Home
Menu

Quên người cũ vài năm rồi, giờ tôi khóc vì anh biến mất trong giấc mơ

Bốn năm không gặp, gần như quên cả khuôn mặt người cũ, vậy mà trong mơ, khoảnh khắc anh biến mất lại khiến tôi đau đớn đến bật khóc.
Đêm qua tôi mơ về người yêu cũ, đã chia tay 3-4 năm rồi. Tôi hoàn toàn quên anh ấy, không vấn vương, không còn tình cảm, gần như đã quên mất tên lẫn đường nét khuôn mặt. Đọc tới đây mong mọi người phải hiểu, không còn sợi tơ vương nào. Tôi còn cảm ơn ông bà, tổ tiên, trời đất, thần linh vì đã giúp tôi sáng suốt, minh mẫn, không lôi kéo, rời đi và đời tôi đã thật sự không có ngày hôm nay nếu vẫn còn bên anh ấy. Cho tới giờ tôi còn không nhớ được chính xác là thời điểm nào chia tay.
Tôi đã quen anh ấy 7-8 năm, lại chẳng nhớ cụ thể là 7 hay 8. Trong mơ, anh ấy muốn chở tôi đi ăn. Nhưng trước khi đi thì trời mưa, dù vậy cả hai vẫn quyết định đi. Điều kỳ lạ là trước khi ra khỏi chung cư, có rất nhiều thứ cứ liên tục cản trở, như thể có một lực nào đó không muốn hai người rời đi. Tôi cứ loay hoay mãi mới ra được. Đang đi giữa chừng thì trời bỗng hừng lên một mảng sáng, nhưng đó không phải ánh nắng chói chang. Là một thứ ánh sáng rất lạ, giữa ban đêm mà bầu trời lại sáng trắng lên, khiến mọi thứ trở nên kỳ quái.
Rồi cả hai bị tai nạn xe, anh ấy bị thương rất nặng, tôi thì chẳng mảy may gì. Điều kỳ lạ nhất là dù thương nặng nhưng anh không hề chảy máu, không đau đớn dữ dội, cũng không có dấu hiệu nguy kịch. Anh ấy chỉ ngồi đó, rất ngoan, im lặng, chờ tôi tìm cách cứu. Tôi hoảng loạn đưa anh ấy vào bệnh viện, bác sĩ nói không thể xử lý được ca này nên không nhận. Tôi bắt đầu gọi khắp nơi tìm cách giải quyết. Tôi gọi mẹ anh ấy, chị anh ấy, hỏi xem phải đưa anh ấy đi đâu, mọi người phản ứng rất thờ ơ. Mẹ anh ấy còn nói kiểu như: "Vào viện quốc tế đi. Giờ mẹ đau đầu quá, con tự quyết đi".
Tôi và anh ấy chưa cưới nhau nhưng thời điểm còn quen nhau, đã gần như thân thuộc và xác định tới mức bác ấy xưng mẹ và tôi gọi mẹ. Lúc đó tôi khóc và nói: "Mẹ ơi nhưng viện mẹ nói đắt lắm. Con không biết phải đưa anh ấy đi đâu, phải làm gì nữa. Nguy kịch lắm rồi", thế nhưng không ai thực sự sốt ruột, không ai chạy đến, không ai xuất hiện để cùng tôi giải quyết chuyện này. Trong suốt thời gian ở bệnh viện, chỉ có tôi loay hoay, tìm cách cứu anh ấy. Anh thấy hết và mọi người đều nhìn thấy tôi đang kiệt sức. Dù bị tai nạn nghiêm trọng như vậy, tình trạng của anh ấy vẫn không chuyển nặng. Anh ấy ngoan, ngồi yên chờ tôi.
Rồi đến giờ ăn sáng của những bệnh nhân khác, anh ấy đói quá nên lấy cơm rang ăn. Tôi thấy và quát anh: "Không được ăn! Ăn rồi thì lát làm sao lấy máu để mà mổ". Sau đó tôi lại quay về vòng lẩn quẩn tìm chỗ chữa cho anh ấy, bắt đầu nghĩ rằng có lẽ nên đưa anh ấy về môt viện gần nhà tôi hơn. Nếu đưa về đó thì tôi có thể tự chăm sóc anh ấy, ít nhất sẽ dễ dàng chạy qua chạy lại hơn. Tôi quyết định đưa anh ấy đi. Nhưng khi quay lại tìm thì không thấy anh ấy đâu. Mọi người bảo anh ấy đi học cùng những bệnh nhân khác. Tôi ngơ ngác hỏi: "Học gì", rồi tôi đi tìm, cuối cùng không tìm thấy.
Tôi chỉ nhìn thấy một cái túi sữa đậu bên trong để trên ghế và một tờ giấy mà mọi người nói là anh ấy để lại cho tôi. Trong tờ giấy có rất nhiều chữ, nhưng tôi không thể đọc được. Tôi không nhớ là trong đó mặt chữ là gì. Rồi tôi hiểu ra, anh ấy đã biến mất rồi vì cảm thấy bản thân là một gánh nặng cho tôi. Ngay khoảnh khắc đó, một bài hát vang lên, tôi bật khóc. Không phải kiểu khóc bình thường, mà là khóc đến mức gào lên, ôm chặt tờ giấy trong bệnh viện. tôi đau đớn đến mức không thể chịu nổi cảm giác anh ấy đã biến mất. Điều khiến tôi đau nhất là cảm thấy anh ấy đã chọn biến mất vì nghĩ rằng bản thân là gánh nặng, có lẽ là sự tủi nhục vì người thân thờ ơ. Trong cái túi anh ấy để lại còn có một chai sữa đậu nành, tôi thích uống sữa đậu. Chỉ một chai sữa thôi nhưng lúc đó nó khiến tôi hoàn toàn sụp đổ. Tôi khóc rất lớn trong giấc mơ rồi tỉnh dậy.
