Home
Menu

Hình như tôi chưa đưa vợ đi chợ, đi dạo trong 3 thập kỷ chung sống

Việc vợ mong chồng hạn chế nhậu, dành thời gian ăn cơm cùng, thỉnh thoảng đưa vợ đi dạo hay đi chợ có phải là điều quá khó với tôi?
Tôi 65 tuổi, vợ kém hai tuổi, hai con đã lập gia đình và sinh sống ở hai tỉnh khác nên giờ chỉ có hai vợ chồng sống với nhau. Nhà ngoại cách nơi chúng tôi ở hơn 100 km. Vợ tôi sống khá đơn giản, ít giao du. Mỗi tuần cô ấy chỉ hẹn vài người bạn đi uống cà phê một lần rồi về lo cơm nước, nhà cửa. Ngược lại, tôi thích gặp gỡ bạn bè. Dù không có nhiều bạn thân nhưng hễ ai rủ là tôi đi. Những lúc không ra ngoài, tôi ở nhà xem phim đến 23h mới đi ngủ.
Có những hôm ăn trưa xong tôi đi với các bạn đến khuya mới về. Trung bình mỗi tuần tôi nhậu hai hoặc ba buổi. Trước đây, tôi từng một lần đi karaoke có tiếp viên và chuyện đó khiến vợ rất tổn thương. Cuối cùng cô ấy bỏ qua nhưng trong lòng chắc không quên.
Cách đây không lâu, vợ về quê thăm người thân gần hai tuần. Hôm cô ấy trở về, vợ chồng nảy sinh mâu thuẫn khi vợ nghi ngờ tôi vẫn tiếp tục lui tới những nơi không lành mạnh. Tôi phủ nhận vì thực sự không làm điều gì vượt quá giới hạn, vợ vẫn không tin. Cô ấy cho rằng một người đàn ông thường xuyên đi nhậu, về khuya và từng có "vết" như tôi rất khó để bảo chỉ đi gặp bạn đơn thuần. Mâu thuẫn lên đến đỉnh điểm khi vợ tuyên bố muốn ly hôn và trở về quê sinh sống. Cô ấy nói điều khiến bản thân mệt mỏi không chỉ là những buổi tôi đi nhậu hay việc về khuya, mà là cảm giác sống chung nhà với chồng mà như hai người xa lạ.
Theo lời vợ, nhiều năm nay hiếm khi vợ chồng ngồi ăn cơm cùng nhau. Tôi thường ăn lúc nào tiện lúc đó rồi lại ra ngoài hoặc lên phòng xem tivi. Tối nào cũng vậy, tôi mải mê với bạn bè hoặc phim ảnh, vợ chồng gần như không có thời gian trò chuyện, căn nhà lúc nào cũng lạnh lẽo, không còn không khí của một gia đình.
Nghe vợ nói, tôi mới giật mình nhìn lại bản thân. Quả thật có những lần tôi đi dự tiệc cưới từ chiều, sau đó kéo nhau đi uống tiếp đến một hai giờ sáng mới về. Tôi cũng không gọi điện báo cho vợ vì nghĩ ở tuổi này chẳng còn gì phải quản nhau. Có lần về đến nhà, vợ giận quá khóa cửa, để tôi đứng ngoài gần nửa tiếng. Từ đó, mâu thuẫn giữa hai người ngày càng lớn. Điều khiến chúng tôi bất đồng nhiều nhất là cách nghĩ về cuộc sống.
Vợ chỉ mong mỗi chiều hai vợ chồng cùng ăn bữa cơm, thỉnh thoảng tôi chở đi dạo, đi chợ hay cà phê cuối tuần. Trong khi đó, tôi lại luôn cho rằng ai cũng cần có khoảng trời riêng sau khi lo công việc trong nhà. Thú thật, hơn 30 năm chung sống, tôi gần như chưa bao giờ chủ động chở vợ đi dạo hay đi chợ. Thậm chí có lúc cô ấy ngỏ ý muốn đi cùng bạn bè tôi, tôi cũng từ chối vì muốn thoải mái vui theo cách của mình.
Bây giờ nhìn lại, tôi nhận ra có lẽ mình đã quá vô tâm. Điều vợ cần không phải những món quà hay tiền bạc mà chỉ là việc vợ chồng có nhau, trò chuyện, đi dạo, chia sẻ. Tôi không biết yêu cầu của vợ có quá đáng hay không. Liệu việc vợ mong chồng hạn chế những cuộc nhậu, dành thời gian ăn cơm cùng gia đình, thỉnh thoảng đưa vợ đi dạo hay đi chợ có phải là điều quá khó với tôi? Hay chính tôi đã quen sống theo ý mình quá lâu nên vô tình đẩy cuộc hôn nhân này đến đổ vỡ. Rất mong nhận được những chia sẻ chân thành từ độc giả.
Thanh Nguyễn
28/07/2026

