Mẹ ủng hộ tôi độc thân vì bà từng trải qua quá nhiều đau khổ
Tôi không có chút niềm tin để tìm bạn đời, biết đâu số phận lại đẩy đưa tôi đến với người có tính giống ba thì sao.
Ba tôi là người miền Trung vào Sài Gòn lập nghiệp, mẹ là người Sài Gòn. Bố mẹ tôi khác nhau về tính cách, tuổi thơ tôi chứng kiến không ít những cơn giận của ba. Mẹ là người phụ nữ nhẫn nhịn, chịu khó. Tôi thương mẹ khi hàng ngày phải chịu đựng sự gia trưởng, độc đoán của ba. Ba làm chủ nên muốn mình nói gì vợ con đều phải làm theo. Cơm nấu không vừa ý là ba sẵn sàng đập vỡ mâm cơm, mắng nhiếc đủ những từ ngữ thậm tệ. Chị em tôi rất sợ những bữa cơm gia đình. Mỗi lần ba bực chuyện công việc, y rằng chị em tôi và mẹ lại chịu sự trút giận của ba. Mẹ và tôi có nói gì ông cũng gạt phăng ngay và chửi những câu khiến tôi tổn thương vô cùng. Tôi hay đi học sớm và về muộn hơn để tránh những giờ cơm có ba.
Ba còn hai lần ngoại tình với người bạn học cũ. Mẹ đau lắm khi chính chồng bà ta tìm đến nhà tôi nói chuyện. Bên nội ép ba phải cắt đứt ngay với bà ta. Thế nhưng mọi chuyện vẫn tái diễn. Đỉnh điểm là có hôm 3h sáng mẹ chạy khắp nơi tìm ba, mẹ con lại ôm nhau khóc. 12 tuổi đầu, tôi lờ mờ hiểu được nỗi đau của mẹ. Ba bảo mẹ không phải là kinh tế chính trong gia đình nên cần nghe những gì ba nói. Dù mẹ không làm ra nhiều tiền nhưng tôi nghĩ ba không có quyền chà đạp mẹ như vậy. Tôi ủng hộ mẹ ly hôn. Mẹ hỏi: "Nếu mẹ ly hôn, con mất cha đấy, có chịu không". Tôi chỉ nói: "Miễn mẹ thấy hạnh phúc thì thế nào con cũng chịu". Cuối cùng ba cũng đồng ý ly hôn nhưng tòa xử cho được quyền nuôi chị em tôi vì ba có kinh tế hơn.
Gần ba nhưng tôi luôn nghĩ đến mẹ. Phải nói thêm là ba tôi rất trọng nam khinh nữ, em trai luôn được đối xử nhẹ nhàng hơn tôi. Khi sang nhà bạn ba, ba không tiếc lời chê tôi thế này thế nọ, còn chốt thêm câu: "Tánh con này nó y chang má nó". Họ ngắt lời của ba vì xưa nay họ quý mẹ con tôi lắm. Lên đại học, tôi quyết ra riêng, vừa học vừa làm nuôi thân. Nhiều năm nghe những lời cay nghiệt, tổn thương, lòng tôi như chai sạn rồi. Tôi vẫn giúp mỗi khi ba gọi. Trong thâm tâm tôi, ba dù có cay nghiệt cũng vẫn là ba mình, nhưng để nói thương ba thật sự thì sao khó quá.
Có những lời ba nói có lẽ sẽ ám ảnh tôi hết đời. Tôi cũng không có chút niềm tin nào để tìm bạn đời cho mình, bởi biết đâu số phận lại đẩy đưa tôi đến với một người có tính giống ba thì sao. Mẹ cũng ủng hộ quyết định sống độc thân của tôi dù tôi chỉ mới 24 tuổi. Mẹ và tôi suy nghĩ có sai không, mong nhận được sự chia sẻ.
Huyền Ngọc 29/03/2026Chồng giận khi tôi chỉ muốn góp 150 triệu để bố anh chữa ung thư
Chúng tôi còn phải lo trả nợ nhà, lo chi tiêu hàng tháng và còn mẹ anh với bố mẹ tôi nữa.
Tôi 31 tuổi, chồng hơn hai tuổi, sống và làm việc ở Hà Nội. Tôi làm công ty ngoài lương cứng 30 triệu đồng. Chồng mới được tăng lương hai tháng nay lên 20 triệu đồng, trước đó 13 triệu. Chúng tôi có con gái tám tháng tuổi đang nhờ bà ngoại chăm. Bố mẹ hai bên làm nông, không có lương hưu. Chồng...
Đọc thêmTôi chọn im lặng và chiến đấu với ung thư để đợi anh về
Mình đã trải qua quá nhiều gian khổ để được bên nhau. Cố thêm chút nữa để về bên em và con, anh nhé.
Xin chân thành cảm ơn những lời động viên và chia sẻ của quý anh chị. Tôi là tác giả bài viết "Em sẽ chiến thắng ung thư để trở về bên anh" đăng ngày 14/2/2015. Mười năm trước, tôi cùng ba khăn gói qua Mỹ tiếp nhận điều trị. May mắn đã đến, ca ghép tủy của tôi thành công trong...
Đọc thêmNhiều lúc nhìn mâm cơm chỉ có cá khô, lòng tôi đau như cắt
Vợ chồng tôi cố gắng thật nhiều nhưng chẳng hiểu sao vẫn không xoay đổi tình thế được, nhà nghèo quá.
Tôi sinh ra và lớn lên trên quê hương thuần nông, lớn lên như bao người con trai khác, đang học dở dang rồi rời quê hương đi vào vùng đất hoa lệ, làm đủ việc miễn là có tiền. Được vài năm sống và làm việc không ngại cực khổ, tôi quen người con gái cùng quê và tìm hiểu được...
Đọc thêmKhông thể quên chồng cũ dù anh khiến tôi chịu nhiều đau khổ
Tôi hèn mọn bỏ đi tự tôn của mình để níu kéo, chấp nhận tha thứ cho anh nhưng rồi cũng ly dị, sau đó cũng không thể quên anh.
Tôi là người phụ nữ 35 tuổi, có hai con nhỏ, hôm nay chính thức ly hôn chồng, một cảm giác thật chơi vơi và đầy hụt hẫng. Một câu nói: "Quan điểm sống chúng ta không hợp" đủ để chấm dứt cuộc hôn nhân dài 12 năm, kèm theo nhiều sự thật ẩn giấu đằng sau...
Đọc thêmChồng hiền, tình cảm nhưng khiến mẹ con tôi đau khổ nhiều lần
Đánh đổi đời mình và hai con lấy một người chồng bài bạc, hút hít, một người cha như vậy liệu có nuôi dạy được con nên người?
Tôi 30 tuổi, chồng 35 tuổi. Tôi quen anh từ năm thứ nhất đại học. Chúng tôi quê ở hai tỉnh khác nhau, yêu 4 năm và cưới được gần 6 năm, có hai bé trai, một bé gần 5 tuổi, một bé 8 tháng tuổi. Hiện nay chúng tôi sinh sống ở quê cùng bố mẹ chồng. Chồng...
Đọc thêm