Ngoài đời tôi cũng thở liên tục, cảm giác như bị nghẹn vì khóc. Mặt và người đều đang trong trạng thái thật sự khóc. Tôi nhận ra đã khóc ngoài đời trong lúc ngủ, đó là lúc tôi tỉnh hẳn. Anh ấy có người bố rất có quyền lực, là sếp lớn. Từ nhỏ, cuộc sống của anh gần như đã được định sẵn theo một khuôn mẫu: phải học trường chuyên, phải sống theo một chuẩn mực nhất định, từ nhỏ đã phải xuất sắc ngoại giao tiếp khách và sau này sẽ thành cảnh sát. Trong khi đó, điều anh ấy thực sự đam mê lại là nghệ thuật.
Anh ấy vốn là một người rất đẹp trai, từng là hot boy của một trường chuyên ở TP HCM thời còn đi học, lên đại học vẫn thế, bao cô mê mẩn. Ngay trước thời điểm thi đại học, bố anh ấy ngã bệnh và qua đời. Cú sốc đó khiến cuộc đời anh như bị lệch khỏi đường ray vốn đã được định sẵn. Anh mất đi người bố, cũng là người đã định hướng và là điểm tựa lớn nhất trong cuộc đời tôi. Anh đỗ đại học Luật TP HCM, vì không đủ điểm để vào trường cảnh sát như định hướng ban đầu.
Sau đó, gia đình cũng bắt đầu đi xuống dần. Gần như không ai thực sự đi làm, nguồn thu nhập chủ yếu đến từ việc cho thuê tài sản của gia đình. Còn anh ấy, từ một cậu ấm vốn đã quen với việc có gia đình đứng phía sau, lại phải tự tìm cách đứng lên khi mất đi điểm tựa lớn nhất của tôi. Thời điểm đó, anh rất lạc lối. Ngày bố mất, anh chở tôi đi khắp phố, anh khóc. Tôi tựa vào lưng anh, trên xe không nói gì. Tôi và anh yêu xa trong những năm đại học. Tôi đi du học, còn anh học Luật ở TP HCM.
Sau một thời gian, tôi dùng số tiền để dành được khi đi du học để về mở một quán cà phê cùng anh, muốn cả hai có thu nhập, anh có cái riêng. Tôi muốn làm vậy để giúp anh dứt ra khỏi cái bóng của người bố đã mất, của cái tiếng gia đình sếp lớn, mẹ là thu nhập chính do nắm giữ tài sản. Quán làm ăn rất tốt, tháng đầu tiên đã lãi, số tôi hên chứ không phải giỏi giang gì. Thực tế, khoảng 80% công việc là do tôi gánh. Ý tưởng chủ yếu là của tôi; cách vận hành, định hướng phát triển và phần lớn những quyết định quan trọng cũng do tôi đảm nhiệm.
Anh rất sôi nổi, nhiệt tình, tốt bụng và luôn cố gắng hỗ trợ, chăm sóc tôi. Thế nhưng anh khá đoảng trong công việc và không thực sự có khả năng gánh phần vận hành tương xứng với tôi. Điều đó dần trở nên rất rõ ràng với mọi người. Trên danh nghĩa, đó là quán của hai đứa. Thực tế tôi mang vị thế của người chủ, còn anh giống như người yêu của chủ quán hơn. Quán làm ăn được nhưng áp lực cũng ngày càng lớn.
Tôi bị cuốn vào việc phải phát triển, phải mở rộng, phải làm thêm, phải nắm lấy cơ hội trước khi quá muộn. Công việc cứ tiếp tục kéo cả hai đi, càng về sau sự mất cân bằng giữa hai đứa càng rõ. Khoảng năm thứ 7-8 bên nhau, tôi và anh gần như không còn thân mật trong suốt một năm. Tôi thậm chí không còn muốn anh ấy chạm vào người. Sau đó anh cũng dần trở nên lạnh nhạt.
Rồi anh bắt đầu qua lại với một người mới, bạn nữ học cùng lớp đại học. Cuối cùng, anh quyết định chia tay tôi để đến với bạn ấy. Sau một năm, bạn là vợ anh. tôi suy sụp, quyết định dừng việc kinh doanh, thanh lý và gói ghém tất cả những gì còn lại của quán. Suốt 7-8 năm bên nhau, gần như trong tất cả những giai đoạn anh loay hoay nhất, tôi đều ở bên cạnh. Có những chuyện rất nhỏ, từ bữa ăn, những lần đi chơi, những khoản chi tiêu hay những việc cần phải sắp xếp, tôi đều là người lo liệu.
Tôi mang dáng dấp của người mẹ trong mối quan hệ, mọi người đều cảm thấy vậy. Đến cả những chuyện liên quan đến sức khỏe, gia đình anh vốn đã quen với việc có điều kiện và khi có chuyện như đứt ngón tay hay bệnh nặng thì đều vào bệnh viện quốc tế. Thế nhưng trong mối quan hệ của hai đứa, tôi vẫn là người đứng ra tính toán, sắp xếp và chi trả. Là người giữ tiền, còn quản luôn tiền quà vặt mẹ anh cho để anh có số dư cuối tháng. Có lẽ mà như thế yếu tố mẹ chọn viện quốc tế, tôi sợ không đủ tiền là điểm "đắt" trong giấc mơ.
Nói cách khác, dù anh xuất thân từ một gia đình có nền tảng tốt và có điều kiện, trong rất nhiều khía cạnh của cuộc sống, anh lại dựa vào tôi. Vì vậy, sự mất cân bằng ấy không chỉ xuất hiện ở công việc, nó đã tồn tại trong rất nhiều năm của mối quan hệ. Cho nên trong giấc mơ, khi anh nguy kịch, tôi lại phải làm mọi thứ cho anh. Nó gần như là phiên bản cực đoan của động lực từng tồn tại ngoài đời. Sau chia tay, tôi cắt đứt hoàn toàn liên lạc với anh, từ đó đến nay đã gần 3-4 năm.Quỳnh Trâm 04/09/2026

