Home
Menu

Tại sao tôi không yêu con ngay từ cái nhìn đầu tiên

Ai cũng khen bé xinh, đáng yêu, nhưng tôi chỉ thấy một sinh linh nhỏ bé khiến mình kiệt sức, hoang mang.
Tôi vẫn nhớ như in khoảnh khắc lần đầu tiên nhìn thấy con, đứa con bé bỏng tôi mang nặng suốt chín tháng trời trong bụng. Mọi người xung quanh vỡ òa trong hạnh phúc, ai cũng khen bé xinh xắn, dễ thương, trông giống mẹ, giống ba, riêng tôi không khóc, không xúc động. Tôi chỉ thấy một sinh linh nhỏ bé, mong manh đang bám víu vào mình, bản thân cảm thấy kiệt sức, hoang mang, thậm chí có chút xa lạ. Tôi từng nghĩ có điều gì đó không ổn ở mình. Những hình ảnh trên mạng, những câu chuyện trong sách báo đều nói người mẹ sẽ yêu con từ cái nhìn và lần da kề da đầu tiên, tôi thì không. Tôi không thấy thứ "tình mẫu tử thiêng liêng" đó xuất hiện ngay lập tức. Tôi thấy mình lạc lõng giữa những lời chúc mừng, những ánh mắt mong đợi rằng tôi sẽ rạng rỡ, hạnh phúc vì đã trở thành mẹ.
Tôi không dám nói với ai, không dám thổ lộ cả với người thân. Tôi sợ bị phán xét, sợ người ta nói tôi là "mẹ tồi", "vô cảm". Tôi cười gượng, cố gắng chăm con, học cách làm mẹ từng chút một trong khi lòng ngổn ngang cảm xúc. Có lúc tôi tự hỏi: "Mình có thực sự yêu con không" rồi lại thấy tội lỗi vì chính câu hỏi đó. Phải rất lâu sau này, khi con lớn hơn một chút, khi tôi dần hiểu nhịp điệu cuộc sống mới nhận ra tình mẫu tử không phải lúc nào cũng đến ngay lập tức. Với nhiều người, nó là một hành trình chậm rãi, có khi lạc hướng, nhưng rồi sẽ đong đầy theo thời gian. Tình yêu đó được xây dựng từ những đêm mất ngủ, từ tiếng khóc ngằn ngặt, từ ánh mắt con nhìn mình lần đầu biết nhận diện, từ cái ôm con dành cho mình khi chập chững biết đi.
Tôi ước có ai đó từng nói với mình: "Không sao nếu bạn chưa yêu con ngay từ giây phút đầu tiên. Bạn không hề sai, chỉ đang học cách yêu, theo cách riêng của mình". Làm mẹ là một hành trình gian nan, đôi khi cũng cô đơn. Nhưng tôi tin, đâu đó ngoài kia, cũng có những người mẹ từng như tôi, lúng túng, hoang mang, không cảm nhận được tình yêu ngay lập tức. Nếu bạn từng như vậy, xin đừng trách bản thân. Tình yêu không cần phải hoàn hảo hay tức thì. Điều quan trọng là bạn vẫn ở lại, học cách chăm sóc, hiểu con, dần dần tình yêu sẽ đến, như nắng sớm sau những ngày mưa.
Tôi viết những dòng này, hy vọng tìm được ai đó cũng giống mình. Bạn từng cảm thấy như vậy không? Có phải ai cũng yêu con từ ánh nhìn đầu tiên? Nếu bạn đã vượt qua, có thể chia sẻ câu chuyện của mình không? Có lẽ, đâu đó có một người mẹ đang cần được nghe rằng cô ấy không hề đơn độc.
Huyền LâmBạn đã trải qua tình huống như tác giả? Bạn sẽ làm gì? Chia sẻ qua box bên dưới. 24/05/2025

Tôi nhịn ăn nhịn mặc để mua đất, chồng lén vay tiền mua điện thoại chơi game

Tôi cố tiết kiệm từng chút một để vun vén cho cái nhà này, còn chồng có đồng nào xào hết đồng đấy, chẳng nghĩ đến ngày mai.
Tôi viết chuyện của mình lên đây mong nhận được chia sẻ và có góc nhìn rộng hơn, bản thân là người trong cuộc nên đôi khi suy nghĩ không được sáng suốt. Tôi là 9X đời đầu, lên Hà Nội học đại học rồi quen chồng bây giờ khi hai đứa còn là sinh viên. Nhà... Đọc thêm

Tôi khóc, chồng chỉ nhìn một cái rồi đi ngủ

Theo tôi nghĩ, khi thấy người mình yêu khóc, người ta phải đau lòng và an ủi, chứ không phải dửng dưng như vậy.
Tôi 33 tuổi, chồng 37 tuổi, lấy nhau được tám năm và có một bé. Chúng tôi chỉ hẹn hò nhau một năm rồi tiến đến hôn nhân. Suốt thời gian tám năm đó, chúng tôi trải qua rất nhiều khó khăn nhưng rồi cũng vượt qua. Giờ cuộc sống ổn hơn xưa nhưng tôi cảm nhận cả hai không... Đọc thêm

Nhìn ảnh vợ và đồng nghiệp nam vào khách sạn, tôi làm sao tha thứ lần hai

Tôi thương các con, vẫn còn tình cảm với vợ và cũng không muốn gia đình tan vỡ, nhưng giờ tôi phải làm gì?
Tôi 42 tuổi, vợ kém ba tuổi. Chúng tôi kết hôn được 14 năm, có một con trai và một con gái. Hai vợ chồng đều làm việc ở thành phố, thu nhập ổn định. Sau nhiều năm tích góp, chúng tôi mua được căn hộ, có một chiếc ôtô phục vụ việc đi lại. Cuộc sống không quá giàu có nhưng... Đọc thêm

Bố tái nghiện, tôi bất lực nhìn mẹ gánh cả gia đình

Mẹ lại phải nghỉ làm để chăm bố trên bệnh viện tâm thần, giờ bố cứ tỉnh là đập phá, nói năng lung tung, ở nhà rất nguy hiểm.
Bố tôi 50 tuổi, từng nghiện ma túy từ rất trẻ. Ngay từ những năm tiểu học, thay vì được vô tư chơi đùa như bao đứa trẻ khác, tôi phải chứng kiến mẹ xích và nhốt bố ở trong phòng để cai nghiện. Rồi những lần bố đem đồ đạc của gia đình mang đi... Đọc thêm

Mẹ tôi đã nhường nhịn, vợ ngày càng hằn học và liên tục đòi ra ở riêng

Mẹ tôi hiểu chuyện, lại thương tôi nên chấp nhận nhường nhịn, thế nhưng mỗi lần tôi khuyên bảo vợ là cô ấy lại đòi ra ở riêng.
Tôi lập gia đình được 4 năm, vợ chồng vẫn chưa có con. Vì những lời nói và hành động vô tình của mẹ tôi khiến vợ tôi không chấp nhận được, cô ấy cũng nóng tính nữa. Tôi khuyên vợ hãy bỏ qua và tha thứ cho mẹ vì mẹ tuổi cao, vợ lại cho rằng tôi... Đọc thêm