Bạn gái bảo em không sai khi yêu người khác
Em nói chúng tôi chưa từng công khai nên em không sai; trách tôi vô tâm, bảo hai đứa không có điểm chung, không thể chờ đợi.
Em là người khiến tôi có lại niềm tin vào tình yêu sau bốn năm tổn thương. Lần đầu gặp, em đã khóc khi tôi hỏi một số chuyện cá nhân, lúc đó tôi quản lý đội em làm việc. Em không xinh nổi bật nhưng để lại trong tôi cảm giác muốn che chở, yêu thương. Kể từ giây phút ấy, tôi bắt đầu nghĩ đến việc yêu lại, xây dựng một gia đình cùng em.
Tôi rất muốn thổ lộ tình cảm nhưng lại ngại em có người yêu. Hàng ngày tôi thấy có người đưa đón em, hỏi thì em bảo là xe ôm nhưng tôi cảm giác không phải. Dù vậy, tôi vẫn âm thầm quan tâm: mua đồ ăn sáng, thuốc khi em ho, nước cam... nhưng luôn phải giữ khoảng cách, vì em muốn mối quan hệ không ai biết. Em từng nói, chỉ muốn yên ổn. Tôi muốn để ảnh em làm hình nền, em cũng không cho, thậm chí còn bảo sẽ giận và chia tay.
Tôi cố hiểu và tôn trọng. Khi em hỏi tôi có theo đạo không, tôi đã tìm hiểu, học giáo lý, mong có thể đồng hành cùng em. Lúc tôi muốn đón em đi nhà thờ hay về thăm gia đình em, dù chỉ cách nhà tôi 3km, em đều từ chối. Em luôn tránh né, nói bận chăm cháu, rồi đi đường tắt để không ai thấy. Tôi nghĩ em ngại với hàng xóm nên cũng không muốn gây áp lực.
Tôi biết em mạnh mẽ và trưởng thành hơn tuổi. Chúng tôi cùng học trường THPT, tôi hơn em ba khóa. Em từng kể phải thức từ 4h sáng làm đến khuya ở siêu thị, nghe mà tôi không cầm được nước mắt. Càng tiếp xúc, tôi càng thương và trân trọng em. Tình cảm lớn dần, chúng tôi chính thức yêu nhau nhưng chẳng thể công khai. Em hay ghen mỗi khi tôi tiếp xúc đồng nghiệp nữ, dù vì công việc. Tôi cố gắng tránh mọi hiểu lầm, để em an tâm, cho em đọc tin nhắn, ngồi xa các bạn nữ... Em nhiều khi trách tôi vô tâm nhưng tôi không biết cụ thể mình sai ở đâu. Tôi luôn lo cho em: mua thuốc, mua quà, đưa đi chơi, lắng nghe từng chuyện nhỏ. Khi em bệnh, tôi mua sữa. Biết em hay nhịn ăn sáng, tôi mua xúc xích, nhưng em lại bảo tôi đừng đối xử như trẻ con.
Có lần tôi tới công ty mới của em, muốn mai mốt sẽ đưa đón để em đỡ phải đi xa (chính tôi đã giới thiệu cho em làm ở đó), em lại giận, cho rằng tôi theo dõi. Tôi thực sự chỉ quan tâm em nhưng em lại tổn thương. Rồi em dần lạnh nhạt. Tôi nhắn, gọi, em không trả lời. Có lần tôi gặp chuyện buồn, em vẫn vui vẻ, không hề hỏi han gì tôi. Rồi tôi phát hiện em chụp thân mật cùng người đàn ông khác, đăng trên trang cá nhân của anh ta. Tôi hỏi, em nổi giận, bảo tôi đáng sợ: "Anh định hại em và người đó à"? Em bảo tôi ăn không được thì đạp đổ. Em nói chúng tôi chưa từng công khai nên em không sai. Rồi em bảo tôi vô tâm, rằng chúng tôi không có điểm chung, không thể chờ đợi.
