Để tôi lấy được chồng, bố mẹ làm mối cả những người 'ối giời ôi'
Bốn tháng trước, tôi và mẹ cãi nhau to vì tôi thẳng thắn nói sẽ không kết hôn và sinh con.
Tôi là nữ, sinh năm 1999, làm việc tại Hà Nội, thu nhập ổn định (60-65 triệu đồng mỗi tháng), ngoại ngữ tốt (cả tiếng Anh và tiếng Trung), có khoản tích lũy ổn và luôn ý thức nâng cấp bản thân qua việc đọc sách, tập thể thao, học kỹ năng. Xác định sống độc thân từ rất lâu nên tôi đã chuẩn bị rất kỹ cả về kinh tế lẫn tâm lý.
Xung đột với gia đình: Bố mẹ tôi rất truyền thống và sốt ruột thúc giục, làm mối những người "ối giời ôi" chỉ cốt để tôi lấy được chồng. Đỉnh điểm là 4 tháng trước, tôi và mẹ cãi nhau to vì tôi thẳng thắn nói sẽ không kết hôn và sinh con. Mẹ chửi tôi làm nhục nhã, nhà vô phúc mới có con không lấy chồng. Khi chị hàng xóm sang xin lời khuyên về gã chồng cờ bạc, vũ phu, tôi khuyên chị nên ly hôn để giải thoát cho mình và con cái. Mẹ nghe được lại mắng tôi ích kỷ, bảo "sướng khổ có số, sống chết không được ly hôn, còn phải lo cho con cái". Bố tôi cho rằng làm dâu, làm vợ chẳng có gì vất vả, ai cũng làm được, mắc gì đến lượt tôi lại nhảy ngược lên. Khi em phản biện, bố mẹ liền trách tôi mất dạy, bất hiếu dù tôi không hề to tiếng. Tôi rất tủi thân, nghĩ rằng nếu sau này lấy chồng không hạnh phúc, thực sự tôi chẳng còn đường lui.
Về hoàn cảnh gia đình: Trên tôi có ba chị gái đều đã lấy chồng và chỉ tập trung lo cho nhà chồng (từ giỗ chạp lễ Tết, lúc ốm đau đến biếu xén, phải lo xong bên đó mới được lo cho nhà mình. Bố mẹ coi đó là điều bình thường, bảo con gái làm dâu phải lo cho nhà chồng trước). Mẹ tôi cực kỳ khổ. Vì nể bố mẹ nên tôi mới gọi một tiếng ông bà nội vì ông bà quá tệ, chửi, đay nghiến các mẹ con tôi, tài sản cũng để lại hết cho chú út nhưng vì mang tiếng con trưởng nên mẹ tôi vẫn phải chăm sóc khi ông bà về già, ông bà nằm một chỗ khoảng 3 năm mới đi. Tiền mua chỗ đất chôn, ông bà cũng chả cho, bố mẹ tôi tự bỏ tiền ra dù ông bà có tiền vàng nhưng đã cho hết chú.
Bố mẹ mấy bận ốm đau, không lương hưu đều một mình tôi bỏ tiền và công sức chăm lo. Có đợt tôi vừa ở bệnh viện chăm bố mẹ vừa ôm laptop làm việc, tối ngủ ngoài hành lang. Lắm lúc tôi thấy làm con gái khổ quá. Hồi học đại học, tiền học tiền ăn là tôi tự kiếm, lắm lúc ngày ngủ có 3-4 tiếng. Đợt năm thứ nhất, tôi xin mẹ vài trăm nghìn thôi, mẹ bảo đòi học ngành đó tự lo, lớn rồi tự lo nhưng lúc đó tôi cũng chỉ là đứa trẻ chân ướt chân ráo ra thủ đô. Trong khi đó, tôi biết mẹ vẫn dấm dúi cho các chị. Tôi không hiểu mình làm gì sai để bố mẹ không hài lòng, đối xử tệ bạc. Phải chăng họ cũng chả sung sướng gì, nhất là mẹ nên bà thấy đó là chuyện thường.
Lý do tôi không muốn kết hôn, sinh con: Tính cách tôi khá lạnh nhạt, không thích làm thân, quen biết hay nịnh nọt ai kể cả sếp hay đồng nghiệp nên rất sợ phải làm dâu, làm thân với nhà chồng. Tôi rất sợ đau và mệt mỏi khi sinh nở, khung xương tôi bé nên bác sĩ cũng bảo chửa đẻ sẽ rất vất vả. Tôi lại là đứa hay suy nghĩ nhiều nên thời gian rảnh, tôi hay nghĩ vẩn vơ lắm. Tôi không muốn bản thân phải chịu thiệt thòi hay ủy khuất. Suy cho cùng, tôi thấy chết cũng chả mang tiền, mang sĩ diện theo được nên muốn sống một cuộc đời mà mình muốn, mình cho rằng là hạnh phúc, ích kỷ chút chắc cũng chả sao.
