Gần chục năm chưa ngủ ngon giấc vì áp lực làm việc nhà
Cứ 5h sáng tôi tỉnh dù chẳng muốn dậy sớm, tỉnh rồi nghĩ một loạt việc phải làm: nấu gì, tủ lạnh còn gì, con có bài kiểm tra không...
Tôi lấy chồng gần 10 năm, có hai con nhỏ. Vợ chồng đều đi làm công ty, bận rộn như nhau. Thu nhập của tôi không bằng chồng nhưng cũng đủ để cùng anh lo cho gia đình. Chỉ có một điều mà suốt những năm qua, tôi chưa bao giờ thôi ấm ức, mệt mỏi, gần như toàn bộ việc nhà đều do một mình tôi gánh. Một ngày của tôi bắt đầu từ rất sớm. Có những hôm chưa đến 5 giờ tôi đã tỉnh giấc. Tôi chẳng muốn dậy sớm nhưng cứ đến giờ đó tỉnh vì còn nhiều việc đang chờ. Tỉnh dậy là tôi nghĩ ngay đến một loạt việc phải làm: hôm nay nấu gì, tủ lạnh còn gì, con có bài kiểm tra không..., nghĩ rồi không ngủ lại được nữa.
Tôi dậy vệ sinh cá nhân rồi vào bếp nấu ăn sáng, chuẩn bị đồ ăn trưa, sắp xếp đồ cho các con. Có hôm con nhỏ quấy khóc, vừa dỗ con vừa nấu thức ăn. Chồng tôi dậy ăn sáng rồi đi làm, thỉnh thoảng đưa con lớn đi học. Tôi tất bật đưa đứa nhỏ đi học rồi vội đến công ty, lúc nào cũng như đang chạy. Tan làm, tôi lại về nhà ngay, lại một "ca làm" khác đang chờ: nấu cơm, rửa bát, dọn dẹp, kiểm tra bài vở của con, gấp quần áo, những việc lặt vặt nhưng không bao giờ dứt. Có những tối, tôi vừa rửa bát vừa thấy lưng mình đau nhức, tay mỏi rã rời nhưng vẫn cố làm cho xong.
Cuối tuần, thay vì được nghỉ ngơi, tôi lại bận hơn, lau dọn nhà cửa, giặt giũ, sắp xếp lại mọi thứ. Có lúc nhìn căn nhà gọn gàng sau khi mình dọn xong, tôi cũng thấy vui, nhưng niềm vui đó rất ngắn. Tôi biết chỉ vài tiếng sau, mọi thứ lại bừa bộn, vòng lặp lại bắt đầu.
Chồng tôi là người tốt, chăm chỉ, lo cho gia đình, không rượu chè, không tệ nạn, có điều anh gần như không đụng tay vào việc nhà. Mỗi lần tôi góp ý, anh thường nói: "Việc đó có gì đâu, làm một lúc là xong". Nghe câu đó, tôi thấy vừa buồn vừa bất lực. Anh không hiểu rằng, "làm một lúc là xong" nó là chuỗi ngày tôi phải làm việc nhà không ngừng. Tôi từng thử nói chuyện nghiêm túc với chồng nhưng kết quả vẫn vậy. Anh làm được vài hôm rồi đâu lại vào đấy. Có những lúc tôi ốm, sốt, đầu đau như búa bổ vẫn phải dậy nấu cơm, lo cho con. Tôi nhớ có lần mình vừa nấu cháo vừa phải nghỉ vì chóng mặt. Tôi tự hỏi lúc đó mình ngất thì ai sẽ làm những việc này?
Tôi từng rất thích nấu ăn, chăm sóc gia đình, giờ không còn cảm giác vui nữa, chỉ thấy đó là trách nhiệm phải hoàn thành. Có những đêm nằm ngủ, người mệt rã rời nhưng đầu vẫn nghĩ mai phải dậy sớm hơn một chút.
