Home
Menu

Tôi đã vô tình coi thường vợ khi cố gắng 'khuyên bảo' để cô ấy tốt lên

Vợ không mong có công việc quá lớn hay sống giàu sang, chỉ cần bình dị và ổn định là đủ hạnh phúc; tôi lại có suy nghĩ khác.
Tôi và vợ kết hôn hơn bốn năm. Trước khi cưới, vì mỗi người sống ở một thành phố khác nhau nên chúng tôi chủ yếu liên lạc qua điện thoại. Dù khoảng cách địa lý không hề nhỏ nhưng nhờ tình yêu và những năm tháng thanh xuân mà cô ấy dành cho tôi, chúng tôi quyết định cùng nhau bước vào hôn nhân. Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê trong một gia đình nghèo, đông anh em. Vì hoàn cảnh khó khăn và phần lớn các anh em đều là con trai, từ nhỏ ba mẹ luôn dạy tôi phải cố gắng học hành, chăm chỉ làm việc để sau này không phải vất vả như ba mẹ đã trải qua. Tôi lớn lên với những lời dạy đó, học tập rồi đi làm. May mắn là ngay sau khi tốt nghiệp, tôi tìm được công việc ổn định. Sau này, tôi quay lại trường học thêm và nhờ chương trình liên kết giữa trường với các công ty Nhật Bản, tôi có cơ hội sang Nhật làm việc.
Vợ tôi là một người hiền lành, dễ thương, biết nấu ăn và chăm lo nhà cửa, tuy nhiên cô ấy không khéo ăn nói. Giống như tôi, cô ấy cũng sinh ra trong một gia đình không mấy khá giả. Từ nhỏ sức khỏe không tốt, lại lớn lên trong gia đình chỉ có chị em gái nên vợ không phải làm những công việc quá nặng nhọc. Sau khi tốt nghiệp cao đẳng, cô ấy sang Nhật theo diện thực tập sinh kỹ năng với công việc không đúng chuyên ngành đã học. Sau ba năm làm việc, cô ấy trở về Việt Nam hai năm, làm thu ngân khoảng nửa năm rồi chúng tôi kết hôn. Sau khi cưới, tôi bảo lãnh và đón cô ấy sang Nhật sinh sống cùng mình.
Những năm làm việc nơi đất khách giúp tôi hiểu rằng muốn có một cuộc sống ổn định thì bản thân phải luôn cố gắng. Đến hiện tại, tôi cũng đạt được một số thành quả nhất định: công việc có nhiều tiến triển, được công ty tin tưởng giao nhiều trách nhiệm hơn, khả năng giao tiếp tiếng Nhật khá tốt và đang tiếp tục học để lấy thêm các chứng chỉ quốc gia tại Nhật. Đến nay, tôi đã sống ở Nhật được tám năm. Vợ tôi có tổng cộng sáu năm ở Nhật, gồm ba năm theo diện thực tập sinh trước đây và ba năm kể từ khi sang sống cùng tôi sau khi kết hôn. Có lẽ vì mỗi người được sinh ra và lớn lên trong những hoàn cảnh khác nhau nên cách suy nghĩ và cách nhìn nhận cuộc sống cũng khác. Điều đó khiến cuộc sống hôn nhân của chúng tôi không tránh khỏi những lần bất đồng và cãi vã.
Minh hoạ: AI
Vợ thường bảo không mong có một công việc quá lớn hay một cuộc sống giàu sang, chỉ cần cuộc sống bình dị và ổn định là đã đủ hạnh phúc. Còn tôi lại có suy nghĩ khác. Có lẽ vì lớn lên trong hoàn cảnh khó khăn và đã trải qua nhiều năm làm việc nơi đất khách, tôi luôn có cảm giác rằng nếu bản thân không ngừng học hỏi và nỗ lực thì rất dễ bị bỏ lại phía sau. Tôi luôn nghĩ đến những áp lực của tương lai như cơm áo gạo tiền, con cái, chi phí sinh hoạt và cả sự cạnh tranh trong công việc. Tôi sợ rằng nếu chỉ hài lòng với hiện tại mà không tiếp tục phát triển bản thân thì một ngày nào đó mình sẽ bị xã hội đào thải. Chính vì vậy, tôi luôn thúc ép bản thân phải cố gắng nhiều hơn và cũng vô tình kỳ vọng vợ sẽ có cách suy nghĩ giống mình.
Thực ra, tôi nhiều lần động viên và ủng hộ vợ nếu cô ấy muốn học thêm tiếng Nhật, học một kỹ năng mới hoặc tìm một công việc phù hợp để có cơ hội tiếp xúc với nhiều người hơn. Tôi nghĩ điều đó không chỉ giúp cô ấy có thêm sự tự tin mà còn khiến cuộc sống ở Nhật bớt nhàm chán. Nếu cô ấy muốn đi học hay đi làm, tôi luôn sẵn sàng ủng hộ và hỗ trợ trong khả năng của mình. Tuy nhiên, vợ tôi dường như không mấy hứng thú với những điều đó. Có lúc cô ấy nói chưa sẵn sàng, có lúc bảo học không vào, cũng có lúc nói đơn giản là không muốn. Có thể cô ấy có những áp lực hoặc nỗi lo mà tôi chưa thật sự hiểu hết. Nhưng chính sự khác biệt trong mong muốn và cách nhìn về cuộc sống ấy khiến tôi nhiều lần cảm thấy bối rối và không biết mình nên làm gì để cả hai có thể hiểu nhau hơn.
