Luôn phải tỏ ra là người hiểu chuyện nhất trong gia đình
Mỗi ngày đi làm về đã rất mệt, vậy mà về đến nhà lại phải nghe cha mẹ cãi nhau, từ chuyện trong nhà đến ngoài ngõ.
Tôi 25 tuổi, sinh ra trong gia đình làm nông. Tôi là chị cả, sau có em trai kém 10 tuổi. Tôi từ nhỏ đã sống trong cảnh thiếu thốn về vật chất do cái gọi là sự giành ăn của gia đình bác bên nội. Trời thương làm đâu được đó nên lúc tôi lên 15 tuổi gia đình khá hơn, rồi mẹ sinh thêm em. Chắc do từ nhỏ em trai đầy đủ, lại là con trai út nên được cưng chiều, thành ra có nhiều thứ chê khen trong cuộc sống. Phải nói thêm, tôi được học hành đến nơi đến chốn. Xin việc tuy chưa đúng chuyên ngành, phải làm ca 12h/ngày, một tháng thì có nửa tháng làm đêm, lương không cao, thế nhưng tôi có thể lo cho cuộc sống.
Tôi làm việc gần nhà, bị nhiều người trong họ hàng, đặc biệt là bên nội, xem thường. Họ cho rằng tôi học cao mà ra trường lại không làm được việc gì ra hồn. Mỗi lần cha tôi đi đâu, người ta cũng bàn tán. Vì gia đình không có điều kiện nên không thể lo công việc cho con cái, tôi phải tự đi làm, chẳng lẽ lại chấp nhận cảnh thất nghiệp. Thế nhưng, mỗi ngày trôi qua, mỗi lần nhìn vào ánh mắt của cha, tôi lại cảm thấy có gì đó như sự khinh rẻ.
Mỗi ngày đi làm về đã rất mệt, vậy mà về đến nhà lại phải nghe cha mẹ cãi nhau, từ chuyện trong nhà đến ngoài ngõ. Có những lúc tôi mệt mỏi đến mức chỉ muốn làm chuyện dại dột. Ngay sau đó, tôi lại thấy mình thật bất hiếu khi nảy sinh những suy nghĩ như vậy.
Chuyện em trai cũng khiến tôi rất áp lực. Nhiều khi mẹ nấu những món bình dân như kho thịt hay các món đơn giản, em chê không ngon là không ăn. Mẹ phải năn nỉ, thậm chí nhiều lúc còn xuống nước. Những lúc như vậy, tôi rất xót cho mẹ nên lên tiếng la em, em giận dỗi, bỏ ăn. Mẹ lại quay sang trách tôi và nói: "Em nó thích ngọt thì mày chiều đi". Tôi đáp lại rằng: "Mẹ chiều nó như vậy, ra ngoài xã hội ai sẽ chiều nó". Mẹ tôi chỉ nói: "Từ từ, lớn rồi nó sẽ hết". Tôi nghĩ nếu không sửa từ nhỏ thì đến già nó cũng không bỏ được. Sau nhiều lần như vậy, tôi chán nản và không muốn nói thêm nữa.
Chưa dừng lại ở đó, em tôi còn nghiện chơi game. Mỗi lần tôi đi làm về, em đều bắt tôi mở mật khẩu máy tính. Sợ không đặt mật khẩu thì em chơi từ sáng tới tối, tôi cài mật khẩu. Vì thương em, tôi vẫn mở cho em chơi. Giờ tôi mới thấy điều đó thật tai hại. Em không chơi buổi sáng nhưng chơi từ 18h đến 23h, sáng hôm sau lại ngủ đến 9h.