Tạm biệt anh, người trong giấc mơ không có thật

Không có ai đang chờ em, không có ai đang tìm em, không có ai thuộc về em trên cõi đời này.
Em đã đi tìm anh suốt bao năm tháng, qua bao lần đổ vỡ, bao lần đau, bao lần nước mắt rơi xuống mà không ai nhìn thấy. Đã có những khoảnh khắc em tưởng chừng con tim mình không thể chịu đựng thêm được nữa, tưởng rằng chỉ cần một vết nứt nữa thôi, tất cả sẽ sụp đổ. Nhưng rồi, em vẫn... Đọc thêm

Gần chục năm chưa ngủ ngon giấc vì áp lực làm việc nhà

Cứ 5h sáng tôi tỉnh dù chẳng muốn dậy sớm, tỉnh rồi nghĩ một loạt việc phải làm: nấu gì, tủ lạnh còn gì, con có bài kiểm tra không...
Tôi lấy chồng gần 10 năm, có hai con nhỏ. Vợ chồng đều đi làm công ty, bận rộn như nhau. Thu nhập của tôi không bằng chồng nhưng cũng đủ để cùng anh lo cho gia đình. Chỉ có một điều mà suốt những năm qua, tôi chưa bao giờ thôi ấm ức, mệt mỏi,... Đọc thêm

Ân nhân hai lần nhận lời đầu tư rồi đột nhiên biến mất

Tôi mang ơn họ suốt đời, nhưng hai lần rủ đầu tư họ đều nhận lời rồi lại im lặng, không biết nên giữ hay buông mối quan hệ này.
Tám năm trước, khi tôi chưa đủ điều kiện để bảo lãnh ba mẹ sang Mỹ, có một cặp vợ chồng đã đứng ra bảo trợ giúp tôi, người vợ là đồng nghiệp, còn người chồng là kỹ sư. Anh chị giúp hoàn toàn vô điều kiện, không lấy bất kỳ chi phí nào. Ơn... Đọc thêm

Giấc mơ an cư của người đàn ông 30 vừa lóe sáng đã vụt tắt

Mong có thêm cơ hội để tôi, dù không có điểm tựa nào ngoài đôi tay, vẫn còn được mơ về một mái nhà tử tế.
Tôi là người đàn ông độc thân, 30 tuổi. Mười năm đi làm, chắt chiu từng đồng, cuối cùng cũng để dành được 800 triệu đồng, số tiền tưởng như đủ để nắm lấy một khởi đầu mới, nhưng hóa ra vẫn còn quá mong manh. Căn hộ tôi nhắm đến trị giá 2,5 tỷ đồng, nằm... Đọc thêm

Sáu năm sống trong đau khổ từ khi bạn gái 'biến mất'

Nếu em có chồng con hoặc quên tôi rồi, cũng cho tôi biết, tôi sẽ không phiền tới em; tôi không muốn sống trong dằn vặt, đau khổ nữa.
Tôi 28 tuổi, trợ giảng ở một trường đại học. Tôi mong bài viết này em đọc được. Tôi và em là hàng xóm, tôi học cùng em từ thời phổ thông, sau đó lên đại học. Tôi may mắn được nhận học bổng và đi du học Ý. Chúng tôi có rất nhiều hứa hẹn cho... Đọc thêm