Ngoài ra qua tìm hiểu, đọc các bài tâm sự và quan sát xung quanh, tôi thấy quá nhiều góc khuất của hôn nhân. Tôi muốn dành cuộc đời để cống hiến cho công việc và sẽ dành thời gian đi đây đó trải nghiệm thế giới, nhất là sau khi bố mẹ (hiện đã gần 70 tuổi) không còn. Hiện tại đã 4 tháng tôi chưa về nhà vì sợ lại xảy ra xung đột và bị chửi, dù tôi vẫn gửi tiền phụng dưỡng 5 triệu đồng mỗi tháng kèm đồ ăn, đồ bổ. Bên nội đối xử tệ nên tôi không thân, không nói chuyện. Bên ngoại thì ông bà mất cả, bác gái lấy chồng xa, giờ chỉ còn mỗi mẹ. Nếu tách bố mẹ ra, tôi đúng là tứ cố vô thân. Tôi chả biết phải làm sao để bố mẹ hiểu mình đủ năng lực, kinh tế để lo tốt cho cả bản thân và phụng dưỡng họ lúc già, sau này hợp duyên tôi có thể nhận nuôi một đứa trẻ. Có phải tôi đang quá ích kỷ không?
Hải Yến
Khi ô vuông chuyển thành dấu tích xanh là hoàn thành, bạn đọc có thể đóng trang web trên.
Khi nhìn thấy dấu tích xanh bên cạnh VnExpress là đã hoàn thành.
20/07/2026Môi giới và người mua nhà nhất quyết hẹn tôi bàn chuyện ở khách sạn
Sinh nghi trước việc mua nhà mà không cần xem nhà, lại nhất quyết hẹn gặp ở khách sạn, tôi đã từ chối.
Tôi đang rao bán căn hộ hai phòng ngủ tại một đại đô thị ở TP HCM với giá khoảng ba tỷ đồng. Căn hộ này đã có sổ hồng và còn rất mới vì tôi chưa về ở. Lúc mua, vì tính để ở lâu dài nên tôi lựa chọn rất kỹ hướng và view của căn hộ. Tuy nhiên, do thay đổi công việc không...
Đọc thêmCó phải hoàn trả chi phí đi lại khi tôi không mua đất của môi giới
Môi giới mua vé máy bay để tôi đi lại xem đất, giờ tôi không mua, họ nhắn đòi tiền vé, tôi thấy rất giống kiểu “chia tay đòi quà”.
Tôi ở tỉnh lẻ, cách đây một tháng có tìm hiểu qua mạng một số dự án bất động sản tại TP HCM và kết bạn với một vài môi giới cho một dự án. Sau một thời gian trao đổi, tôi nói không muốn tìm hiểu về các căn hộ chung cư trong đó, mục đích...
Đọc thêmNiềm vui của tôi là được nuông chiều người chị đồng giới
Tôi luôn có khao khát được quan tâm, chăm sóc, nuông chiều chị như người yêu.
Chị 26 tuổi, tôi kém chị hai tuổi. Chị hướng ngoại, là người con gái dịu dàng, hay cười, tính cách đáng yêu, dễ mến, được khá nhiều người thích. Tôi hướng nội, ít nói nhưng lại muốn được trò chuyện, quan tâm và để ý nhiều điều nhỏ nhặt trong cuộc sống. Năm tôi và chị học cấp ba, cả hai biết nhau...
Đọc thêmBị bạn thân khác giới chửi bới nhưng tôi vẫn muốn làm lành
Tôi sống khá trầm, hướng nội, vô tình quen bạn qua game; bạn luôn quan tâm và nhắn tin với tôi, lâu dần tôi nhắn với bạn nhiều hơn.
Tôi kể bạn nghe nhiều chuyện của bản thân, cũng có xu hướng kiểm soát bạn, nói chung là rất phiền. Rồi cả hai cãi vã, tôi không xúc phạm gì bạn mà toàn thấy bạn chửi tôi. Tôi gặp mặt trực tiếp để xin lỗi nhưng bạn không chịu. Hiện tại bạn vẫn...
Đọc thêmLà giám đốc nhưng đi đâu mẹ cũng giới thiệu tôi làm lái xe
Tôi hỏi sao mẹ không tự hào về con, hay nói giảm kiểu cực đoan; mẹ bảo: "Ếch chết tại miệng, đừng vội vỗ ngực, tao đang giúp mày đó”.
Tôi 35 tuổi, giám đốc khu vực của một công ty nước ngoài. Công việc rất tốt và thu nhập cao giúp tôi sớm có được nhà ở TP HCM, xe ô tô và một vài tài sản khác. Tuy nhiên, với mẹ, đó không phải là niềm tự hào hay cái gì đáng để khoe, bà luôn...
Đọc thêm