Mới hôm qua, tôi có công việc gấp cần dùng máy, bảo em đưa máy cho tôi làm. Không may tôi bấm nhầm gì đó khiến em không đăng nhập được. Em liền la hét, chửi thề, chửi tôi nặng lời, còn đạp bàn, đạp ghế. Tôi cũng nóng tính nên hai chị em lời qua tiếng lại. Hôm nay tôi đi làm về, em lại đòi tôi mở máy, tôi không mở thì em khóc lóc, chửi rủa. Mẹ tôi có la em, nhưng mỗi lần như vậy em lại khóc dữ dội, tay chân co quắp, thậm chí có những hành động làm tổn thương bản thân như đập đầu vào tường. Thấy vậy, mẹ lại chiều theo, bảo tôi mở máy cho em. Hiện tại, tôi thật sự không biết phải làm gì nữa. Mong mọi người cho tôi một lời khuyên, làm thế nào để mọi chuyện không tiếp tục tệ hơn?
Hạ Lan 02/02/2026Lo cho gia đình nhiều nhất nhưng luôn biết chuyện sau cùng
Em trai mắc nợ vài trăm triệu đồng khi sang Nhật, gia đình lại tiếp tục giấu tôi, sau đó không giải quyết được mới cho tôi biết.
Tôi sinh ra và lớn lên ở gia đình nông thôn. Mẹ buôn gánh bán bưng; cha không giỏi, giờ tai biến vẫn đi được nhưng lâu lâu hay quên. Trước giờ chuyện lớn nhỏ đều do mẹ quyết định. Nhà có 4 chị em, tôi là chị cả, em gái kém một tuổi, em trai 30 tuổi độc...
Đọc thêmMỗi lần cãi nhau, bạn gái nhất định phải rõ 'thắng thua'
Chúng tôi mệt mỏi sau mỗi lần cãi nhau, ảnh hưởng tinh thần vì những lời xúc phạm nhau và ảnh hưởng tới công việc.
Tôi 27 tuổi, người yêu kém tôi 4 tuổi, cả hai yêu nhau được 3 năm. Chúng tôi yêu nhau sau khi quen ở công ty được hai tháng. Lúc đầu, cả hai rất vui vẻ và có nhiều kỷ niệm tuyệt vời. Năm đầu tiên yêu nhau, sau khoảng thời gian đầu, chúng tôi có những xích mích nhỏ, cả...
Đọc thêmNgười duy nhất tôi yêu từ chối nhận đứa con trong bụng tôi
Tôi 32 tuổi, còn 4 tháng nữa sẽ chính thức là người mẹ đơn thân; những ngày tháng qua bế tắc, đau khổ nhất cuộc đời tôi.
Chưa bao giờ tôi nghĩ sẽ lâm vào hoàn cảnh này, đời không ai biết trước được chữ ngờ. Ở tuổi này ai cũng mong muốn có một gia đình hạnh phúc, bến đỗ bình yên, nhưng có lẽ đối với tôi giờ là một ước mơ xa vời.
Tôi không xinh đẹp nhưng cũng được nhận...
Đọc thêmLuôn đề phòng mọi thứ sau lần 'thập tử nhất sinh'
Đã bốn năm trôi qua nhưng những kí ức, hình ảnh về lần tai nạn không thể nào tan biến.
Năm 2020, trong lúc chờ xử lý hồ sơ để đi du học Nhật Bản, không may vào tháng 3/2020, tôi bị tai nạn, được chẩn đoán là đa chấn thương: gẫy xương hàm trên và dưới bên trái, gẫy mấy răng cửa, gẫy xương quai xanh bên trái, gẫy xương quay tay phải, gẫy ngón cái bàn tay phải, chấn thương sọ não,...
Đọc thêmBạn gái luôn cho mình là nhất
Có lần ăn lẩu, thấy nước lẩu ít nên tôi gọi quán xin thêm, em bảo ăn vậy đủ rồi, gọi thêm làm gì rồi giận tôi cả buổi đó.
Tôi 34 tuổi, quen em một năm. Em 30 tuổi, người nhỏ nhắn, bố mẹ nông dân. Em làm ở thị xã, chúng tôi cách nhau 40 km, mỗi tuần tôi chủ động chạy lên gặp em một lần. Những ngày không gặp nhau, chúng tôi nhắn tin và gọi video. Những khi tôi bận việc, em nhắn...
Đọc thêm