Đến bây giờ nhìn lại, tôi không biết suy nghĩ của mình đúng hay chỉ đơn giản là quá lo xa. Điều tôi nhận ra là chính sự khác biệt trong cách nhìn về cuộc sống đã khiến hai vợ chồng ngày càng khó tìm được tiếng nói chung. Mỗi lần tôi cố gắng góp ý hoặc thuyết phục vợ theo cách nghĩ của mình thì cuộc trò chuyện lại dần biến thành cuộc tranh cãi. Có lẽ điều khiến tôi có lỗi nhất là mỗi khi tranh cãi, vì quá tin rằng suy nghĩ của mình là đúng nên tôi thường phủ nhận hoặc xem nhẹ những gì vợ nói. Thậm chí có những lúc, trong thâm tâm, tôi còn nghĩ vì mình đã cố gắng nhiều hơn, có công việc tốt hơn và đạt được nhiều thành quả hơn nên quan điểm của mình sẽ đúng hơn vợ. Đến khi bình tĩnh lại, tôi mới nhận ra rằng chính suy nghĩ đó đã vô tình khiến tôi cư xử theo cách thiếu sự tôn trọng.
Có thể tôi không cố ý xem thường vợ, nhưng cách tôi nói chuyện, phản bác và thái độ trong lúc nóng giận đã khiến cô ấy cảm thấy mình không được lắng nghe và không được coi trọng. Sau mỗi lần như vậy, có khi tôi là người buột miệng nói rằng cuộc hôn nhân này nên dừng lại, cũng có khi chính vợ tôi là người nói điều đó. Tôi tin rằng cả hai đều không thật sự muốn chia tay. Thế nhưng những lời nói trong lúc nóng giận, khi được lặp đi lặp lại quá nhiều lần, đã khiến cả hai ngày càng tổn thương, mệt mỏi và dần đánh mất niềm tin vào nhau. Thực lòng, tôi không biết mình nên làm gì để cả hai có thể hiểu nhau hơn. Tôi từng nghĩ chỉ cần động viên, góp ý hoặc chỉ ra những điều chưa đúng thì vợ sẽ thay đổi.
Càng cố gắng, mọi chuyện lại càng kết thúc bằng một cuộc cãi vã. Dần dần, tôi cũng không biết phải làm gì nữa và chọn cách im lặng. Có lẽ chính sự im lặng đó đã khiến khoảng cách giữa hai vợ chồng ngày càng lớn. Chúng tôi vẫn sống chung dưới một mái nhà, quan tâm đến nhau theo cách riêng của mình, nhưng đôi khi lại có cảm giác như hai người đang sống ly thân. Mỗi lần tranh luận, nếu chỉ xét về lý lẽ, tôi thường cảm thấy mình đúng.
Rồi tôi lại tự hỏi: Trong hôn nhân, liệu đúng hay sai có thực sự là điều quan trọng nhất? Nếu một người luôn cố gắng chứng minh mình đúng, còn người kia chỉ cảm thấy mình không được thấu hiểu, như thế hôn nhân có thể hạnh phúc lâu dài hay không? Liệu tôi có đang quá cứng nhắc và áp đặt? Liệu tôi có đang đặt kỳ vọng vào vợ cao hơn khả năng hoặc hoàn cảnh hiện tại của cô ấy? Hay có phải sau khi kết hôn, tôi đã dần quên mất rằng điều người bạn đời cần đôi khi không phải là những lời phân tích đúng sai, mà là sự lắng nghe, cảm thông và đồng hành?
Tôi hiểu rằng trong một cuộc hôn nhân, không ai đúng hoàn toàn và cũng không ai sai hoàn toàn. Có thể những gì tôi kể ở trên vẫn chỉ là góc nhìn của riêng mình, chắc chắn sẽ còn nhiều điều tôi chưa nhìn thấy hoặc chưa thật sự thấu hiểu từ phía vợ. Tôi chia sẻ câu chuyện này không phải để tìm người đứng về phía mình hay để phân định đúng sai. Điều tôi mong muốn nhất là được nghe những góc nhìn khách quan, đặc biệt là những góp ý về chính tôi. Nếu thật sự tôi có điều gì cần thay đổi, rất sẵn sàng lắng nghe và học cách thay đổi. Bởi sau tất cả, điều tôi mong muốn không phải là thắng trong một cuộc tranh luận mà là giữ được người phụ nữ mà mình từng yêu, đã lựa chọn và cùng nhau đi hết chặng đường còn lại của cuộc đời.
Huy Nguyễn
Khi ô vuông chuyển thành dấu tích xanh là hoàn thành, bạn đọc có thể đóng trang web trên.
Khi nhìn thấy dấu tích xanh bên cạnh VnExpress là đã hoàn thành.
28/06/2026

