20 năm sau ngày mất mẹ, tôi tiễn bố về nhà trên chuyến xe cuối cùng
Giờ đây, cứ mỗi ngày giỗ cha giỗ mẹ, mỗi mùa Vu Lan về, chúng tôi lại nhớ nhiều hơn đến họ.
Mẹ mất khi tôi tròn 18 tuổi. 20 năm sau, bố mất khi tôi đã 38. Nỗi đau mất bố, mẹ và cái ngày bố mẹ ra đi, có lẽ cả đời này tôi không bao giờ quên được. Ngày mẹ rời khỏi cõi trần là một ngày oi nóng, lúa mạ ngoài đồng cũng phải cấy lại vì không chịu được sức nóng của hạn hán. Còn nhớ, lúc đó nhà tôi đang cấy lúa ở đồng xa, người ta truyền tin, hò nhau, tôi nhớ tiếng khóc văng vẳng, tiếng nói của mọi người, truyền đến tôi ngay khi tôi đang cầm túm mạ trên tay cấy lúa. Tôi chạy từ ruộng lên bờ mương, chạy từ bờ mương lên mặt đường đất gồ ghề trơn trượt, thế mà tôi không vấp ngã dù chỉ nhìn thấy đường loang loáng. Nước mắt tôi cứ thế chảy dài, tim đập thình thịch, miệng nhẩm liên tục "ông trời ơi, con xin người đừng mang mẹ con đi".
Chạy vào đến ngõ đầu làng, tôi như kiệt sức, tôi không còn cảm giác và không biết tại sao mình lại vào được đến sân nhà mình. Có rất nhiều người vây quanh, sân chật cứng, bác sĩ nói mẹ tôi không qua khỏi. Tôi rẽ người xúm xịt quanh mẹ, tôi ôm lấy vai mẹ, lay lay như một người điên nhưng mẹ không tỉnh lại. Bố tôi ngồi thụp trong một góc cạnh tủ, tay run run không còn cảm giác, em trai tôi như chết lặng. Nó gào khóc không kém gì tôi. Còn cô em út bé bỏng, hôm nay nó cũng đi cắt khoai về băm cho lợn, bằng cách nào đó, nó cũng đã về đến nhà, khóc to hơn cả một đứa trẻ từng khóc.
Ngày bố mất cũng là một ngày hè nắng oi ả. Buổi sáng hôm đó, có thể là do có một linh cảm nào đó, gia đình tôi về rất sớm từ Hà Nội. Em trai gọi điện cho tôi, em đang về sau, anh chị về trước thì qua nhà xem bố thế nào đã nhé (vì tôi lấy chồng gần, nhà nội ngoại gần nhau nên thường tôi sẽ về nhà nội trước rồi sang thăm nhà ngoại sau). Nhà tôi đi một mạch về thẳng nhà ngoại, bố bị sốt, có lẽ bố đã quá đau mấy ngày rồi, đến mức phát sốt rồi nhưng bố cố chịu đựng. Bố không muốn chúng tôi xa nhà phải lo lắng vì bố biết cuối tuần này các cháu nghỉ hè, chúng tôi nói về chơi với bố. Có lẽ bố đã đau hơn từ đầu tuần rồi.
Tôi lấy khăn ấm chườm cho bố, nâng đỡ bố đi vệ sinh, hỏi han bố đã ăn gì chưa để uống thuốc. Bố vẫn nói với tôi dù đã quá mệt và nặng nhọc. Tôi thấy bố yếu đi nhiều, em tôi gọi bác sĩ đến nhà để test nhanh cho bố thì bố sốt không phải do virus cảm sốt, mà bố sốt vì căn bệnh lâu năm làm bố đau quá sức chịu đựng. Đến trưa, chúng tôi quyết định đưa bố vào viện, trên đường đi, chỉ hơn 10 km, mà sao thấy con đường dài lâu đến thế. Bố đau đớn nhưng vẫn cố không kêu, vẫn trả lời chúng tôi và kiên trì dõi theo con đường trước mặt.
Sau khi nhập viện, đêm khoảng 22h, bác sĩ gọi chị em tôi lại và nói: chỉ số sinh tồn của bác không còn nữa, gia đình làm thủ tục đưa bác về quê. Chân tôi như nhũn lại, nước mắt trào ra không nín lại được. Em tôi vào phòng riêng của bác sĩ, tôi chạy vào theo. Em nói "bác sĩ ơi, bố em tình hình dạo này ổn mà, có bác sĩ ở Hà Nội đang theo dõi phác đồ cho ông nên anh xem có biện pháp em cho ông ra Hà Nội". Bác sĩ nói, gia đình có thể gửi chỉ số cho bác sĩ điều trị nhưng khuyên không nên đi vì có thể ông sẽ không qua khỏi đi đang di chuyển. Tôi ngồi sụp xuống, nhìn ra phía giường bệnh của bố, người ta mang thêm nhiều thiết bị khác nữa để trợ thở cho bố, tiếng động cơ kêu dồn dập, bố nằm đó, lúc thiếp đi, lúc tỉnh lại.
