Tôi xao động vì ánh mắt bất thường của người đàn ông trung niên ở quán ăn
Chỉ một khoảnh khắc đủ để lòng tôi khẽ rung lên, để tôi biết mình vẫn còn cảm xúc, vẫn thấy cuộc sống này có chút gì đó dịu dàng.
Có những ngày, lòng tôi bỗng chùng xuống, không vì điều gì cụ thể, chỉ là thấy muốn chậm lại một chút, muốn kể ra vài điều rất nhỏ mà lâu rồi không nói cùng ai. Tôi là phụ nữ tuổi U46, độc thân và chưa từng lập gia đình. Hai mươi năm làm văn phòng, quen với nhịp sống đều đặn: sáng đi làm, trưa tìm một quán ăn quen, chiều lại quay về với công việc. Bữa trưa của tôi thường là những bữa ăn một mình. Không phải vì không có bạn, mà vì tôi làm quản lý nên cũng khó đi ăn cùng nhân viên. Lâu lâu, tôi rủ một bé em quen gần công ty đi ăn cho đỡ buồn.
Hôm đó cũng như bao ngày khác, tôi hẹn bé em đến một quán ăn quen. Ngay lúc bước vào, ánh mắt tôi chợt dừng lại ở một người đàn ông có mái tóc hoa râm. Không hiểu sao lại có cảm giác rất quen, như thể từng gặp ở đâu đó rồi. Tôi còn nghĩ anh là người quen nhưng không phải. Anh là người đàn ông trung niên, cao ráo, gọn gàng, giọng nói hơi lai Bắc. Tôi đoán vậy, vì ngồi bàn kế bên, đối diện nhau nên vô tình nghe được vài câu anh nói. Chúng tôi không hề trò chuyện, chỉ là những ánh nhìn rất khẽ, rất vô tình nhưng lại khiến tôi nhận ra rằng anh cũng chú ý đến tôi.
Bữa ăn trôi qua như mọi ngày, ăn xong thì ai nấy về công ty nhưng khi ra đến bãi xe, tôi lại bắt gặp ánh mắt anh nhìn tôi, rất lâu, rất chăm chú. Chỉ một ánh nhìn ấy thôi, vậy mà hôm nay, khi quay lại quán ăn, tôi bỗng nhớ. Người ta nói: "Người ơi gặp gỡ làm chi, trăm năm biết có duyên gì hay không". Buổi trưa rất bình thường. Có lẽ giữa cuộc đời rộng lớn, có những cuộc gặp chỉ để đi ngang qua nhau như vậy, không cần quen biết, không cần tiếp tục, cũng không cần một câu chuyện phía sau. Chỉ cần một khoảnh khắc đủ để lòng tôi khẽ rung lên, để tôi biết rằng mình vẫn còn cảm xúc, vẫn còn thấy cuộc sống này có chút gì đó rất dịu dàng.
Bài viết này không phải để tìm kiếm một ai. Tôi càng không phải người phá vỡ hạnh phúc của người khác. Chỉ là, giữa những ngày công việc quá nhiều, quá mệt, tôi cho phép bản thân được lãng mạn một chút, được nhớ về một ánh mắt xa lạ như một cách để yêu đời hơn. Có những người, ta gặp không phải để đi cùng nhau mà chỉ để nhắc tôi rằng: tôi vẫn chưa già, vẫn còn đủ sức hút khiến một ánh mắt xa lạ dừng lại và đủ tinh tế để nhớ về ánh mắt ấy giữa một buổi trưa rất bình thường.
Cẩm Linh 01/02/2026Bỏ chồng ở tuổi trung niên có khiến tôi hối hận
Vợ chồng tôi không còn tình cảm nhưng nếu tiến tới với người khác liệu họ có chấp nhận hoàn cảnh của mình?
Tôi là nữ, bước vào tuổi trung niên, cuộc sống nơi xứ người làm tôi cảm thấy ngột ngạt, mọi người trong gia đình càng ngày càng xa cách mặc dù sống khá gần nhau. Chị em, người thân chẳng tình cảm nếu không muốn nói là chỉ lợi dụng lẫn nhau. Đôi khi tôi cảm thấy mình...
Đọc thêmChán việc ở tuổi trung niên, tôi nên làm gì
Vợ con tôi đều ổn, nhà xe cũng có, thế nhưng gần đây tôi không vui vì công việc nhàm chán, bản thân không có gì đổi mới.
Tôi là nam, gần 50 tuổi, vấn đề tôi gặp phải là gần đây thấy rất chán nghề. Khoảng 20 năm nay tôi dạy một trường trung học ở Đông Nam Bộ, thu nhập ổn. Vợ con tôi cũng ổn. Chúng tôi có nhà, có xe, hai con ngoan.
Gần đây tôi thấy kém vui vì công việc nhàm chán,...
Đọc thêmÂn hận vì tuổi trẻ cày cuốc, đến tuổi trung niên trắng tay, bệnh tật
Tôi 45 tuổi, không nhà, không việc, không chồng con, chỉ có cha già và vài căn bệnh.
Cảm thấy lứa tuổi này phải ổn định cảm xúc và tài chính nhưng tôi lại mông lung vô định. Sau bao năm bôn ba làm việc ở thành phố đã bào mòn sức khỏe tâm thần và thể xác của tôi, tôi quyết định nghỉ việc năm 42 tuổi sau khi tích lũy được một số tiền. Trước kia, công việc của tôi liên quan đến...
Đọc thêmMỗi lần nghe người nọ người kia xì xào, tôi lại muốn bỏ bạn trai
Chúng tôi đều đang nói dối cả hai bên gia đình rằng đã chia tay, dường như người lớn cũng thoải mái nữa.
Tôi 25 tuổi, anh 29 tuổi, yêu nhau chẳng dễ dàng gì. Anh học thạc sĩ ở nước ngoài nên chúng tôi cách nhau cả nửa vòng trái đất. Mỗi năm anh đều về hè và tết. Chúng tôi đã yêu nhau gần 3 năm nhưng hai năm không công khai. Mãi đến mùa đông vừa rồi bố mẹ anh ngỏ ý muốn anh đưa...
Đọc thêmBạn gái gần 50 tuổi thường đi chơi xa với nhóm bạn thời niên thiếu
Chúng tôi tranh luận rất gay gắt, em vẫn khẳng định việc đi chơi với nhóm bạn như vậy là bình thường, nếu có dịp vẫn tụ tập đi.
Tôi 65 tuổi, quê ngoài Bắc, vào TP HCM từ năm 1983, đã về hưu sau hơn 40 năm công tác, đang làm thêm tại một công ty của người bạn, kinh tế ổn định. Vợ mắc bệnh hiểm nghèo, mất cách đây hơn 10 năm, khi đó các con còn nhỏ nên tôi xác định cũng chưa nghĩ...
Đọc thêm