Vợ thường xuyên làm tổn thương tôi nhưng nhà cô ấy vẫn khuyên đừng ly hôn

Vợ tôi luôn kéo dài căng thẳng, cằn nhằn chuyện nhỏ, dọa dẫm khi tôi muốn ly hôn.
Tôi và em cưới được hai năm; từ khi cưới nhau, chưa lúc nào chúng tôi thực sự ổn và có cảm giác hạnh phúc lâu dài. Thỉnh thoảng tôi lại nghi ngờ về hạnh phúc mình đang có. Em hay cằn nhằn về những chuyện nhỏ nhặt không đáng một chút nào. Không dừng lại ở việc đó, em còn tỏ thái độ kéo dài một... Đọc thêm

Mẹ khuyên tôi từ bỏ người đàn ông tốt, quay về với chồng cũ cờ bạc

Mẹ tôi có niềm tin mãnh liệt là chồng cũ sẽ bỏ được cờ bạc và người bố đơn thân không tự dưng mà vợ người ta bỏ.
Tôi ly hôn chồng cũ ba năm vì anh ta cờ bạc, cá độ nhiều lần. Sau ly hôn, tôi không yêu đương gì. Chồng cũ năm đầu không chu cấp cho con, sau khi tôi hỏi mỗi tháng cho con được hai triệu đồng. Anh ta có công việc, thỉnh thoảng về thăm con vẫn tỏ ra là người bố... Đọc thêm

Vợ luôn coi mình là số một, không coi mẹ chồng ra gì

Mẹ đẻ tôi rất giận, bà để tôi quyết định nhưng bảo còn sống với nhau vợ phải thay đổi lời nói, suy nghĩ, có trách nhiệm với nhà chồng.
Tôi 33 tuổi, vợ bằng tuổi, có hai bé gái 4 tuổi và 19 tháng tuổi. Chúng tôi là bạn học từ thời cấp hai, có 10 năm yêu nhau, bạn bè đều nói cả hai là một cặp hiếm có, vậy mà... Trong thời gian yêu, có lẽ mọi thứ đều màu hồng; có những giận... Đọc thêm

Tôi thất bại khi cố gắng làm hài lòng bố mẹ chồng

Tôi cố gắng từ những điều nhỏ nhất, chỉ sợ mình làm sai, sợ người lớn không hài lòng.
Tôi là nhân viên y tế, trước đây đi làm hơn bốn năm ở phòng khám và bệnh viện. Hai năm gần đây, tôi học lên tiếp theo diện cơ quan cử đi học và được hỗ trợ. Tôi vẫn cố gắng từng ngày để cuộc sống tốt hơn. Tôi không phải kiểu người khéo léo, càng không giỏi đoán ý người khác nhưng... Đọc thêm

10 năm tôi cố gắng vun vén gia đình vẫn bị vợ ghét

Tôi đã cố gắng rất nhiều nhưng cuộc sống không giống mình mong muốn, cảm thấy quá bế tắc và chán nản.
Tôi cưới vợ khi mới ra trường, 24 tuổi, vợ cùng tuổi, hai đứa không có gì trong tay. Trước đó chúng tôi quen nhau ba năm nhưng biết nhau 10 năm vì học chung. Lúc cưới, em đã có bầu 3 tháng. Lương tôi khi đó được 4,5 triệu đồng, tôi phải làm thêm để kiếm đôi ba triệu đồng nữa.... Đọc thêm