Bố vẫn nhìn xung quanh, nhìn tôi, có vẻ như bố đã đoán được sự tình. Tôi nắm lấy tay bố, xoa chân cho bố, nói với bố là: mình về nhà nhé bố, bố nhìn mặt tôi, bình thản gật đầu. Trái tim tôi như chết lặng. Ngồi trên xe cứu thương đưa bố về nhà, chặng đường còn dài và nặng nề hơn lúc đưa bố đi viện của buổi chiều. Bố cố gắng hớp từng chút oxy, tôi lay lay cô y tá: em xem đi, bố chị không thở được. Tôi vừa đu theo hơi thở của bố vừa liên tục nói với bố là "bố ơi, sắp về đến nhà rồi ạ". Khi về đến cửa nhà, tôi ôm lấy bố "bố ơi, mình về đến nhà rồi". Bố nằm trong nhà, cố gắng thở đều đặn, cố gắng từng chút sữa, chút nước. Nhìn xung quanh, nhẹ nhàng, bình thản rồi bố từ từ ra đi.
Điều làm chị em tôi ân hận nhất là theo bệnh cho bố vài năm rồi, nhưng lúc cuối đời chúng tôi chỉ được ở bên bố chưa đầy 24h. Cái cảm giác khi bố rời xa mãi mãi là lúc chị em tôi mất cả cha và mẹ. Nỗi đau xót ám ảnh ở cái tuổi mà con cái đang còn chưa đủ lớn. Báo hiếu cho bố mẹ chưa làm được gì nhiều. Xót xa, thiếu sót hơn bao giờ hết. Để rồi giờ đây, cứ mỗi ngày giỗ cha giỗ mẹ, mỗi mùa Vu Lan về, chúng tôi lại nhớ nhiều hơn đến họ. Chỉ mong rằng, cuộc đời này, chúng tôi được sinh ra, lớn lên, có bố mẹ được bấy nhiêu thôi cũng đủ để trân quý thật nhiều. Ở nơi xa, mong bố mẹ an nghỉ, ở chốn cực lạc an yên, để trong mỗi giấc mơ, từng suy nghĩ, hành động của hiện tại, chúng tôi vẫn luôn nghĩ về cha mẹ, có cha mẹ ở nơi thế giới bên kia vẫn dõi theo từng bước đường tương lai.Quỳnh Thương 28/08/2026Tôi nên chuyển nhà theo vợ xuống Bình Dương hay chấp nhận cuối tuần mới gặp?
Tôi nên chấp nhận sống xa vợ hoặc nhìn vợ "bán mạng" đi về 60km mỗi ngày.
Vợ chồng tôi cưới nhau tròn hai năm. Chúng tôi vẫn chưa có con vì muốn ổn định thêm công việc, dự định năm sau mới bắt đầu kế hoạch có em bé. Hiện tại cả hai làm việc ở TP HCM, sáng đi tối về, cuối tuần cùng nhau đi siêu thị, nấu ăn, xem phim, cuộc sống tuy không dư dả nhưng khá êm đềm. Gần đây, vợ...
Đọc thêmCha mẹ hỏi lấy những đồng tiền cuối cùng của tôi
Từ tuổi thơ cho đến giờ 26 tuổi, niềm vui là thứ tôi tìm hoài không thấy, chỉ thấy trống trải ở trong tâm hồn.
Tại sao người ta muốn sinh con? Bạn có bao giờ tự hỏi lý do bạn sinh con để làm gì không? Với hoàn cảnh của tôi, tôi nghĩ bố mẹ sinh tôi ra như để có cái bảo hiểm dưỡng già. Vậy tôi ước mình chưa được sinh ra trên đời. Gia đình tôi từ Bắc vào Nam lập nghiệp. Vào...
Đọc thêmTham gia tiệc cuối năm ở khu phố khi không cùng 'tần số'
Mấy buổi tiệc kiểu này không mang lại nhiều giá trị cho cuộc sống của tôi, còn làm xáo trộn sinh hoạt và kế hoạch cá nhân.
Hôm nay, sau khi tham gia tiệc cuối năm của khu, tôi thấy có vài điều muốn ghi lại. Khu tôi sống chia thành hai phần: khu biệt thự và khu dân cư bình thường. Tôi mới chuyển đến khu biệt thự chưa lâu. Là người trẻ nên tôi luôn cố gắng hòa đồng và tham gia các hoạt...
Đọc thêmNín nhịn sự xúc phạm của mẹ anh, cuối cùng tôi vẫn phải buông
Sau nhiều lần đứng giữa bạn gái và mẹ, tuy không nói ra nhưng gần đây tôi thấy hình như anh không còn cố gắng.
Chúng tôi yêu nhau gần 3 năm. Ba mẹ anh ở miền Bắc, tôi ở miền Tây, gia đình anh không đồng ý mối quan hệ này, nhiều lần khó dễ để chúng tôi buông tay. Chúng tôi hợp nhau về tính cách, học thức và gia cảnh, chỉ chờ cái gật đầu của cha mẹ là có thể thành vợ chồng. Cả...
Đọc thêmTừ chối tôi nhưng cuối tuần nào em cũng rủ đi cà phê
Có những lúc tôi bận không đi được, em lại rủ bạn trai khác đi; từ đó đến nay đã 3 tháng, giờ tôi yêu em rất nhiều.
Tôi 24 tuổi, em 22 tuổi, quen nhau khi làm chung công ty. Tuy thế, chỗ làm việc của chúng tôi cách xa nhau, hai đứa có rất ít những cuộc nói chuyện, cho đến một ngày em được chuyển đến làm cùng với tôi. Chúng tôi nói chuyện rất vui vẻ. Qua nhiều lần nói chuyện, tôi thấy...
Đọc thêm