Tôi đau đớn, rơi vào trầm cảm, phải uống thuốc điều trị. Gần 10 tháng yêu nhau, chỉ vài tháng thật sự gần gũi nhưng quá nhiều kỷ niệm. Tôi yêu em thật lòng, không một lần nghĩ tới người khác, vậy mà cả hai lần yêu tôi đều rơi vào kết cục giống nhau. Tôi không biết mình đã sai gì, liệu em trách tôi vô tâm có đúng không? Hay tôi đã yêu sai cách? Tôi chưa từng quên em trong hai tháng qua, vẫn tự hỏi: Em có từng yêu tôi thật lòng không?
Hồng Quân 18/05/2025Em đã sai, mong anh đừng 'rủ' em sai tiếp
Cuộc tình của chúng ta từng sai trái, lý trí em không thắng nổi trái tim để rồi yêu anh bất chấp anh đã có gia đình ở quê.
Gửi anh! Anh đã gửi cho em rất nhiều tin nhắn và mail, nội dung na ná nhau, em đã đọc tất cả nhưng không trả lời, đơn giản vì giữa chúng ta không có chuyện gì để níu kéo nữa. Em thấy những tin nhắn đó giờ không còn ý nghĩa gì trong cuộc sống của mình. Mọi chuyện...
Đọc thêmTừng yêu người trong nhóm, giờ tôi tìm hiểu người khác, liệu có sai
Bạn nữ trong nhóm biết chuyện, không đồng ý tình yêu của tôi, bảo nhóm chơi với nhau đã ít người lại còn quen qua lại như thế.
Tôi chơi chung với nhóm bạn. Tôi là người vào nhóm sau cùng, nhưng có khoảng thời gian đi học xa nên tôi không gặp các bạn. Một năm trở lại đây, tôi gặp lại và chúng tôi có dịp đi chơi với nhau nhiều hơn. Trong nhóm có bạn thích tôi, do lúc đó tôi buồn chuyện...
Đọc thêmKhông biết bản thân sai ở đâu khi hay bị vợ bảo vô tâm
Có lần hai vợ chồng cãi nhau, vợ nói tiền không phải là tất cả, điều quan trọng là sự quan tâm.
Tôi 36 tuổi, làm kinh doanh thiết bị công trình, thu nhập mỗi tháng khoảng hơn 40 triệu, có tháng cao hơn nếu công việc thuận lợi. Vợ tôi làm văn phòng, lương khoảng 12 triệu. Chúng tôi có hai con đang học tiểu học, cuộc sống nhìn chung ổn định, không dư dả nhiều nhưng cũng không thiếu...
Đọc thêmSống chung với người mẹ không bao giờ nhận sai
Má luôn tin mình làm gì đều từ tình thương và trách nhiệm, bất kỳ sự phản biện hay góp ý nào đều bị xem là hỗn hào, vô ơn.
Tôi và gia đình sống trong trạng thái mệt mỏi, áp lực kéo dài, không khí trong nhà lúc nào cũng ngột ngạt, nặng nề, giao tiếp với má rất khó khăn, nói chuyện 10 lần thì có đến năm lần khiến đầu óc rối bời. Má thường nói: "Tao thương nên tao mới nói, mới...
Đọc thêmMỗi lần yêu sai người, tôi lại không muốn mở lòng
Tôi biết đôi khi chính mình tự làm khổ mình, tự chuốc đau khổ vào thân vì đặt niềm tin sai chỗ.
Tôi 26 tuổi. Trong các mối quan hệ, tôi thường hiểu lầm người khác, từ tình bạn đến tình yêu. Chính những điều đó khiến tôi mệt mỏi và áp lực. Tôi từng chơi với những người không xứng đáng, họ nói xấu sau lưng mà tôi không hề hay biết. Tôi cũng không biết mọi chuyện bắt đầu từ...
Đọc thêm