Tôi không muốn ly hôn. Vợ chồng tôi ngoài chuyện này ra vẫn ổn, vì thế tôi càng không biết mình phải làm sao cho đúng. Tôi sợ nếu cứ tiếp tục như thế này, một ngày nào đó không còn đủ sức giữ gia đình, không phải vấn đề sức khỏe mà là cảm xúc. Tôi không cần chồng làm thay tất cả, chỉ cần anh hiểu và chia sẻ cùng. Tôi phải làm sao đây?
Huyền Vân 27/04/2026Chỉ khi đắp chiếc chăn người cũ để lại, tôi mới ngủ ngon
Tôi bỏ mọi thứ cũ khi chuyển sang nhà mới, trừ cái chăn của người cũ để lại tôi vẫn dùng 10 năm nay.
Ngày ấy, tôi quen em khi còn làm việc ở một trung tâm thương mại miền Trung, em làm ngân hàng, bằng tuổi tôi, quê Quảng Bình. Em học ở Đà Nẵng rồi về thành phố tôi sống làm việc. Sau một năm, với nhiều lý do, em về quê làm việc rồi cưới chồng gần nhà. Còn tôi nghỉ làm và ra kinh...
Đọc thêmTạm biệt anh, người trong giấc mơ không có thật
Không có ai đang chờ em, không có ai đang tìm em, không có ai thuộc về em trên cõi đời này.
Em đã đi tìm anh suốt bao năm tháng, qua bao lần đổ vỡ, bao lần đau, bao lần nước mắt rơi xuống mà không ai nhìn thấy. Đã có những khoảnh khắc em tưởng chừng con tim mình không thể chịu đựng thêm được nữa, tưởng rằng chỉ cần một vết nứt nữa thôi, tất cả sẽ sụp đổ. Nhưng rồi, em vẫn...
Đọc thêmGiấc mơ an cư của người đàn ông 30 vừa lóe sáng đã vụt tắt
Mong có thêm cơ hội để tôi, dù không có điểm tựa nào ngoài đôi tay, vẫn còn được mơ về một mái nhà tử tế.
Tôi là người đàn ông độc thân, 30 tuổi. Mười năm đi làm, chắt chiu từng đồng, cuối cùng cũng để dành được 800 triệu đồng, số tiền tưởng như đủ để nắm lấy một khởi đầu mới, nhưng hóa ra vẫn còn quá mong manh. Căn hộ tôi nhắm đến trị giá 2,5 tỷ đồng, nằm...
Đọc thêmTôi gồng mình kiếm sống nuôi con, còn chồng bước vào giấc mơ nghiên cứu sinh
Tôi chỉ muốn nghỉ ngơi nhưng trong tay lại không có khoản nào để dự phòng do đã đầu tư hết vào đất đai và khoản nợ làm sổ.
Tôi sinh ra trong một gia đình đông anh em ở vùng quê miền núi nghèo khó đầu những năm 90. Mẹ với đồng lương giáo viên ít ỏi nuôi chị em tôi ăn học. Bố lô đề cờ bạc khiến mẹ phải bán nhà, bán đất của nhà ngoại để trả nợ cho bố. Chúng tôi lúc ở nhà...
Đọc thêmMột năm vợ gần gũi tôi chưa được chục lần
Nhiều lúc tôi ham muốn, vợ lại chỉ muốn làm cho xong chuyện, có khi còn hỏi tôi xong chưa, thỏa mãn chưa, khiến tôi thấy nhục nhã.
Tôi 43 tuổi, vợ kém 12 tuổi, kết hôn được 12 năm. Ba năm đầu chuyện chăn gối chúng tôi thường xuyên, từ khi làm nhà ra riêng, vợ tôi đi làm, chuyện đó thưa thớt, một năm chưa được 10 lần. Nhiều lúc tôi ham muốn, vợ lại chỉ muốn làm cho xong chuyện, có khi...
Đọc thêm