, ngay trước mặt ba vợ, cô ấy cũng buông những lời hỗn hào. Ba vợ rất buồn, không muốn đi chơi nữa. Tôi lại phải đứng ra dàn xếp.
Điều khiến tôi lo lắng nhất là vợ không chỉ nóng nảy với tôi mà còn với cả người thân hai bên. Sau nhiều năm, chúng tôi mới có con. Con gái ra đời là niềm hạnh phúc lớn của tôi. Tôi cố gắng hết sức để chăm sóc vợ con, dù phải đi làm xa, ngày chạy xe đi về rất vất vả. Ban đêm, tôi thức dậy pha sữa, chăm con cùng vợ. Sau sinh, vợ trở nên khó chịu hơn. Cô ấy thường xuyên chửi mắng tôi, thậm chí xúc phạm cả mẹ tôi. Những chuyện nhỏ như bế con không khéo, ra mồ hôi... cũng bị đem ra chì chiết. Tôi nghĩ có thể do áp lực sau sinh nên tiếp tục nhịn, thế nhưng mọi thứ ngày càng tệ hơn. Vợ liên tục trách móc gia đình tôi: từ việc không chăm cháu đến chuyện anh chị quên lì xì cho con. Những việc nhỏ nhặt cũng bị đẩy lên thành mâu thuẫn lớn.
Đỉnh điểm là việc cô ấy về tận nhà tôi, lớn tiếng trách móc ba mẹ tôi vì những chuyện không đáng. Tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ và bất lực. Cuối cùng, sau một lần cãi vã lớn, chúng tôi thống nhất ly hôn. Mọi thỏa thuận về tài sản, con cái đều đã xong, tôi chấp nhận cấp dưỡng, chỉ mong được gặp con. Mọi chuyện không dừng lại ở đó; gia đình vợ, đặc biệt là mẹ vợ, bắt đầu ngăn cản tôi gặp con. Tôi đến thăm thì khóa cổng, không cho vào. Có khi tôi chỉ đứng ngoài nhìn vào mà không thấy con đâu. Có lúc vợ bế con ra ngoài cho tôi gặp, rồi sau đó lại bị cấm.
Tôi thực sự sợ rằng mình sẽ mất luôn quyền làm cha. Hiện tại, vợ tôi vẫn chưa nộp đơn ly hôn, nhưng cuộc sống như vậy khiến tôi kiệt quệ. Tôi đứng giữa hai lựa chọn: quay lại, chịu đựng tất cả vì con, hoặc chấp nhận ly hôn và có thể không được gặp con thường xuyên. Tôi thật sự bế tắc, mong các bạn chia sẻ.
Hoàng Thanh 11/04/2026

Vợ đau khổ khi sẩy thai lại bị gia đình chồng trách móc

Vợ cảm thấy nhà chồng không thương con dâu, còn tôi không đủ mạnh mẽ để bảo vệ cô ấy.
Tôi và vợ yêu nhau gần 6 năm mới cưới. Hoàn cảnh của chúng tôi khá khó khăn. Công việc của vợ không ổn định, có thời gian còn thất nghiệp. Tôi làm nhân viên cho một công ty nhà nước, lương không cao, gần chục triệu đồng. Nhà tôi và nhà vợ ở gần nhau, chỗ làm của tôi lại cách quê hơn 200 km... Đọc thêm

Vợ luôn lấy sai lầm trong quá khứ của tôi để trách móc

Tôi là chồng của tác giả bài: "Chồng định vay 400 triệu đồng để làm ăn nhưng chưa biết làm gì", xin các bạn nghe câu chuyện từ phía tôi.
Trước đây cờ bạc là tôi sai nhưng chuyện đó đã qua, vợ hay nhắc lại. Chuyện gia đình, tôi không muốn kể cho người ngoài nghe bởi họ không ở trong hoàn cảnh mình nên không thể hiểu được đầy đủ. Trước giờ tôi luôn đưa lương cho vợ giữ, từ... Đọc thêm

Vợ suốt ngày trách móc, chỉ trích tôi từ khi sinh con

Tôi là tác giả bài: "Thất vọng vì vợ bị lừa tiền giao hàng lãng xẹt", cảm ơn các bạn đã quan tâm, tôi xin chia sẻ thêm.
Trước hết, chân thành cám ơn những góp ý từ độc giả, tôi xin được kể chi tiết về sự việc để mọi người rõ hơn. Mối quan hệ giữa tôi và bố mẹ vợ khá tốt, tôi kính trọng bố mẹ vợ đồng thời cũng coi họ như những người bạn có thể chia sẻ nhiều thứ... Đọc thêm

Trai tân rời bỏ tôi để cưới gái tân

Tôi 42 tuổi, làm mẹ đơn thân 10 năm rồi, con gái 13 tuổi, giờ trái tim mình coi như đã chết.
Tôi từng viết hai bài tâm sự, nhờ các anh chị tư vấn, nhận được nhiều lời khuyên chân thành và đúng đắn, tiếc là tôi đã đi ngược lại và thất bại toàn tập. Giờ tôi nhận ra, mẹ đơn thân không bao giờ được thương yêu thật lòng, trừ khi bạn thật đẹp, thật giàu có, chứ một người mẹ... Đọc thêm

Chồng trách tôi bốn giờ sáng không dậy nấu cơm cho bố mẹ chồng

Chồng nói tại sao mẹ anh có con dâu mà bà vẫn phải làm những việc như thế?
Tôi và chồng có bé gái được hơn một tuổi, rất ngoan ngoãn và đáng yêu. Vợ chồng tôi cưới được ba năm nhưng hiện tại tôi không thấy bản thân yêu hay muốn gắn bó với chồng nữa. Khi mới cưới, chồng và tôi chia sẻ việc nhà với nhau nhưng từ khi mẹ chồng biết con trai phải rửa bát, nấu cơm thì bà rất khó... Đọc thêm