Home
Menu

28 tuổi vẫn còn trong trắng, phải chăng tôi có vấn đề?

Liệu giữa cuộc sống này, còn có người đàn ông nào sẵn sàng giữ lời hứa và chờ đến ngày cưới mới gần gũi như tôi vẫn luôn mong đợi?
Tôi 28 tuổi, sinh ra và lớn lên ở miền Trung. Tôi không phải cô gái nổi bật, sống khá truyền thống, tin rằng tình yêu được xây dựng bằng sự tôn trọng và chân thành. Có lẽ thế mà suốt bao năm qua, tôi luôn giữ gìn bản thân, xác định chỉ trao tất cả cho người mình lấy làm chồng.
Bạn bè nhiều lần bảo tôi quá cứng nhắc. Họ nói thời nay chẳng còn ai đặt nặng chuyện trinh tiết nữa, miễn hai người yêu nhau và chung thủy là đủ. Tôi không phản bác ai vì mỗi người có một quan điểm sống. Chỉ là với riêng mình, đó không chỉ là chuyện thể xác mà còn là cách tôi trân trọng bản thân và người sẽ đi cùng mình suốt cuộc đời. Tôi từng trải qua vài mối tình. Người đầu tiên khiến tôi tin rằng trên đời vẫn có tình yêu trong sáng. Anh luôn tôn trọng tôi, chưa bao giờ ép buộc hay khiến tôi khó xử. Thế nhưng khi tôi nghĩ cả hai sẽ có một tương lai, anh lại chủ động rời đi với lý do rất quen thuộc: "Anh không thể mang lại hạnh phúc cho em". Tôi suy sụp một thời gian dài mới có thể đứng dậy.
Sau đó, tôi mất rất lâu mới dám mở lòng thêm lần nữa. Tôi gặp vài người nhưng đều nhận ra họ đến quá vội, muốn tiến xa về thể xác nhiều hơn là tìm hiểu con người tôi. Tôi chọn dừng lại để đỡ mất thời gian tìm hiểu. Mối tình gần đây khiến tôi suy nghĩ nhiều. Lúc mới quen anh nói rất hay, bảo sẽ tôn trọng mọi quyết định của tôi, chờ đến khi cả hai kết hôn. Anh có những lời nói và hành động khiến tôi tin tưởng. Càng yêu, anh càng thay đổi, thường xuyên nói rằng xã hội bây giờ khác rồi, yêu nhau thì gần gũi là chuyện bình thường. Anh còn hỏi tôi giữ gìn để làm gì khi ngay cả anh cũng có quá khứ. Theo anh, điều quan trọng nhất của hôn nhân là sự chung thủy sau khi cưới, không phải những gì xảy ra trước đó.
Tôi hiểu suy nghĩ ấy không sai với nhiều người, thế nhưng điều khiến tôi buồn là anh biết rõ quan điểm của tôi từ đầu, vẫn hứa sẽ tôn trọng, rồi lại từng chút một tìm cách thuyết phục, thậm chí tạo áp lực để tôi thay đổi. Mỗi lần tôi từ chối, anh lại tỏ vẻ thất vọng, nói rằng tôi không đủ tin tưởng anh. Tôi tự hỏi, ngay cả một lời hứa đơn giản anh cũng không giữ được, sau này bước vào hôn nhân anh còn thay đổi như nào?
Cuối cùng tôi quyết định chia tay dù còn tình cảm. Có người nói tôi quá cực đoan, chỉ vì một chuyện nhỏ mà đánh mất người đàn ông có công việc tốt, kinh tế ổn định. Tôi nghĩ, nếu hôm nay chấp nhận làm điều mình không muốn chỉ để giữ bạn trai, ngày mai tôi sẽ còn phải nhượng bộ bao nhiêu lần nữa?
Tôi không sợ phải chia tay, chỉ là thấy niềm tin của mình đang dần cạn kiệt. Tôi không biết liệu ngoài kia có còn những người đàn ông thực sự tôn trọng ranh giới của người mình yêu hay không. Hay đa số chỉ nói những điều đối phương muốn nghe, rồi khi tình cảm đủ sâu sẽ tìm cách khiến họ thay đổi? Nhiều lúc tôi cũng sợ mình quá bảo thủ, quá khác với suy nghĩ của giới trẻ bây giờ. Nhưng nếu vì muốn hòa nhập mà phải từ bỏ điều bản thân luôn gìn giữ, tôi sẽ không còn là chính mình nữa.
Tôi không có ý phán xét những ai có lựa chọn khác, mỗi người đều có quyền sống theo quan điểm của mình. Chỉ là tôi vẫn mong một ngày gặp được người đàn ông hiểu rằng, sự chờ đợi không phải vì cổ hủ mà vì tôn trọng người mình yêu. Liệu giữa cuộc sống hiện đại này, còn có người đàn ông nào sẵn sàng giữ lời hứa và chờ đến ngày cưới mới gần gũi như tôi vẫn luôn mong đợi? Hay tôi đang kỳ vọng vào một điều quá xa vời?Quỳnh Nguyễn 03/08/2026