Chồng vác dao đuổi tôi khỏi nhà vì đi làm tóc về muộn

Tôi cứ lang thang ngoài đường, đến 12h đêm anh không dỗ nổi con mới đưa con cho tôi.
Tôi 33 tuổi, lập gia đình được 10 năm, chồng cực kỳ gia trưởng. Sống trong gia đình như vậy tôi không hề có chút vui vẻ. Từ những ngày đầu chung sống anh đã trả lời cho tôi biết điều đó. Tôi là giáo viên, anh là công chức ở xã. Tôi đến với anh không phải tự nguyện mà chịu sức ép từ phía gia... Đọc thêm

Bất an vì chồng và sếp nữ thường đi dạo, chia sẻ mọi chuyện với nhau

10h đêm, chị còn gọi điện cho chồng tôi nói chuyện gần cả tiếng đồng hồ để giãi bày nỗi ấm ức.
Chồng hơn tôi một tuổi, anh gần 40 tuổi. Anh yêu thương và quan tâm vợ con, là một người sống có trách nhiệm trong cả cuộc sống lẫn công việc. Nhưng trong lòng tôi lâu lâu lại có chút lo sợ bất an. Không biết có phải giác quan thứ sáu nổi lên không hay chỉ là sự tự ti của độ tuổi... Đọc thêm

Xuất phát điểm thấp, tôi vẫn cưới được vợ như ý

Đàn ông nên dùng sự chân thành và tài năng (nếu có) để chinh phục người mình thương chứ không cầu xin tình cảm.
Đọc bài viết của các chàng trai đến tuổi lập gia đình và vấn đề họ gặp phải, tôi muốn chia sẻ quá trình làm quen bạn gái và tiến tới hôn nhân của mình. Vì tôi thấy các bạn quá vội vàng, mới gặp vài lần đã muốn biết người ta làm giá hay từ chối khéo, nên tiếp... Đọc thêm

6 năm sống như vợ chồng để chờ anh thuyết phục gia đình

Tôi không hối hận vì yêu và chờ đợi, nhưng hối hận vì anh không cho tôi cơ hội được gặp gia đình, không rõ họ chê tôi điểm nào.
Tôi 28 tuổi, gia đình thuộc hàng khá giả, bản thân có ngoại hình ưa nhìn. Mọi người xung quanh luôn nhìn tôi và gia đình với ánh mắt ngưỡng mộ, cho rằng chúng tôi hạnh phúc, đàng hoàng, ai cũng muốn làm thông gia. Tôi có nhiều người theo đuổi, họ đều là... Đọc thêm

Không có ngoại hình, công việc chưa ổn, cuộc sống tôi sẽ về đâu

Có lẽ tôi cần bỏ qua tình cảm đơn phương và nỗi buồn về gia đình, tập trung vào công việc và học tập để sớm hoàn thành mục tiêu.
Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê, gia đình không nghèo nhưng bố mẹ khá vất vả, chạy vạy kiếm tiền để nuôi chúng tôi. Từ nhỏ tôi đã chứng kiến nhiều lần bố mẹ cãi vã, đánh nhau, khiến tôi rất sợ và ám ảnh. Đến nỗi mỗi sáng, việc đầu... Đọc thêm