34 tuổi còn trong trắng, tôi có bất thường?

Lâu lâu tôi vẫn xem phim sex, cũng có cảm giác, nhưng nếu ai đụng nhẹ, tôi thấy giật mình.
Tôi là nữ, 34 tuổi, sống và làm việc ở Sài Gòn. Từ lúc đi học tới giờ, tôi từng rung động, thích thầm các bạn nam, nhưng chỉ ở mức nhìn từ xa thôi. Đến lúc đi làm, môi trường toàn nữ và những anh đã có gia đình, hầu như mối quan hệ của tôi chỉ gói gọn nhiêu đó.
Giờ nhìn lại, tôi chưa... Đọc thêm

30 tuổi, tôi trắng tay vì luôn phải lo cho gia đình

Giờ tôi bắt đầu nhen nhóm sự hận thù, căm ghét họ, luôn có suy nghĩ vì họ mà mình khổ, khổ cả tinh thần và vật chất
Tôi sinh ra ở vùng quê nghèo, gia đình thuần nông và đông con. Từ nhỏ tôi đã hiểu chuyện, tự giác học tập và khi lên đại học tự thân vận động lo toàn bộ chi phí học tập và sinh hoạt. Ra trường luôn cố gắng làm việc và học nâng cao để đạt mức lương tốt. Tuy... Đọc thêm

Bỏ vợ con chỉ vì vợ không còn trong trắng khi đến với tôi

Khi còn chung sống, tôi luôn có định kiến và coi thường vợ, cho rằng vợ không xứng đáng với mình, chẳng có giá trị gì.
Tôi là người đàn ông thuộc thế hệ 8X, không rõ những người cùng trang lứa cởi mở với chuyện tình dục trước hôn nhân như thế nào, nhưng trong suy nghĩ của tôi từ khi lớn lên và biết yêu đương, luôn đặt ra tiêu chuẩn người vợ mình cưới sau này nhất định phải... Đọc thêm

Ân hận vì tuổi trẻ cày cuốc, đến tuổi trung niên trắng tay, bệnh tật

Tôi 45 tuổi, không nhà, không việc, không chồng con, chỉ có cha già và vài căn bệnh.
Cảm thấy lứa tuổi này phải ổn định cảm xúc và tài chính nhưng tôi lại mông lung vô định. Sau bao năm bôn ba làm việc ở thành phố đã bào mòn sức khỏe tâm thần và thể xác của tôi, tôi quyết định nghỉ việc năm 42 tuổi sau khi tích lũy được một số tiền. Trước kia, công việc của tôi liên quan đến... Đọc thêm

Ai chấp nhận yêu khi tôi không còn trong trắng?

Quen nhau được gần nửa năm thì tôi phát hiện bạn trai còn giữ liên lạc với người cũ.
Cô kia vẫn âm thầm đến chỗ trọ của anh, nó như một gáo nước lạnh đối với tôi. Trong thời gian quen tôi, anh luôn tỏ ra quan tâm hết mực, tinh tế. Vậy mà những gì anh làm sau lưng tôi thật ghê sợ. Cũng vì tin tưởng và thấy được sự tử tế mà tôi trao thân cho anh nhiều lần. Vì lẽ đó, khi phát... Đọc thêm